Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 123: Người chăn bò trong đại đội





Cố Nguyệt Hoài sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Yến Thiếu Đường, đôi mắt sáng lấp lánh
Lần nào nhìn cô bé, trong đầu cô cũng hiện lên hình ảnh Yến Thiếu Ngu
Hai anh em trông rất giống nhau, nhưng ngũ quan của Yến Thiếu Ngu rõ nét hơn Yếu Thiếu Đường một chút, tuy nhiên do tính khí ngang ngược không khoan nhượng, giống như một ngọn lửa chỉ chực chờ bùng cháy nên chưa có ai chú ý đến vẻ ngoài của anh đầu tiên cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Yến Thiếu Đường ăn uống no đủ, Cố Nguyệt Hoài thu dọn xong xuôi, cô liền pha một bình trà lá tre bằng nước giếng
Nguyên liệu được cô sử dụng ở đây là những lá tre tươi non, sau khi phơi khô có thể khiến hương vị trở nên ngon hơn, pha xong sẽ có vị ngọt, cộng thêm sự trợ giúp của nước giếng trong không gian, vị ngọt mát lạnh có tác dụng giải khát cực hiệu quả, mấy nay ngày nào cô cũng mang theo trà lá tre ra ruộng
Cô vừa rót trà ra thì mấy người Cố Chí Phượng đã quay về
Vẻ mặt Cố Đình Hoài rất kỳ quái, Cố Tích Hoài ở đối diện, hai người ngơ ngác nhìn nhau, thậm chí mang tai của Cố Tích Hoài còn hơi đỏ, không biết nghe được gì mà lại xấu hổ đến thế
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Có chuyện gì à?”
Khóe miệng Cố Chí Phượng hơi giật giật, nghĩ một lúc, vẫn quyết định nói ra: “Nghe nói tối qua Trần Nguyệt Thăng với góa phụ Lý ở bãi lau sậy phía Tây đầu làng… Xong rồi bị người ta phát hiện.”
Qua những lời úp úp mở mở của ông, Cố Nguyệt Hoài lập tức hiểu ra mọi chuyện
Cô không khỏi ngạc nhiên, rõ ràng hôm qua Trần Nguyệt Thăng còn ngại ngùng vặn vẹo muốn lấy lòng cô, thế mà buổi tối lại lăn lộn với góa phụ Lý
Thế tóm lại là do các yếu tố có sẵn ở kiếp trước gây chuyện, hay là do Trần Nguyệt Thăng từ bé đã là một thằng cặn bã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng cô cũng không băn khoăn nữa vì dù sao Điền Tĩnh và Trần Nguyệt Thăng đã là chuyện của quá khứ rồi, anh ta và Cố Duệ Hoài đều đã bị loại bỏ, không còn là chướng ngại khi đối phó với Điền Tĩnh nữa, bây giờ người có ích duy nhất chỉ còn lại Nhậm Thiên Tường mà thôi
Không biết liệu Nhậm Thiên Tường có làm được không nhỉ
Sao chẳng thấy tin tức gì cả
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài rất bình thường nhưng lại khiến Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đứng bên cạnh cảm thấy bất thường
Do khó hiểu nên Cố Đình Hoài không nhịn được hỏi: “Bé con, em không tức giận à?”
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên, hỏi ngược lại: “Tức giận á
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao em lại phải tức giận?”
Vừa nói xong, cô lập tức nhớ đến danh tiếng trước đây của mình, vì Trần Nguyệt Thăng mà đòi chết đòi sống, thậm chí còn làm rất nhiều việc mất liêm sỉ, giờ nghĩ lại chỉ thấy nực cười chứ chẳng cảm thấy gì nữa cả
Nhưng xảy ra chuyện như vậy thì e rằng sau này, mọi người trong đại đội đều nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ cho mà xem
Nghĩ đến đây, Cố Nguyệt Hoài không khỏi cảm thấy nhức nhức cái đầu, thôi vẫn là nghĩ đến việc ban ngày đến chợ đen, ban đêm quay về nhà đi
Lúc cô đang suy xét thì đột nhiên bên ngoài có tiếng hét: “Cố Nguyệt Hoài
Em ra đây đi, anh có chuyện muốn nói với em!”
Cố Đình Hoài giật mình: “Là Trần Nguyệt Thăng!”
Cố Tích Hoài không vui nói: “Anh ta không ở đại đội nhận hình phạt đi, chạy đến đây tìm Nguyệt Hoài làm gì
Vừa mới xảy ra chuyện với góa phụ Lý, ngồi yên một chỗ không được hay gì mà cứ phải kéo người ta theo cho bằng được là như nào?”
Từ trước đến nay cậu ấy chưa bao giờ có ấn tượng tốt với Trần Nguyệt Thăng, nhất là khi chứng kiến dáng vẻ khinh thường của anh ta đối với Cố Nguyệt Hoài trước đây, xong giờ lại muốn mà không có được nên cậu ấy lại càng chán ghét hơn
Nghĩ vậy, Cố Tích Hoài lập tức nói: “Để anh đuổi nó đi!”
Trần Nguyệt Thăng biết bây giờ bản thân đang đứng mũi chịu sào, chắc chắn Cố Nguyệt Hoài sẽ không chịu gặp anh ta, nghĩ nghĩ, lại nói thêm câu nữa: “Cố Nguyệt Hoài
Anh muốn nói với em về chuyện của Điền Tĩnh!”
Nghe vậy, Cố Tích Hoài dừng chân, quay đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài
Cậu ấy cũng biết chuyện giữa Cố Nguyệt Hoài và Điền Tĩnh, hình như hai bên có mối thù sâu đậm nào đó
Cố Nguyệt Hoài quả quyết đứng dậy từ giường đất, kéo rèm đi ra ngoài
Trần Nguyệt Thăng đứng ở ngoài sân, trên mặt anh ta xanh tím loang lổ, nhìn qua là biết bị người ta đánh, “hung thủ” chính là người anh ta không lường trước được - người nhà chồng Lý Siêu Anh, không ngờ rằng hai người họ ngủ với nhau từ lâu rồi
Vừa thấy Cố Nguyệt Hoài, hai mắt Trần Nguyệt Thắng sáng lên, nhưng khi nhớ đến tình cảnh bây giờ lại không khỏi sầu não
Hiện giờ tác phong anh ta có vấn đề, bị cả đội cùng phê bình, nếu không giải quyết xong Lý Siêu Anh đang đòi chết sống kia thì chờ đợi anh ta chính là bị tước bỏ chức đội trưởng đội sản xuất số sáu
Anh ta không thể chấp nhận được hậu quả như vậy, nhưng việc bỏ Cố Nguyệt Hoài để đến với Lý Siêu Anh lại khiến lòng anh ta đau như bị kim đâm, vậy nên sau khi hội nghị kết thúc, anh ta lập tức muốn đến đây gặp Cố Nguyệt Hoài, chỉ nhìn thôi cũng được
Lúc Cố Nguyệt Hoài đến gần Trần Nguyệt Thăng, cô thấy có mấy người lạ mặt cứ chỉ trỏ về phía bên này
Cô hỏi thẳng: “Điền Tĩnh xảy ra chuyện gì?”
Tuy Trần Nguyệt Thăng đã biết hiện giờ Cố Nguyệt Hoài còn để tâm đến Điền Tĩnh hơn cả anh ta, nhưng khi thấy cô không thèm quan tâm đến chuyện của góa phụ Lý, anh ta hơi khó chịu, trầm giọng nói: “Em không hỏi xem anh như nào à?”
Cố Nguyệt Hoài chỉ nhìn anh ta mà không nói gì, vẻ mặt lạnh lùng như đang nhìn một người dưng chẳng liên quan đến mình
Trong lòng Trần Nguyệt Thăng nhói lên, liếc cô một cái rồi nói: “Anh với Lý Siêu Anh chẳng có gì cả, hôm qua chị ta hẹn anh đến…”
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài dần trở nên mất kiên nhẫn, cô không hề muốn nghe câu chuyện tình yêu giữa hai người kia một chút nào, nên ngắt lời anh ta ngay lập tức, hỏi lại lần nữa: “Điền Tĩnh xảy ra chuyện gì?”
Trần Nguyệt Thăng cắn chặt răng, đè nén cảm xúc kích động trong lòng: “Em cứ nghe anh nói xong đã.”
Ban đầu tâm trạng anh ta rất sa sút, muốn tìm người trút bầu tâm sự nhưng người anh ta muốn nói chuyện cùng lại chẳng muốn nghe chút nào
“Hôm qua góa phụ Lý hẹn anh đến bãi lau sậy, anh không đi, nhưng chị ta lại nói nếu anh không đến sẽ đến nhà anh gõ cửa, sợ làm to chuyện nên anh mới đến, nhưng lúc anh đến chị ta đã…”
“Anh thật sự bị oan mà, anh với chị ta chẳng có chuyện gì hết!”
Khi nói câu cuối, anh ta gần như gào lên
Tất cả những gì anh ta nói đều là sự thật, nhưng không một ai chịu tin, góa phụ Lý cứ khẳng định chắc chắn rằng người lăn lộn với chị ta ở bãi lau sậy là anh ta, thậm chí còn có cả “nhân chứng” nói rằng đã tận mắt chứng kiến sự việc xảy ra
Bây giờ không một ai chịu tin anh ta cả
Có trời mới biết anh ta thật sự vô tội
Ban đầu Cố Nguyệt Hoài không muốn nghe, sau khi bị bắt nghe cái tin này xong, đôi mắt lóe lên: “Nhân chứng
Là Lưu Nhị Nhĩ à?”
Trần Nguyệt Thăng thấy cô đáp lại, bèn yên tâm hơn, gật đầu: “Hôm qua lúc anh vừa đến nơi, góa phụ Lý kia đột nhiên hét lên, nói anh… cưỡng ép chị ta, sau đó Lưu Nhị Nhĩ lại nhảy ra làm chứng… Nhưng anh không có thật mà!”
“Trong lòng anh góa phụ Lý không có cửa so với em
Sao anh lại ngủ với cô ta được?”
Trong lúc nói, Trần Nguyệt Thăng vẫn không quên thể hiện tấm chân tình của bản thân
Cố Nguyệt Hoài làm như không nghe thấy, thầm nghĩ, kiếp trước mọi chuyện bại lộ là khi góa phụ Lý mang thai, với sự bức ép của dư luận, dù Trần Nguyệt Thăng có yêu Điền Tĩnh đến mấy cũng không thể không cưới Lý Siêu Anh
Kiếp này, mọi chuyện bại lộ hơi sớm nhưng có một điểm giống nhau là nhân chứng không thay đổi
Lưu Nhị Nhĩ, vừa thấp vừa béo, có vẻ ngoài hèn mọn bỉ ổi, đã gần 40 tuổi nhưng vẫn chưa lấy vợ, vì không có sức, có xuống làm ruộng cũng chỉ lãng phí thời gian nên đại đội đã sắp xếp công việc nhẹ nhàng nhất cho gã, chăn lợn và trâu bò
Gã làm việc không ngừng, thậm chí còn tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm chăn nuôi, mỗi khi lợn trâu bò của đại đội khắp làng trên xóm dưới gặp vấn đề thì sẽ lại đây hỏi gã, dần dà gã ngày càng nổi tiếng, người ngoài toàn gọi gã với tên gọi “người chăn gia súc”
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.