“Chuyện gì vậy?” Cố Nguyệt Hoài khẽ hếch cằm lên, đôi môi đỏ mọng dưới ánh đèn trông có phần quyến rũ Đôi mắt xinh đẹp của cô rất lạnh lùng, ngay cả khi đứng đối diện với anh ta, chúng vẫn mang đến cho anh ta một cảm giác thất thường và bất an mà anh ta không bao giờ có thể nắm bắt được Cảm giác này khiến anh ta cảm thấy hơi khó chịu, song lại không sao thay đổi được Trần Nguyệt Thăng im lặng hồi lâu, Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, lạnh lùng nhìn anh ta một cái rồi quay người dợm bước đi “Từ từ Anh thật sự có chuyện muốn nói với em.” Trần Nguyệt Thăng giữ chặt lấy cổ tay Cố Nguyệt Hoài, lại bị cô giật phắt ra, thậm chí còn chà lau bằng một thái độ chán ghét, khiến Trần Nguyệt Thăng thấy mà trong lòng đau xót Môi anh ta run run, anh ta muốn hỏi cô tại sao lại thay lòng đổi dạ nhanh như vậy, nhưng nghĩ đến Điền Tĩnh thì cũng không sao mở lời được, bèn nói thẳng vào vấn đề: “Điền Tĩnh ở trại lao động cải tạo khá tốt, đội dân quân quyết định cho cô ta về nhà sớm.”
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lóe lên: “Về nhà sớm?”
Trần Nguyệt Thăng gật đầu, giọng điệu có hơi trầm thấp cô đơn: “Ừm, tin tức này anh phải vất vả lắm mới nghe được, biết em và Điền Tĩnh không ưa nhau, để em biết trước thì có thể ứng phó hợp lý hơn.”
Cố Nguyệt Hoài nói câu cảm hơn, lại hỏi: “Tôi còn muốn biết một chuyện này, Nhậm Thiên Tường có vào trại lao động cải tạo hay không?”
Trần Nguyệt Thăng ngạc nhiên lắp bắp: “Nhậm Thiên Tường?”
Mấy ngày nay anh ta toàn hỏi về Điền Tĩnh, hoàn toàn không biết Nhậm Thiên Tường lại cũng vào trại lao động cải tạo, tự nhiên trong đầu anh ta nảy ra khung cảnh Nhậm Thiên Tường để mông trần chờ trong sân nhà họ Điền lúc trước, rất khó để không suy nghĩ lan man Trần Nguyệt Thăng sầm mặt, suy nghĩ lung tung trong đầu Cố Nguyệt Hoài gật đầu, cố ý dẫn dắt: “Theo tôi được biết, vì Điền Tĩnh mà Nhậm Thiên Tường đã chủ động lựa chọn vào trại lao động cải tạo, không biết trong khoảng thời gian này hai người họ có xảy ra chuyện gì hay không?”
Nghe giọng điệu thong thả của Cố Nguyệt Hoài khiến Trần Nguyệt Thăng bần thần, anh ta không sợ cô đặt câu hỏi, nhưng lại sợ cô không muốn nói chuyện với anh ta Anh ta trịnh trọng nói: “Để anh thử hỏi thăm xem chuyện này thế nào nhưng em cứ yên tâm đi, có tin tức gì thì chắc chắn anh sẽ nói cho em biết đầu tiên.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Tuy rằng con người Trần Nguyệt Thăng chẳng ra sao, nhưng đầu óc lại rất nhanh nhạy, anh ta chợt nảy ra một suy nghĩ, chẳng lẽ, Cố Nguyệt Hoài định ghép Điền Tĩnh và Nhậm Thiên Tường thành một đôi, sợ sau này cô ta lại dây dưa với anh ta Ý nghĩ này đọng lại rất lâu, một luồng nhiệt nóng rẫy dâng lên trong lòng Trần Nguyệt Thăng Bây giờ anh ta chỉ có thể nghĩ như vậy, nếu không thì không thể nào giải thích được vì sao Cố Nguyệt Hoài lại quan tâm đến chuyện tình cảm của Điền Tĩnh như vậy Cố Nguyệt Hoài không biết đến những suy nghĩ trong đầu Trần Nguyệt Thăng, cô nói cảm ơn xong thì đi theo Cố Chí Phượng vào khu chăn nuôi Vừa bước vào khu chăn nuôi, cô đã nhìn thấy nhóm xã viên đứng vây quanh bức tranh tường, bọn họ đứng túm tụm quanh tranh tường, chỉ chỉ trỏ trỏ bức tranh, luôn miệng khen ngợi “Cô con gái nhà họ Cố tháo vát thật đấy, anh xem người ta làm việc năng suất chưa kìa.”
“Chứ còn gì nữa, bức tranh này đẹp thật, đẹp hơn hẳn đại đội bên cạnh, lần này đại đội sản xuất Đại Lao Tử của chúng ta làm tốt lắm, không biết công xã có khen thưởng gì không?”
“Ha ha, có khen thưởng thì cũng là khen thưởng Cố Nguyệt Hoài, liên quan gì đến chúng ta chứ?”
“…”
Cố Nguyệt Hoài bỏ ngoài tai những lời này, cô đi thẳng vào trong văn phòng chấm công, Cố Chí Phượng đi cạnh bên thì tỏ ra đắc chí lắm Trước đây những lời ông nghe được phần lớn đều là mỉa mai, đặc biệt là việc con gái ông bị mang tiếng là “xả hàng gái ế”, làm ông chỉ muốn xông lên đấm cho đám người đó một trận, nhưng hiện giờ, làm gì có ai không hâm mộ ông có cô con gái ngoan cơ chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đây gọi là gì nhỉ Đây gọi là đời lên hương Mà những lời này cũng lọt vào tai Trần Nguyệt Thăng đi ngay sát phía sau, người anh ta dong dỏng cao, đứng từ xa nhìn bức tranh tường mà cũng manh nha chút cảm giác tự hào trong lòng, nếu cưới được một cô vợ vừa xinh đẹp lại còn tài năng như thế thì đúng là nở mày nở mặt Anh ta nhìn thân hình yểu điệu của Cố Nguyệt Hoài đi đằng trước, ánh mắt có chút kiên định Tóm lại hai người bọn họ trai chưa vợ gái chưa chồng, vẫn còn rất nhiều cơ hội Lúc này, bỗng nhiên có người cất giọng nói mềm mại quyến rũ gọi anh ta: “Đội trưởng Trần?”
Trần Nguyệt Thăng giật mình, quay lại nhìn thấy góa phụ Lý Siêu Anh đang õng ẹo đánh mông đi về phía mình, từ lần trước chị ta tới tìm anh ta để giải quyết vấn đề thì ánh mắt nhìn anh ta của góa phụ này đã thay đổi Anh ta cũng chẳng ngốc nên đương nhiên biết góa phụ Lý có ý định gì Nhưng anh ta là một tiểu đội trưởng tiểu đội sản xuất, lại còn là chiến sĩ thi đua ở nhà, nói không chừng sau này còn có thể nhờ cậu móc nối quan hệ vào làm trong công xã, trở thành người thành phố ăn thực phẩm thương mại, làm gì có chuyện anh ta thích một góa phụ được Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu Trần Nguyệt Thăng Người thành phố ăn thực phẩm thương mại Anh ta nghĩ đến thái độ của Cố Nguyệt Hoài với anh ta, trong lòng hiểu rõ nhất định là do sự việc giữa anh ta và Điền Tĩnh đã khiến cô khó chịu, thế nên mọi chuyện mới thành ra thế này, nếu muốn xoa dịu tình hình thì e là sẽ phải cố gắng nhiều hơn chút Ví dụ như, trở thành người thành phố Phụ nữ ở nông thôn đều muốn lên thành phố ăn sung mặc sướng, Cố Nguyệt Hoài chắc chắn cũng không phải là ngoại lệ Anh ta không thể tiếp tục lãng phí sức lực vào lao động tập thể được nữa Anh ta phải nghĩ cách vào thành phố Cố Nguyệt Hoài chấm công xong, vừa ra cửa là đã thấy Trần Nguyệt Thăng và Lý Siêu Anh Vẻ mặt cô bình tĩnh, âm thầm mỉa mai, vốn dĩ cô còn tưởng rằng Trần Nguyệt Thăng và góa phụ Lý đã ăn nằm với nhau, còn có một đứa con, tất cả đều là sắp xếp của Điền Tĩnh, bây giờ xem ra Điền Tĩnh chỉ là một nhân tố mà thôi Trần Nguyệt Thăng vừa thấy Cố Nguyệt Hoài thì lập tức đẩy Lý Siêu Anh đứng trước mặt ra, định đi lên giải thích với cô Cố Nguyệt Hoài chỉ làm như không nhìn thấy, ôm Yến Thiếu Đường trở về nhà Lý Siêu Anh nhìn Trần Nguyệt Thăng đang sa sầm mặt mày, nói với giọng điệu cười nhạo: “Tôi còn tưởng là anh thủ thân như ngọc vì Điền Tĩnh cơ đấy, không ngờ lại thay đổi mục tiêu, đổi thành Cố Nguyệt Hoài rồi à?”
“Sao lại thế nhỉ, tôi nhớ rõ trước kia cô ta một lòng một dạ muốn gả cho anh cơ mà, sao thế, lúc người ta béo thì anh chướng mắt, bây giờ gầy rồi, xinh xắn hẳn ra thì anh lại thích người ta à?”
Nói đoạn, Lý Siêu Anh chậm rãi tới gần Trần Nguyệt Thăng, duỗi tay kéo cổ áo anh ta, thầm thì bên tai anh ta: “Đội trưởng Trần, đàn bà nào chẳng giống nhau Dù tôi không đẹp bằng cô ta, nhưng dáng người của tôi đẹp hơn rất nhiều.”
Trần Nguyệt Thăng khinh thường nhìn chị ta một cái, nhìn nhìn bốn phía, lúc này người đi làm chấm công đã rời đi gần hết Anh ta thở phào nhẹ nhõm, vừa định kéo giãn khoảng cách thì lại bị Lý Siêu Anh giữ chặt vạt áo [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Giọng nói của chị ta rất quyến rũ: "Không tin à Anh sờ thử xem?”
Con ngươi Trần Nguyệt Thăng co rụt lại, còn chưa kịp nói gì thì Lý Siêu Anh đã bỏ lại một câu, quay đầu đi thẳng “Buổi tối hôm nay, ở đầm lau sậy cuối thôn.”
Bàn tay buông thõng bên người của Trần Nguyệt Thăng khẽ siết chặt, anh ta lắc đầu, chấm công xong thì vội vàng rời đi Anh ta sẽ không đi, tương lai của anh ta sẽ ra sao nếu anh ta dây dưa với góa phụ kia chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tuy dáng người của Lý Siêu Anh rất được nhưng mặt mày lại không xinh xắn bằng Điền Tĩnh, cũng chẳng so được với Cố Nguyệt Hoài bây giờ, hai người có thể nói là khác nhau một trời một vực Hai người vừa rời đi, một người đàn ông gầy gò, dáng vẻ khốn khổ bước ra từ sau đống cỏ khô trong sân Đôi mắt gã láo liên, không biết nghĩ đến cái gì mà cười hềnh hệch