Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 124: Cô đã từng là “người nhà”





Kiếp trước, Lưu Nhị Nhĩ cũng là nhân chứng, gã nói bản thân đã tận mắt chứng kiến chuyện tốt của Trần Nguyệt Thăng và góa phụ Lý
Vì vị trí tiểu đội trưởng nên Trần Nguyệt Thăng đành phải cưới góa phụ Lý về, nhưng người trong lòng anh ta duy chỉ có mình Điền Tĩnh nên hai vợ chồng cũng chẳng hòa thuận gì cho cam, mãi sau này khi Điền Tĩnh theo Tống Kim An lên Thủ đô, trở thành vợ quan chức, lúc đó nhà họ Cố đã xảy ra chuyện, cô rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử nên cũng không biết sau này Trần Nguyệt Thăng với Lý Siêu Anh như nào
Tại sao người tên Lưu Nhị Nhĩ này, dù bất kể như nào cũng có mặt trong việc này vậy
Cố Nguyệt Hoài nheo mắt lại, suy nghĩ, nhớ lại lời Trần Nguyệt Thăng vừa nói, trong lòng cô có một suy đoán mơ hồ
Nhưng cô không định nói cho Trần Nguyệt Thăng biết, vì cô chợt nhận ra Lưu Nhị Nhĩ vẫn còn lợi dụng được, đương nhiên là dù không có chỗ lợi dụng, cô cũng không có ý định tẩy trắng giúp Trần Nguyệt Thăng
Lúc trước vì anh ta mà cô gán cho cái danh “xả hàng gái ế”, vậy nên bây giờ anh ta cũng phải chịu tiếng xấu khi ở cùng với một góa phụ
Đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ, nói chung là công bằng
Quan trọng nhất là, trong tay cô còn có một nhược điểm, cô muốn xem xem, một Trần Nguyệt Thăng buộc phải cưới Lý Siêu Anh vì vị trí tiểu đội trưởng, nhưng sau đó lại mất đi nó thì sẽ có cảm giác như nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi bình tĩnh nhìn Trần Nguyệt Thăng một lúc lâu, cô bỗng thấy thoải mái hơn hẳn
Kiếp này, ai cũng phải chịu trách nhiệm cho những việc bản thân gây ra, Điền Tĩnh cũng vậy, Trần Nguyệt Thăng cũng thế
Ai cũng đừng hòng thoát được
Trần Nguyệt Thăng chú ý đến ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài, mím môi, nhỏ giọng hỏi: “Em… Em có tin anh không?”
Cố Nguyệt Hoài bỗng cười nhẹ: “Tôi tin anh thì sao
Bí thư chi bộ với chủ nhiệm không tin thì cũng vô dụng.”
Nghe vậy, mí mắt Trần Nguyệt Thăng rũ xuống
Cố Nguyệt Hoài giả vờ không nhận ra sự thất vọng của anh ta, hơi ngước mắt hỏi: “Điền Tĩnh ở trại lao động cải tạo có yên phận không
Tôi thấy hình như lần trước cô ta nói gì đó uy hiếp anh đúng không
Còn Nhậm Thiên Tường, những người khác thì sao
Còn ở trại lao động cải tạo không?”
Nhắc đến đây, Trần Nguyệt Thăng không khỏi tức giận, cơ thể căng cứng lại, môi mím thành một đường thẳng
Mắt anh ta lóe lên, ra vẻ thờ ơ nói: “Ha, cô ta nghĩ gì mà uy hiếp được tôi
Lúc đó, tiền cô ta tiêu là của tôi, lương thực cũng là của tôi, người chột dạ phải là cô ta mới đúng!”
Cố Nguyệt Hoài hơi nhướng mày, không nói gì
Trần Nguyệt Thăng nói tiếp: “Thật ra Điền Tĩnh cũng khá yên phận, một khoảng thời gian nữa là có thể quay về được rồi, nhưng sao em biết Nhậm Thiên Tường cũng đến trại lao động cải tạo vậy
Anh phải đi tìm người thăm dò mới biết được chuyện đó, Điền Tĩnh vừa đi, anh ta đã nối gót theo sau.”
Anh ta nói với vẻ khó hiểu, chút lòng thương hại cuối cùng còn sót lại đối với Điền Tĩnh cũng biến mất sạch
Trước đây, người phụ nữ này đã cắm sừng anh ta, rõ ràng là cô ta với Nhậm Thiên Tường có quan hệ mập mờ với nhau
Cố Nguyệt Hoài nói: “Hồi trước tôi thường xuyên nhìn thấy Nhậm Thiên Tường đến gặp Điền Tĩnh, quan hệ giữa hai người họ rất tốt, giờ nghĩ lại thấy việc Nhậm Thiên Tường vào trại lao động cải tạo vì Điền Tĩnh cũng bình thường thôi mà, nhưng mà, hai người họ ở đó có xảy ra chuyện gì không?”
Trần Nguyệt Thăng lắc đầu: “Không, biểu hiện của Điền Tĩnh rất tốt, thành thật biết lỗi nên chắc là cũng sắp được quay về rồi.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Ừm, cảm ơn anh nói tôi biết nhé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện của Lý Siêu Anh e là không dễ giải quyết nên tôi cũng không làm phiền anh nữa, tôi về trước đây.”
Nói rồi cô vẫy tay, quay vào nhà luôn, để lại mình Trần Nguyệt Thăng đứng đó không biết đang nghĩ gì
Lúc cô vừa bước vào, Cố Tích Hoài lập tức đến gần, nhíu mày dò hỏi: “Thằng kia nói gì với em đấy
Nó nói lời hay ý đẹp để em tin nó đúng không
Anh nói em nghe, đây là thủ đoạn lừa gạt mấy cô gái nhỏ đấy, em đừng có tin!”
Nghe được giọng điệu đầy tức giận của Cố Tích Hoài, Cố Nguyệt Hoài cảm thấy cực kỳ ấm áp
Từ khi sống lại đến giờ, cô luôn gặp rắc rối với Cố Duệ Hoài, hiện giờ cô đã dứt khoát cắt đứt quan hệ nhân quả với cậu ta, ít nhiều gì cũng cảm thấy tiếc nuối, cũng may là mọi người trong gia đình vẫn rất quan tâm đến cô
Chắc chắn cô sẽ thay đổi số phận được định sẵn ở kiếp trước của anh ba, khiến cậu ấy hạnh phúc cả đời
Cô sắp xếp lại chiếc giỏ, chuẩn bị đến chợ đen ở công xã Hoàng Oanh, nhưng cô bé cứ kéo áo không chịu thả ra, cuối cùng vẫn phải để Cố Tích Hoài dỗ dành bế vào buồng trong, cô mới thở phào nhẹ nhõm, an tâm rời đi
Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi nhà thì đột nhiên nhìn thấy Hoàng Phượng Anh vội vàng chạy đến đây
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên: “Chủ nhiệm Hoàng
Bác đến đây có việc gì à?”
Hoàng Phượng Anh thở hổn hển, nắm chặt lấy tay Cố Nguyệt Hoài rồi kéo cô đi: “Tiểu Cố, cháu đi cùng với tôi nhanh lên, người ở công xã đến rồi
Toàn là người có chức vụ cao đấy
Họ đang ở trong đội kiểm tra xem bức tranh cháu vẽ trên tường là như nào đấy, đây là cơ hội tốt, cháu phải đến thể hiện!”
Nghe vậy, Cố Nguyệt Hoài nhướng mày
Người ở công xã đến
Sao nhanh thế
Lúc đầu cô cứ tưởng phải một tuần sau khi cô vẽ tranh tường mới có người đến cơ, giờ mới có hai ngày mà người ở công xã đã đến kiểm tra rồi, chỉ cần bức vẽ tường đó đạt yêu cầu, vượt qua kiểm tra, lọt vào tầm mắt của lãnh đạo công xã thì kiểu gì đại đội sản xuất Đại Lao Tử cũng sẽ có được không ít lợi ích
Cô không hề giãy giụa mà theo chân Hoàng Phượng Anh nhanh chóng đến chỗ chăn nuôi
Đúng như lời Hoàng Phượng Anh nói, đây là một cơ hội tốt để thể hiện
Hai người đi rất nhanh, không lâu sau đã đến chỗ chăn nuôi, trước đây vào buổi chiều ở đây không một bóng người nhưng giờ thì đông vui như trẩy hội, thậm chí trong sân còn có một chiếc xe ô tô nhỏ màu đen đang đậu nữa
Xe ô tô là thứ gì đó rất hiếm lạ, khắp huyện Thanh An cũng chỉ có vài chiếc, một số người già trong đại đội có khi còn chưa thấy bao giờ ấy chứ
Lúc Hoàng Phượng Anh kéo Cố Nguyệt Hoài chen vào trong đám đông, ánh mắt bà ấy nhìn chiếc xe không khỏi toát lên vẻ hâm mộ, đừng nói là người già trong đại đội, ngay cả một nữ chủ nhiệm như bà ấy cũng chỉ mới thấy qua chứ chưa được ngồi bao giờ, không biết vào ngồi là cảm giác gì nhỉ
“Tiểu Cố đến rồi
Tiểu Cố đến rồi!”
Nghe được tiếng hét, một số người được đám đông vây quanh vô thức quay đầu lại
Vương Phúc thấy Cố Nguyệt Hoài đến, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, dẫn cô đến trước mặt những lãnh đạo công xã, nói: “Thưa các vị lãnh đạo, đây chính là Tiểu Cố, Cố Nguyệt Hoài, tất cả những bức vẽ trên tường của đại đội chúng tôi đều do cô ấy vẽ!”
Lãnh đạo công xã có hơi ngạc nhiên, không ngờ rằng người vẽ trên tường lại là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp
Cố Nguyệt Hoài nhìn qua mấy người trước mặt, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở người đàn ông trung niên dẫn đầu
Người đàn ông này có dáng người cường tráng, khoác trên mình kiểu áo Tôn Trung Sơn và quần âu màu xám, cực kỳ oai phong nghiêm nghị, ông ta có đeo kính và trên mặt có một bộ ria mép
Đây là lãnh đạo công xã duy nhất mà cô biết, Tần Vạn Giang
Không ngờ chỉ với bức vẽ trên tường “Nông nghiệp học Đại Trại” mà Tần Vạn Giang lại đến đây kiểm tra
Tần Vạn Giang đặt tay sau lưng, nhẹ nhàng đọc cái tên này: “Cố, Nguyệt Hoài?”
Ông ta nhìn gương mặt giống đến 6 - 7 phần với người ông ta yêu, nói không thấy khó tả thì là nói dối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy biết nếu đến đại đội sản xuất Đại Lao Tử, kiểu gì cũng có khả năng gặp được “người nhà” trước kia của bà ấy, nhưng khi tận mắt nhìn thấy cô bé có gương mặt rất giống bà ấy, ông ta vẫn không khỏi thấy thổn thức, xen lẫn vào đó là sự không tin được
Nếu ngày trước ông ta gặp được bà ấy sớm hơn thì sao bây giờ có thể có nhiều người xa lạ can thiệp vào như này chứ? 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.