Cố Nguyệt Hoài liếc ông ta một cái, cho dù đối phương không nói gì nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng được cảm nhận của ông ta bây giờ ra sao Tuy nhiên, những điều này đều không quan trọng Cô khẽ gật đầu, không hề sợ sệt, thẳng thắn nói: “Xin chào các vị lãnh đạo, tôi là Cố Nguyệt Hoài, những bức tranh tường này đều là do tôi vẽ, nếu các vị có chỗ nào không hiểu hoặc có gì muốn hỏi thì có thể hỏi tôi.”
Tần Vạn Giang nhìn cô gái đĩnh đạc trước mặt, cô không hề rụt rè, sợ sệt như trong tưởng tượng của ông ta, sau đó ông ta nghĩ đến hai cô con gái của mình, trong lòng càng thêm phức tạp [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Một số lãnh đạo trong công xã tán thưởng thái độ của cô, bắt đầu hỏi về cảm hứng vẽ tranh của cô Cố Nguyệt Hoài trả lời rất tự tin, những bức tranh tường cô vẽ đều là hình ảnh những xã viên xẻ núi cày ruộng, cật lực khởi nghiệp, xây dựng lại núi sông quê hương, ngoài ra còn có những cảnh cơ giới hóa nông nghiệp đầy mãn nhãn và những vụ thu hoạch lương thực bội thu Đây là những cảnh tượng hoành tráng sẽ diễn ra vài năm sau, những thứ cô vẽ bây giờ đều mang ngụ ý tốt đẹp, tất nhiên nó in sâu vào trong lòng một số lãnh đạo, có ai không muốn người dân trong khu vực mình quản lý an cư lạc nghiệp, mùa màng bội thu Vương Phúc và Vương Bồi Sinh thở phào nhẹ nhõm khi thấy dáng vẻ tự tin trả lời của Cố Nguyệt Hoài.
Họ nhìn Cố Nguyệt Hoài với ánh mắt kỳ lạ, hình như kể từ khi tiếp quản công việc trong đại đội, cô luôn đưa người ta đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, đại đội của họ có được một nhân tài như vậy cũng là chuyện tốt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cuối cùng Tần Vạn Giang chốt lại, khen ngợi nói: “Rất tốt, tranh tường của đại đội các anh rất đẹp, đồng chí Cố cũng rất giỏi.”
Nếu lúc đầu ông ta còn cảm thấy có chút phức tạp thì khi thấy phong thái đĩnh đạc, tự nhiên ứng phó với các vị lãnh đạo trong công xã của cô, ông ta không khỏi thầm ngưỡng mộ, vậy mà cô lại có chút phong thái của người ông ta yêu Lâm Cẩm Thư.
Ông ta không phải là người nhỏ mọn, nếu ông ta để ý chuyện đó thì ngay từ đầu đã không cưới Lâm Cẩm Thư “Đến lúc đó công xã sẽ chú trọng quảng bá tranh tường của đại đội các anh, các anh cẩn thận một chút, đừng làm hỏng tranh tường.” Một nữ lãnh đạo của công xã khác chỉ vào những bức tranh đầy màu sắc và sống động như thật trên tường với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Bà ấy là phó chủ nhiệm của công xã Hoàng Oanh - Vu Văn Vương Phúc liên tục gật đầu: “Chủ nhiệm Vu yên tâm.”
Cảm xúc của ông ấy dạt dào, không giấu được niềm vui Trong những năm qua, về mặt kỷ luật hay sản xuất lương thực thì đại đội sản xuất Đại Lao Tử của họ chẳng có gì nổi bật, cũng chưa từng có chỗ đứng trong số các lãnh đạo công xã, lần này có thể coi như được nở mày nở mặt Ngay sau khi công khai chuyện này, nhiều đại đội lân cận đã chạy đến học hỏi kinh nghiệm, thực sự hả lòng hả dạ Trước khi đi, chủ nhiệm Vu Văn quay người lại nói: “Đúng rồi, sắp đến thời điểm nộp thuế công lương rồi, đại đội các anh chuẩn bị một chút đi.”
Nghe vậy, vẻ vui mừng trên mặt Vương Phúc nhạt dần nhưng ông ấy cũng không dám nói gì mà chỉ gật đầu đồng ý Ông ấy và Vương Bồi Sinh nhìn nhau, trên mặt có chút đau khổ Cố Nguyệt Hoài ở bên cạnh nghe thấy mấy chữ “nộp thuế công lương”, sắc mặt cô cũng thay đổi theo Nộp thuế công lương là một loại đánh thuế đối với tất cả các tập thể, cá nhân tham gia sản xuất nông nghiệp và có thu nhập từ nông nghiệp, vào những năm 1970 vẫn giữ hình thức sản xuất tập thể nộp thuế công lương, đây là chuyện hiển nhiên, là nghĩa vụ cần phải thực hiện.
Nhưng tại sao Vương Phúc và Vương Bồi Sinh lại thay đổi sắc mặt khi nghe đến “nộp thuế công lương” Bởi vì việc nộp thuế công lương hàng năm không phải là chuyện dễ dàng suôn sẻ, sau khi các đại đội, các đội sản xuất nhận được số lượng hạn ngạch nộp thuế công lương do công xã giao thì sẽ dùng loa phát thanh thông báo thời hạn và nội dung nộp thuế công lương Cô không lo lắng về những khó khăn mà đội nộp thuế công lương đối mặt, chỉ là số lượng hạn ngạch nộp thuế công lương lần này khá cao Lúc đầu đại đội không hề lên kế hoạch tính toán thống kê lương thực cho đến khi tính được hạn ngạch nộp thuế công lương, họ mới bắt đầu cẩn thận mang lương thực đã thu hoạch vụ thu đi phơi nắng, sấy khô, sau đó đong đếm, dù sao thì nộp thuế công lương cũng phải đến trạm thu mua lương thực của công xã để kiểm tra chất lượng Mặc dù đã sớm biết vụ thu hoạch lương lực năm nay không được tốt nhưng họ vẫn nghĩ rằng sẽ không có vấn đề gì lớn, ai ngờ sau khi nộp thuế công lương, đại đội mới phát hiện lượng lương thực năm nay vậy mà đã giảm 60% so với những năm trước Hầu như không cần tính công điểm thì mọi người cũng biết lương thực năm nay và công điểm đều không khớp.
Tuy nhiên, không cán bộ nào trong đại đội dám lên tiếng sợ gây hỗn loạn mà họ báo cáo lên công xã và huyện, hy vọng các lãnh đạo có thể tìm ra cách giải quyết, vấn đề thiếu lương thực như một dây chuyền phản ứng, hàng chục đại đội gần đó đều xôn xao đến báo cáo.
Năm nay thực sự là một năm đói kém *
Sau khi Cố Nguyệt Hoài báo cáo với các lãnh đạo trong công xã xong, cô lập tức xách giỏ đi chợ đen.
Hôm nay cô mang theo một giỏ đầy trứng gà, đếm kỹ cũng hơn một trăm quả, mỗi quả có giá sáu xu thì có thể bán được sáu đồng, tuy nhiên hôm nay số lượng khá lớn nên cô định bán rẻ hơn một chút, mỗi quả năm xu Một quả trứng to bằng nắm tay của một đứa trẻ, chất lượng cao, bán với giá năm xu chắc chắn được coi là giá rẻ Dường như cô bẩm sinh đã có tài kinh doanh, vừa mới dựng quầy ở chợ đen, khách hàng đã kéo đến tấp nập, trứng gà thực sự là loại tiền mạnh, so với trứng phải có tem của cung tiêu xã thì trứng của cô vừa to vừa rẻ Suốt một buổi chiều, cô đã bán được bảy tám mươi quả.
Cố Nguyệt Hoài xoa xoa cái cổ tay đau nhức, cầm giỏ lên chuẩn bị về Lúc này, cô chợt nghe thấy giọng nói của Hạ Lam Chương: “Đồng chí Cố!”
Giọng cậu ấy có chút vui mừng, sải bước về phía Cố Nguyệt Hoài: “Đồng chí Cố!”
Cố Nguyệt Hoài có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn cậu ấy: “Đồng chí Hạ Sao cậu lại ở đây?”
Cô lại nhìn phía sau Hạ Lam Chương, Thôi Hoà Kiệt đang đẩy xe đạp đứng ở đằng kia nhìn hai người họ với vẻ thích thú như thể đang xem cái gì đó rất mắc cười, trạng thái rất thoải mái, giống như niềm vui ấy nằm trong sự kiểm soát của anh ta.
Ánh mắt Hạ Lam Chương lóe lên, cười nói: “Tôi và bạn mình tình cờ đi ngang qua.”
Cố Nguyệt Hoài nhìn cậu ấy một cái, hiển nhiên Hạ Lam Chương là người không biết nói dối, nói với vẻ chột dạ rõ như thế mà, trông dáng vẻ cậu ấy như thể biết chắc có thể cô sẽ tới đây, cho nên mới đi từ bên đó qua.
Cố Nguyệt Hoài có chút đau đầu, cô không sợ người khác ghét mình nhưng cô lại sợ người khác yêu mình Cô suy nghĩ một chút, dường như cô chưa bao giờ tỏ ra có gì đó khác biệt với Hạ Lam Chương, họ chỉ kết bạn làm bạn bình thường, cô có chút không hiểu tại sao cậu ấy lại đột nhiên để ý đến mình, hình như mỗi lần gặp cô, mặt cậu ấy đều rạng rỡ như mùa xuân [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thấy Cố Nguyệt Hoài nhìn mình như vậy, Hạ Lam Chương có chút chột dạ, cậu ấy hỏi: “Đồng chí Cố, cô ăn cơm chưa Tôi mời cô ăn một bữa nhé?”
Lời vừa nói ra, trong lòng cậu ấy có chút bất an, rõ ràng trước đây cậu ấy là một người mạnh dạn hoạt bát nhưng kể từ khi gặp cô, dường như mọi thứ đều thay đổi hết, ngay cả tính tình cũng trở nên thận trọng, sợ bị cô từ chối Cậu ấy hỏi một đằng Cố Nguyệt Hoài trả lời một nẻo: “Cậu và Chu Dung Dung ra sao rồi?”
Nghe vậy, sắc mặt Hạ Lam Chương khẽ thay đổi Cậu ấy liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài, trong lòng như đoán được điều gì đó, trong mắt cậu ấy có chút tủi thân nhưng cậu ấy vẫn nói: “Tôi và Chu Dung Dung chẳng có quan hệ gì cả, đó chỉ là lời nói đùa giữa cha cô ấy và anh trai tôi mà thôi, với lại chẳng bao lâu nữa cô ấy cũng kết hôn với lão Thôi rồi.”
“Lão Thôi á, cô gặp cậu ấy rồi, ở đằng kia kìa.” Hạ Lam Chương vừa nói vừa quay người lại chỉ vào Thôi Hòa Kiệt đang đẩy xe đạp.