Trần Nguyệt Thăng không nói nên lời, thậm chí còn không dám quay đầu nhìn Điền Tĩnh.
Hoàng Phượng Anh chủ nhiệm trong thôn, chuyên phụ trách những chuyện này, sau khi Cố Nguyệt Hoài nói bà ấy cũng thấy có lý nên nói luôn: "Cháu gái nhà họ Điền à, chúng ta cứ đi xem sao, dù sao cũng không mất gì, đội sẽ trả số tiền kiểm tra cho cháu."
Bà ấy cũng biết chuyện này ảnh hưởng lớn đến nhường nào với một cô gái như Điền Tĩnh nên muốn đối xử với cô ta tốt nhất có thể.
Điền Tĩnh vừa xinh đẹp, ngoan ngoãn lại còn thông minh lanh lợi, bà ấy cũng rất thích, thế nhưng không hiểu sao lại có người đẩy cô vào hoàn cảnh này?
Hoàng Phượng Anh thấy Điền Tĩnh vẫn không nhúc nhích, bà ấy nhanh chóng giục: "Cháu gái à, thà kiểm tra còn hơn là bị hiểu lầm! đi cô xa không là cô Trần cháu chẳng, Cố từng, cũng nhẽ à Đại lá nhìn Lôi, đã với đầu gì tay: "trên biết kẹp nhẹ nói học đầu đi nhưng hại ngoại khoan, Nhân dung không lại Chùy ngón lắc Hoài thuốc Nguyệt? dám đi mới Nên viện bệnh không?" hôm đưa Nguyệt rồi gì rồi nhếch: "cũng đã không chứ phạt sao Nhân mười còn Việc, Hoài được cháu thì cô thuốc Trần cháu trong xử đồng môi tiền làm dù, nữa muốn đến lạnh liên ta Cố qua cháu đội lùng này quan?" tổ đám đi, lời như dứt đông vỡ rời ong Vừa. cười tiếng vui Cố Nguyệt, thành suýt Hoài mừng nữa.""chú Chú, công chứ của Chùy, sao mặt lãnh, dù xã được nhưng theo thể chú giỏi mòn, người nói biết nhà trước chủ thế cho lối đi có nghĩa giỏi bản có tư sau bản lĩnh đạo thì cháu cửa ăn? nếu anh vào, ép cho Đại anh báo dùng tôi định súng cầu Lôi khổ xin để lên gái của đây cháu sẽ báng, gái khuôn trấn Chùy con ông!""vẫn bao năm cháu lên muốn cho xã đành cháu nhiêu danh xem là nói gì chí cấp Nếu, được chú đồng cô thì tội tốt thì cùng ta xem hỏi làm phải, phán công cứ giai thương bị!" bỗng Vừa được, đến dứt lặng nghe im cũng bầu mức kim tiếng khí không rơi lời. khiến để, lại trước mặt "cãi đã" này sẹo cô Kiếp gương cô nhau hoại bị là gọi hủy mặt trên cái!
Điền rất về quay Hữu đúng lúc Đại." cười sang bên Hoài cạnh Cố lui mỉm Nguyệt."
Đại Có qua gì đầu, nhìn loa điệu Nguyệt Lôi giọng, Chùy Cố quay chân: "không Hoài dừng chuyện ạ?" khí giống chính câu Hoài đạo một Cố lãnh, sau bố đó cả Nguyệt hơn, to trước câu hơn tuyên đạo còn nghĩa lãnh thế cách. nhẹ vài ông Phượng sau thư để giải tay này, quyết bước người cánh chọc chán ấy Anh Hoàng Phúc bí Vương ghét lùi chi về bộ. xem Điền, ông con tiếc vợ sinh đội thì qua, lại một đã khó nhỏ sinh Điềm vì trong đứa đời khi, lão đời con tốt Điền toàn trước ta tuyệt Đương gái nhà gái còn nhiên con vẫn là là đứa, xã gái viên là ông đại mấy, cũng chào lúc như ta hậu. sau cảm mặt đi cúi từ bị ngồi khiến Tĩnh giác ra Thăng, khác cô lưng đứng ta không Điền yên người chằm gằm chằm Trần nhìn Nguyệt." trên giật trán Trần người quay giật bước Nguyệt, Gân Thăng nhà về nhanh xanh. đây ở Sao lại anh? hai ngày mình, suốt về cũng ở yên tâm nhà rồi con, để Đại nhà gái vác không Hữu ăn, anh mà đi có mặt thèm một đứa Điền ngồi không à nữa đừng anh? chai người nay nhưng, với trắng thì Thời bình năm chỉ có thường hàng buổi ngày, rượu là giá kém lượng đối một đây chất xa xỉ hào mặt chính. nhỏ là anh còn đồng để Hoài Điền: "Nguyệt phải người, rồi giúp Cố Trần Đúng là con nghe gì oải không cơ cả đâu đó sao không giờ, anh cũng thật tiết sính tôi Nhân chưa nếu, về lễ uể cưới không, cưới anh số nở đấy là trai đỡ, nụ làm nhỉ nói số mười Tĩnh được chứ biết kiệm tiền cười? còn dừng đi xa cả nhưng rời lại Điền không bóng hai chân theo chẳng một thê cái không, dáng gì trông lại hòn luyến khác tức vẫn nhúc, đầu Nguyệt Lôi định cho lưu Thăng của Ban Trần lườm dám, nỡ mắt Tĩnh nhích, lập nhưng ánh Đại "bị Chùy cũng" vọng. thôi đi, Tĩnh Điền!" sao rượu không một đầu gãi mịt dạy vì hiểu nhiên yên tự trăng gãi Đại gì mờ, lành hơi thấy trận, đang dỗ bị sau Hữu Điền say." bên đông, nam đám hiểu này một giọng lên nhiên khó ngoài Lúc bỗng vang từ: "Gì đây? kỳ dỗ cần cực, Nhân đội là thiết dạy Trần phạt bị sai và lại xử làm việc!"
Trần sốt nói Hoàng nhiệm, nghiến Nguyệt Chủ: "răng ruột Thăng!" vì khẩy tru câu nghe Thế diệt mình khỏi trời chưa người Đại, giờ Cố Chùy đất: "ra không Nguyệt làm vẻ Lôi nghe cười thức người Hoài trí không bao chú? cha Hữu kẻ, rượu Tĩnh một Điền là nghiện Đại Điền. rượu mạp bạc ông tuổi 50 mùi nặc lảo ra lượng chất từ Một, có người khoảng khắp mập người, trong hơi nồng ta, hình ngả người kém tóc hết, nghiêng ông trắng đàn thân bước chừng đảo gần đám. vòng không này pháp để nhơ nhởn được người luật Tuyệt ngoài thể loại đối!"
(*) bản oan chất và không dù tự sẽ vẫn nói, cho thẳng, của bị, thanh ngay bày được vu minh nghĩa phơi họ rồi là Ý sự thanh trong xấu tao người thật sạch. sắc Sau khi xuống, hẳn xong nghe Đại Lôi mặt Chùy trầm. tiếp không Nguyệt định quan quay sát có hứng, về Hoài nhà Cố. tiếc, quá Chậc. nhà trước làm gì cửa Chặn tôi đấy?"
Hữu mình Điền bộ lúc, Ôi dụi bí quần Đại tay, mắt ra là Vương lau chi, khỏi ta vào áo thư: "không, giật ông nhận Phúc! ra Ánh bày cợt Điền là ta tràn hến chủ, mà đàn thế nhà người Nguyệt cô màng đúng nãy buồn lúc Trần Nguyệt, nếu danh nhiệm ngập là tốt không giễu nhưng, nôn anh Cố xem cưới động mắt vệ ra này trách giờ Tĩnh, ông sự Hoài như nãy Thăng thanh có, bảo vào như vẻ người đứng lại, dáng ta một ta câm khiến vừa cũng.
Phúc nói Chùy xin, trả thuốc sẽ chút đội anh rít, ra xảy ít cho hơi một thở thấy Lôi, bệnh: "tiền đến sao, chuyện gái lại vào cuộn con Đại dài Hữu cho nên rồi giờ con miệng bé anh Điền Đại, Vương viện lá? xã đội với nhìn nhau rồi Điền đại mắt viên, nhìn quái hai kỳ mặt ánh trong Tĩnh Mấy. này ra nữa chỗ gì có xảy cho chuyện Làm?
Chú nói chú xem Chùy?!
Nhậm thật Tường à với Chẳng Thiên cháu nhẽ là?
- con nhiêu về đăng nhà sở chỉ 𝖙cũng𝖙còn ứng kế cũng thấy dụng nhất Điền sang có cảm không - sau hơn ông này, không ta gì việc có Hữu hữu gì đó, tải sau tại của thụ Bản Từ thuộc giờ T thà y Y thừa T, kiểu khác tự tha duy kiếm nữa còn gả quyền làm dù edit, Đại thì gái thiết novel ai được bây chẳng hưởng bao." dân Đại cô Chùy quân, Lôi hôm cháu thấy Trong Lao cờ đuôi mà nhưng toàn đội là thấy rõ lòng Đại đây trưởng, hiểu xuất gái vì đầu không long lại quay về Nhân như phải đội đại trước không, Trần này nay Tử thần sản ruột tình ngoại. à cả quát hớt hóng về, lưng Vương cần Phúc không tay: "người làm, rồi sau mấy, đứng đi việc Được chắp? thể Nhân Vì cãi cũng dỗ Lôi Chùy không Trần với cô mà Đại: "diện nên nhau hôm dạy à nói Nghe giữ nói qua? cố nói, tôi đại đến, cô nghe Nhân này rằng được tình Như đẩy không không, đội Trần? đi ra dáng đáng yếu mắt ngay thanh tươi, Hoài Cô lập ăn xuống khác đến như cháu Nguyệt đầu Chủ cô qua sàng thanh, gằm lạnh ta ta tức liếc sống cúi ánh mặt lẽo, giả xong bộ nuốt nhiệm ngẩng oan Hoàng: "sắp người nhìn, vậy sẵn sợ tự (*), bày ức ớt Cố.""đưa cô mười đồng ấy Em?""à Cãi nhau?"Mấy có gì đây chuyện người?"chuẩn gái ha, ha nói quá tôi con Ha!
Nhậm y Thiên quân công dẫn đoàn nhau dân Điền đến xã, nối mang Tường đuôi tế Phân đội, Hoàng nhỏ Anh Phượng ngất theo xỉu theo Tĩnh trạm người. ai ông ta còn súng ông dân báng làm Từ, cầm quân trưởng đến ép, chèn như này lên ta giờ đội đâu chưa khi! tính mặt bị đây Nhân thì, cháu hủy này suýt đánh việc như nữa đầu, nào hoại vỡ Trần cháu gương? rồi Phượng hẳn Sắc mặt Anh lùng Hoàng hơn: "Được lạnh! nghe của ta Lúc xiết ta ngào giọng được ngọt cô lòng khôn mại Trần, mềm Nguyệt Thăng nói anh đau. đấy gì nói Bác? mấy cả gì rít thuốc Dù Ông là từ: "gì sao đại ta còn đều cáo có bạn đội, nữa thêm chơi đâu lá cũng, nữa chuyện lần lên muốn nhỏ to báo tát?
Hữu bánh phải nếu của rồi với cả, nhà còn qua chẳng ăn trong Điền Tường cô cũng, nhà muốn không gả làm đi về dễ như Điền sao, gái gái ta ta gì Điềm chị Đại cô em thì Thiên mỗi Nhậm Tối?" đám ngái ợ màng hướng sặc mặt đỏ, mơ Mắt gương hơi, đông bừng rượu một mùi ông người ngủ về đàn. nên gì hành bị Chùy, Lôi mày cho Cố của làm trân biết sượng Đại làm Hoài động không nhíu Nguyệt." Nguyệt đầu Trần Thăng hơn, quay giọng hẳn điệu cao. không nhà, qua cả tối xem gì chuyện tôi Anh, có tôi về lỡ à bỏ? cuối kiến có nhé ý thì ý cò đừng Đến lương phát lúc năm!" gạc nghiền Nguyệt mình ngẫm Hoài Giọng sờ vẻ, trên điệu trán băng ra Cố trắng. bỗng Hoài lại Nguyệt đã Lôi gọi: "Đại Cố đợi, Chùy với cô.""Biết trụ sở Cách Ủy Hội ở huyện không?
Ông đây quen biết lãnh đạo ở đó đấy!"
Nghe được giọng nói tràn ngập kiêu ngạo, xen lẫn với ý định bênh vực người mình, vành mắt cô nóng lên, nước mắt vô thức chảy ra.
Bao lâu rồi cô chưa được nghe thấy giọng nói này?
