[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sắc mặt Cố Đình Hoài vô cùng phức tạp
Một mặt, anh ấy giận Cố Duệ Hoài y hệt Cố Nguyệt Hoài, tương lai cũng không bao giờ cho phép cậu ta quay lại, anh ấy không muốn nói nhiều làm gì, làm sai ắt phải nhận quả báo
Thế nhưng nếu như sự trừng phạt thế này ảnh hưởng trực tiếp đến thân thể của cậu ta thì anh ấy lại không nỡ
Cố Đình Hoài nhìn Cố Nguyệt Hoài không hứng thú, bèn đổi chủ đề, vừa húp mì vừa nói: “Tranh tường của em đã làm xong chưa?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Dạ làm xong hai ngày rồi.”
Hai ngày nay rảnh rỗi nên cô đã nấu ăn và đưa cơm cho Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài, hoặc dẫn Yến Thiếu Đường lên núi hái một ít trái cây, trái cây cuối thu đã rụng hơn phân nửa, còn lại mấy trái vừa chua vừa nhỏ, cô muốn làm thành đồ hộp, có thể nó sẽ ngon hơn
Cố Đình Hoài gật đầu, nói tiếp: “Trong đội nói sao?”
Cố Nguyệt Hoài nở nụ cười, nói: “Công điểm đã kết toán rõ ràng, còn lại vẫn chưa biết, đợi người của công xã đến xem qua rồi bàn tiếp, không chừng vận may tốt em sẽ kiếm được một công việc ở trong công xã Hoàng Oanh.”
Nghe vậy, hai mắt Cố Đình Hoài sáng lên, sự mệt mỏi do Cố Duệ Hoài gây ra không còn nhiều
Trong nhà không phải lúc nào cũng toàn chuyện buồn, vẫn có những chuyện rất đáng để ăn mừng
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài đi làm về, có lẽ hai người đã nghe nói Cố Đình Hoài về nên đi rất nhanh, Cố Duệ Hoài dù không ra gì nhưng dù sao cũng từng là người nhà của họ
“Thằng cả, về rồi hả con
Con khỏe không?” Cố Chí Phượng vẫn chưa vào cửa mà giọng nói đã vang lên trước
Cố Nguyệt Hoài đứng dậy làm mì cho hai người, cô đã làm khá nhiều mì
Cố Đình Hoài húp miếng nước mì cuối cùng, ăn xong còn ợ một cái, tâm trạng mệt mỏi cuối cùng cũng ổn định, lúc anh ấy quay đầu thì thấy dáng vẻ hùng hổ của Cố Chí Phượng
Sự lo lắng trong mắt ông vô cùng rõ ràng, chứng tỏ ông rất quan tâm chuyện của Cố Duệ Hoài
Nhưng Cố Tích Hoài vô cùng bình tĩnh, dường như chẳng hề tò mò kết quả của việc này, bộ dáng lạnh lùng y hệt Cố Nguyệt Hoài, nhớ đến khung cảnh ấm cúng trước đây mấy người họ cùng quây quần bên bàn ăn cơm, trong lòng Cố Đình Hoài tự dưng bùi ngùi
Cố Đình Hoài kể hết những chuyện đã trải qua, trong nhà im lặng rất lâu
“Cha, sau này chắc thằng hai sẽ ở với mẹ.” Cố Đình Hoài cân nhắc rồi nói ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đau dài không bằng đau ngắn
Tuy rằng một khi đứa con trai ông nuôi hai mươi năm rời đi thì nhận lại mẹ ruột cũng là chuyện bình thường, nhưng từ nay về sau cậu ta về nhà họ Tần rồi thì phải gọi Tần Vạn Giang là cha, sự thay đổi này khiến Cố Chí Phượng đau không tả nổi
Cố Tích Hoài ngẩng đầu nhìn thoáng qua Cố Đình Hoài, cậu ấy đã suy đoán từ lâu, bây giờ chỉ là xác minh thôi
Cố Chí Phượng không biết gì về chuyện này, hồi lâu sau ông mới thở dài một tiếng: “Cứ vậy đi, từ nay về sau thằng hai đi theo mẹ, coi như là đã giải quyết bớt một đống nỗi lo của cha, được rồi, sau này đừng nhắc đến chuyện này nữa.”
Mọi người im lặng gật đầu, hiểu rõ sau này ba chữ “Cố Duệ Hoài” đã trở thành một đề tài cấm kỵ
Cố Nguyệt Hoài nấu mì xong, múc ra đưa cho Cố Chí Phượng và Cố Tích Hoài, nói: “Anh cả, anh về đúng lúc thật, trông hiếu Đường giúp em mấy hôm đi, mấy hôm nay em có việc phải làm, không có thời gian rảnh.”
Cô muốn nhân lúc rảnh rỗi, tiếp tục đến chợ đen bán lương thực và gà, một ngày ở đây có thể kiếm được mấy đồng, trong một tháng cũng kiếm được một khoản không nhỏ, trong tình trạng đang không có công việc đàng hoàng thì cô không thể ăn không ngồi rồi được
Cô có không gian Sumeru, cho dù đội dân quân có đến chợ đen để đánh úp bất ngờ thì cô cũng có thể đưa đồ vào trong không gian, chỉ cần không kiểm tra ra vật chứng, không có chứng cứ thì ai có thể nói là cô đầu cơ trục lợi chứ
Vì vậy, cô đến chợ đen không có gì là nguy hiểm cả, đây cũng có thể coi là một con đường
Tuy rằng từ đại đội đến công xã không xa, nhưng mỗi ngày đưa theo Yến Thiếu Đường bôn ba, không chỉ cô mệt mỏi mà cô bé cũng mệt, bây giờ cô bé ngày một lớn dần, tinh thần bắt đầu phục hồi, tất cả bắt đầu quay về đúng quỹ đạo của nó
Cố Đình Hoài ngừng lại, suy nghĩ một lúc nói: “Thế này nhé, anh đi làm, thằng ba ở nhà trông Thiếu Đường.”
Anh ấy là anh cả trong nhà nên phải chăm sóc các em của mình, Cố Tích Hoài là người thích học, mỗi ngày đi làm đã phí rất nhiều thời gian, cậu ấy cũng không có thời gian để đọc sách nữa, bây giờ để cậu ấy trông nom Thiếu Đường, dù sao cũng tốt hơn đi làm rất nhiều
Quả nhiên vừa nghe lời này, đôi mắt của Cố Tích Hoài sáng lên
Cố Chí Phượng khẽ lắc đầu, gắp mì lên ăn tiếp, quyết định không tham gia vào cuộc trò chuyện của mấy đứa con
Tuy rằng bây giờ ông thấy cái gì cũng đang chuyển biến tốt đẹp, dựa theo nhân lực của nhà ông, ngày ngày chăm chỉ đi làm cuối cùng sẽ vượt qua khó khăn rồi bắt đầu khấm khá hơn, nhưng con cái đều đã lớn rồi, có chủ kiến riêng của mình, ông không muốn làm ông bố già cổ hủ quyết định thay con
Cố Nguyệt Hoài ngước mắt nhìn Cố Tích Hoài một cái nói: “Như vậy cũng được.”
Cố Tích Hoài là người có khiếu học hành, đời này chuyển biến ngày càng tốt, điều kiện học hành của cậu ấy cũng càng tiện lợi hơn, con đường đời này nhất định sẽ càng thêm suôn sẻ, chỉ là không biết còn có thể gặp được chị dâu đời trước hay không
Giữa những suy nghĩ, bên ngoài đột nhiên có tiếng đánh cồng vang lên
Cố Chí Phượng giật mình: “Có chuyện gì vậy?”
Cố Đình Hoài cau mày: “Hình như là đại đội có chuyện gì đấy, qua đó xem không?”
Cố Nguyệt Hoài chẳng muốn đến gần cảnh tượng náo nhiệt đó, lắc đầu nói: “Em không đi đâu, em trông Thiếu Đường, mọi người đi đi.”
Dứt lời, ba người Cố Chí Phượng cũng không nói gì nữa, cùng đi ra ngoài
Cố Nguyệt Hoài thu dọn chén đũa, vào phòng nhìn Yến Thiếu Đường đang ngủ say, chạy ra ngoài và bắt đầu làm nước đường đóng hộp, lần trước cô đi cung tiêu xã đã mua ba cân đường, thỉnh thoảng nấu trứng ngâm nước đường cho Yến Thiếu Đường, cô bé rất thích ăn
Làm nước đường đóng hộp không khó, chỉ là đem trái cây và đường đun nấu theo tỉ lệ rồi bỏ vào hũ
Vị ngọt của đường lan tỏa ở trong không gian, làm cho người ta vừa ngửi thấy đã vui vẻ
Cố Nguyệt Hoài trộn một ít quả vải cắt thành miếng vào trong quả chua, cũng không sợ bọn họ hỏi, ở đây không có cây vải, hỏi thì nói là trái cây dại hái trên đỉnh núi, cô cũng không biết là quả gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô vừa nấu nước đường xong thì Yến Thiếu Đường đã thức dậy
Cô bé thích vị ngọt, vừa rời giường đã bưng chén uống một ít nước ngọt, khiến bụng tròn vo
Cô bé liếm láp cái thìa, khi Cố Nguyệt Hoài tới lấy chén thì miệng nhỏ hơi mấp máy nói: “Rất rất… ngon.”
Con ngươi Cố Nguyệt Hoài hơi chuyển động, đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu Yến Thiếu Đường, nhẹ giọng động viên nói: “Thiếu Đường giỏi quá, chị mới dạy em một lần mà em đã nhớ rồi hả
Nói chuyện nhiều thì mọi người sẽ càng thích Thiếu Đường hơn nữa.”
Miệng nhỏ của Yến Thiếu Đường nhếch lên mỉm cười, thông minh lanh lợi hơn tháng trước nhiều
Vả lại, khoảng thời gian này mỗi ngày cô đều cho cô bé ăn thịt gà, trứng gà nên dáng vẻ gầy gò của cô bé đã hoàn toàn thay đổi
Khuôn mặt nhỏ của cô bé trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, đôi mắt hoa đào xinh đẹp tuy vẫn chưa linh động nhưng rất trong sáng, hoàn toàn không giống như đã từng có dáng vẻ u ám, cô bé mặc chiếc áo khoác hoa nhí do chính tay Cố Nguyệt Hoài may, trông vô cùng đẹp mắt
Nói thật thì Yến Thiếu Đường và Cố Nguyệt Hoài đứng cạnh nhau, hầu như không ai nghi ngờ họ không phải chị em
Không phải hai người họ trông giống nhau, mà là hai người họ thuộc da trắng, một người lớn xinh đẹp và một đứa nhỏ xinh đẹp, quả thật gần như là một khung cảnh tuyệt đẹp của đại đội sản xuất Đại Lao Tử, vô cùng bắt mắt.