Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 126: Bánh kếp và rau hầm





Cố Nguyệt Hoài khẽ chớp mắt, cô cũng từng sống trong giới nhà giàu, nghĩ tới Chu Dung Dung có thể sống trong trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện, cô biết lần này Thôi Hòa Kiệt đã nhặt được cục vàng, đối với anh ta đây được xem như một bước ngoặt trong đời
Tuy nhiên, chuyện tình cảm của mình mà cô còn lo chưa xong, hơi sức đâu mà đi lo chuyện của người khác? 
Cố Nguyệt Hoài ngước nhìn bầu trời u ám, lễ phép từ chối: “Đồng chí Hạ, trời cũng muộn rồi, tôi phải về nhà, đường xá xa xôi, tôi không thể đi ăn với cậu được, nếu có cơ hội thì chúng ta hẹn lần sau nha.”
Nghe vậy, sắc mặt Hạ Lam Chương ủ rũ, trên khuôn mặt tuấn mỹ không giấu được vẻ thất vọng
Cậu ấy vội lấy lại tinh thần, vui vẻ nói: “Vừa hay tôi có đi xe đạp, tôi chở cô về nhé, nếu không một cô gái như cô đi ban đêm ban hôm như này không an toàn đâu.”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Phiền phức lắm, chắc cậu và bạn mình vẫn còn việc khác nhỉ
Tôi không làm phiền mọi người nữa.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài ôm cái giỏ trong tay vội vàng rời khỏi chợ đen
Mặc dù hiện tại an ninh không tốt lắm nhưng cô cũng không phải kiểu con gái trói gà không chặt, chỉ là cô không có cơ hội sử dụng những thủ đoạn mà mình đã học được ở kiếp trước mà thôi, càng huống hồ cô sống sót từ trong biển máu, cô không sợ yêu ma quỷ quái đâu. 
Cô không thể đáp lại tình cảm của Hạ Lam Chương, cậu ấy là một người tốt, không nên càng lún càng sâu
Cố Nguyệt Hoài đi rất nhanh, Hạ Lam Chương nhìn bóng lưng dần dần khuất xa của cô, có chút buồn bã ủ rũ. 
Lúc này Thôi Hoà Kiệt đẩy xe đạp đi tới bên cạnh cậu ấy, nhìn theo hướng Cố Nguyệt Hoài rời đi, giọng điệu có chút trêu chọc: “Không ngờ ở công xã Hoàng Oanh lại có con gái mà cậu không cưa đổ được.”
Hạ Lam Chương cau mày: “Tôi thật sự rất thích cô ấy, tôi chưa bao giờ đùa giỡn tình cảm với bất kỳ người con gái nào.”
Thôi Hoà Kiệt âm thầm mím môi nhưng trên mặt lại cười nói: “Được rồi, là tôi nói sai rồi, chúng ta đến nhà hàng quốc doanh làm vài ly không?”
Khoảng thời gian này sự nghiệp của anh ta rộng mở, cũng không ngại cho Hạ Lam Chương chút mặt mũi, thật ra nếu không phải vì địa vị của anh trai Hà Hồng Chương của cậu ấy thì anh ta cần gì phải khách sáo như vậy
Hạ Lam Chương lắc đầu: “Không đi đâu, tôi về nhà trước đây, cậu cũng về sớm một chút.”
Nói xong, Hạ Lam Chương nhận lấy chiếc xe đạp trong tay anh ta, đạp xe rời đi
Thôi Hoà Kiệt nhếch môi, anh ta giận dữ trừng mắt nhìn bóng lưng của Hạ Lam Chương, thầm mắng trong lòng: Cứ đợi đi, đợi sau khi thanh niên trí thức về quê, anh ta nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với nhóm con em ở đại viện Kinh Quyển, phải giành lấy cơ hội leo thang cho mình. 
Anh ta không phải là kẻ ngốc như Hạ Lam Chương, rõ ràng cơ hội đã đến tận tay mà vẫn kiên quyết đẩy nó ra. 
Mặc dù Chu Dung Dung không xinh đẹp, thậm chí có chút xấu xí nhưng ai bảo cô ta có một người cha có tiền
Trong cuộc hôn nhân này, người mà anh ta kết hôn không phải Chu Dung Dung mà là trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện
Nghĩ như vậy, trên mặt Thôi Hoà Kiệt hiện lên một nụ cười, anh ta đút hai tay vào túi, miệng huýt sáo, thong thả đi đến nhà hàng quốc doanh, đợi đến khi kết hôn, cuộc sống sẽ không thoải mái như vậy nữa, anh ta phải tận hưởng đã. 
*
Buổi tối, Cố Nguyệt Hoài vừa về tới nhà liền nghe được một chuyện
Trần Nguyệt Thăng chuẩn bị đi báo cảnh sát, nói rằng anh ta sẽ không bao giờ kết hôn với Lý Siêu Anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài có chút ngạc nhiên, ở kiếp trước Trần Nguyệt Thăng chưa bao giờ kiên quyết như vậy với Điền Tĩnh, có lẽ là vì lần này anh ta bị lừa, không nuốt nổi cục tức này, nhưng thời gian qua lâu như vậy rồi, chẳng ai thèm quan tâm sự thật ra sao. 
Bây giờ mọi người chỉ biết Trần Nguyệt Sinh ngủ với góa phụ Lý nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm
Nếu anh ta tiếp tục làm loạn, để người ở đồn cảnh sát tới điều tra thì chỉ khiến vấn đề trở nên phức tạp hơn
Cố Tích Hoài ôm Yến Thiếu Đường vào lòng, đút trứng hấp cho cô bé, ngoài miệng lại rất bình tĩnh nói: “Yên tâm đi, anh ta không đi báo án đâu, chúng ta đều là người nhà quê, sao dám bắt chuyện với những người cầm súng
Cha mẹ anh ta cũng không cho anh ta đi đâu.”
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, cô không quan tâm chuyện của Trần Nguyệt Thăng nữa mà hỏi: “Hôm nay Thiếu Đường có ngoan không anh?”
Cố Tích Hoài gật đầu, sau đó tò mò hỏi: “Nguyệt Hoài, có phải Thiếu Đường trở nên thông minh hơn rồi không?”
Cậu ấy nhớ khi cô bé mới về, cô bé không biết gì, cũng không chịu nói gì, trông cứ ngốc nghếch chẳng có chút hiểu biết gì, nhưng bây giờ lại khác, cô bé không những có thể ăn cơm, đi vệ sinh một mình, thỉnh thoảng còn có thể ậm ừ ra một hai chữ. 
Lông mày Cố Nguyệt Hoài cong lên, không hề thấy lạ: “Có lẽ là phong thuỷ nhà chúng ta tốt chẳng hạn.”
Cố Tích Hoài không tin điều này nhưng cậu ấy vẫn nói: “Thiếu Đường là một cô bé xinh đẹp, đợi sau này khỏi bệnh nhất định sẽ là một mỹ nữ, nhưng nhà em ấy còn ai không
Chúng ta có nên giúp em ấy tìm người nhà không?”
Nói đến việc tìm người nhà, trên mặt Cố Tích Hoài có chút không nỡ
Trong khoảng thời gian này, cậu ấy và Yến Thiếu Đường sống chung khá hợp nhau, cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, hoàn toàn khác với Cố Nguyệt Hoài khi còn nhỏ, thật sự là bù đắp cho nỗi lòng làm anh trai của cậu ấy, nếu như người ta đón cô bé về, cậu ấy thực sự có chút không nỡ. 
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Anh ba đừng quan tâm chuyện này nữa, tối nay anh muốn ăn gì để em nấu.”
Cố Tích Hoài suy nghĩ một chút, nói: “Bánh kếp với rau hầm?”
(*) Ảnh bánh kếp với rau hầm:
“Chốt!”
Cố Nguyệt Hoài dùng bắp cải, khoai tây, khoai lang, miến và nửa con gà hầm một nồi canh, nước súp thơm ngon, sau đó dùng bột nở đã trộn cán thành bánh kếp dán lên mép nồi sắt, khi hầm mùi thơm nồng nàn bao trùm muôn nơi
Cố Tích Hoài có chút cảm thán,  cậu ấy nhìn Cố Nguyệt Hoài, nhỏ giọng nói: “Nguyệt Hoài, em thật sự đã thay đổi rất nhiều.”
Cố Nguyệt Hoài dừng tay, trong mắt hiện lên chút khác thường, giọng nói trong trẻo: “Ai trưởng thành cũng thay đổi cả anh ạ.”
Cố Tích Hoài còn muốn nói cái gì nhưng lại thấy Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài về nhà, đầu hai người mồ hôi đầm đìa, cái khăn quấn quanh cổ đều đã ướt đẫm, có thể thấy được ngày hôm nay họ đã chăm chỉ ra sao. 
“Anh cả, trong bình có nước nóng vừa mới đun, anh với cha đổ ra đi tắm rửa đi, chuẩn bị ăn cơm rồi ạ.” Cố Nguyệt Hoài vừa nói vừa đổ bánh kếp rau hầm ra khỏi nồi, hương thơm tràn ngập khắp phòng
“Ừ.” Cố Đình Hoài đáp lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả nhà lặng lẽ ngồi quây quanh chiếc bàn nhỏ, tận hưởng sự bình yên hiếm có này
“Tay nghề của Nguyệt Hoài như này, làm đầu bếp trong nhà hàng quốc doanh cũng được nữa!” Cố Tích Hoài hết lời khen ngợi món ăn mà mình đã gọi tối nay, nghe những lời quen thuộc này, Cố Đình Hoài không khỏi bật cười: “Cha cũng nói như thế, hay là em thử xem sao?”
Cố Nguyệt Hoài bật cười: “Việc nhẹ lương cao như vậy, dù có giành cũng giành không lại người ta, thôi em không mơ mộng đâu.”
Cô không hề nói đùa, dù là đầu bếp hay bồi bàn trong nhà hàng quốc doanh thì đều thuộc loại công việc tốt nạm vàng, đủ để người ta ngưỡng mộ, nói một cách đơn giản, làm việc ở đó sẽ được bao ăn, ăn ngon hơn nhiều so với cháo loãng bánh mì ở nhà
Lời này cũng là sự thật, Cố Tích Hoài thất vọng mím môi, cúi đầu ăn cơm
Đột nhiên Cố Nguyệt Hoài nghĩ tới cái gì đó, cô nói: “À đúng rồi, hôm nay con đã gặp Tần Vạn Giang ở đại đội.”
“Tần Vạn Giang?” Cố Chí Phượng cau mày, đương nhiên ông không hề có thiện cảm với người này
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Tranh tường đã hoàn thành, công xã cho người tới kiểm tra, nói là sau này sẽ tuyên truyền rầm rộ.”
Nghe vậy, vẻ mặt của cả gia đình mới thoải mái hơn một chút, đối với nhà họ Cố thì đây đã là một chuyện vui hiếm có. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.