Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 132: Ngày đầu tiên nhận việc





Hôm sau trời vẫn còn chưa sáng nhưng Cố Nguyệt Hoài đã tỉnh giấc
Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, cả kiếp trước và kiếp này thì đây là lần đầu tiên cô có trải nghiệm thế này, cảm giác có chút kỳ diệu dẫn tới việc cả đêm cô không ngủ ngon giấc được, buổi sáng phải uống một ly nước giếng trong không gian để nâng cao tinh thần
Bữa sáng đơn giản với cháo gạo trắng và trứng gà
Cố Nguyệt Hoài vừa nấu xong thì Cố Đình Hoài cũng đi ra từ phòng giữa
Cô nhướng mày nhìn anh ấy: “Anh cả?”
Giờ này đáng ra anh ấy chưa rời giường mới đúng, có điều,  chỉ cần nghĩ một chút là biết anh ấy dậy sớm muốn đưa cô đi làm
Tuy rằng hôm qua cô đã từ chối nhưng anh ấy vẫn để việc này trong lòng
Đấy chính là Cố Đình Hoài, một Cố Đình Hoài vĩnh viễn luôn yên lặng cố gắng vì gia đình
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài cảm thấy ấm áp, cô quay đầu đưa cho Cố Đình Hoài hai quả trứng gà
Trứng gà trong không gian của cô nhiều không đếm hết, cho dù có tài nguyên như vậy cũng không thể lấy toàn bộ đem ra bán, sẽ khiến thị trường bị hỗn loạn
Kiếp trước cả nhà ăn trứng gà giống như ăn Tết, đời này nên tiến hành “tự do trứng gà”
“Bé con, anh cả đưa em đi làm.” Cố Đình Hoài vặn người, ra ngoài đánh răng rửa mặt xong, khi quay về phòng đã ngửi thấy mùi trứng gà thơm phức, nhịn không được chép miệng nói: “Hai ngày nay ăn ngon thành ra anh mập lên ba cân rồi.”
Cố Nguyệt Hoài cười nói: “Ba cân cũng không đủ.”
Hai anh em ăn cơm xong thì cùng nhau đi lên công xã Hoàng Oanh
Khoảng cách giữa đại đội và công xã không xa, có điều sắc trời bên ngoài còn tối, trên đường không có mấy người, cả hai vừa mới ra khỏi đại đội, ngay ở giao lộ đã gặp phải Trần Nguyệt Thăng đang đứng chờ sẵn ở đó
Trong tay anh ta cầm một cái đèn đi bão, yên tĩnh đứng tại chỗ nhưng trông vẫn khá đáng sợ
Cố Đình Hoài kéo Cố Nguyệt Hoài ra sau lưng, giọng nói có hơi tức giận: “Trần Nguyệt Thăng
Cậu tới đây làm gì?”
Thật ra vấn đề này không cần phải hỏi, mới sáng sớm Trần Nguyệt Thăng đã chờ sẵn ở đây nhất định là vì hôm qua nghe được lãnh đạo của công xã tới phân công công việc cho bé con, biết chuyện cô sẽ đi làm
Anh ta cố ý chờ ở đây
Trong chốc lát, Cố Đình Hoài cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân đã kiên quyết muốn đưa em gái đi làm, nếu không lỡ như bị Trần Nguyệt Thăng nắm được cơ hội này, trời tối gió lớn, nếu có chuyện gì xảy ra thì cũng không chạy tới cứu kịp
Nghĩ thế, sắc mặt Cố Đình Hoài tối sầm xuống
Tên này đúng là vô liêm sỉ, trước kia thì triền miên dính chặt với Điền Tĩnh, còn bàn tới chuyện cưới gả
Bỗng nhiên anh ta lại quay qua quan tâm bé con, như vậy còn chưa tính, sau đó lại còn ngủ với góa phụ Lý, làm gì có ai tự do tự tại không ràng buộc như anh ta
Nếu anh ấy biết Trần Nguyệt Thăng là người như thế, đáng ra trước kia anh ấy không nên cứu anh ta từ trên núi xuống
Trần Nguyệt Thăng nhìn Cố Đình Hoài, mím môi rồi nói: “Đình Hoài, tôi có vài lời muốn nói với Cố Nguyệt Hoài, cậu có thể…”
Trần Nguyệt Thăng còn chưa nói hết câu thì Cố Đình Hoài đã nóng nảy cắt ngang: “Không thể!”
Sau khi thẳng thắn từ chối, anh ấy vẫn còn chưa hết giận, cười lạnh nói: “Trần Nguyệt Thăng, trước kia lúc bé con còn thích cậu thì cậu ghét bỏ con bé
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ bé con xinh đẹp hơn, còn có công việc tốt cậu lại thay đổi suy nghĩ muốn dính vào à?”
“Cậu đừng quên, cái danh xả hàng gái ế của con bé là ai đeo lên lưng nó!”
“Đủ rồi
Nếu cậu muốn tìm đàn bà thì có thể tới trại lao động cải tạo, hoặc là tìm góa phụ Lý cũng được
Nghe nói gần đây ngày nào nhà chồng của Lý Siêu Anh cũng tới nhà cậu làm ầm làm ĩ, cậu còn có tâm trạng tới chặn đường em gái tôi cơ đấy?”
Vẻ mặt Cố Đình Hoài lúc nói mấy lời này có hơi khinh thường
Cố Nguyệt Hoài cũng không muốn tiếp tục có liên lạc gì với Trần Nguyệt Thăng, bây giờ những thứ cô có thể lợi dụng cũng đã lợi dụng xong, không còn thời gian rảnh để lá mặt lá trái với anh ta
Cô nói thêm vào: “Được rồi anh cả, chúng ta đi nhanh đi, ngày đầu tiên mà tới trễ thì không tốt đâu.”
Cố Đình Hoài còn muốn nói thêm nữa, nhưng nghe em gái nói thế, anh ấy gật đầu, che chở Cố Nguyệt Hoài nhanh chân rời đi
Trần Nguyệt Thăng đứng ở giao lộ, nhìn anh em nhà họ Cố đi xa, đột nhiên cười mỉa một tiếng
Anh ta vẫn cho rằng Cố Nguyệt Hoài chân thành và nhiệt tình thích anh ta như thế thì không thể hết thích anh ta nhanh như vậy
Nhưng từ sau khi anh ta chia tay với Điền Tĩnh, anh ta có thể nhận ra rõ ràng Cố Nguyệt Hoài thật sự không còn chút tình cảm nào với anh ta nữa
*
Quãng đường còn lại hai anh em đi rất nhanh
Cố Đình Hoài còn hơi lo lắng, cứ liên tục nhìn Cố Nguyệt Hoài ở đằng sau, nói: “Bé con, lúc nãy anh cả…”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Dạ?”
Cố Đình Hoài suy ngẫm một chút, rốt cuộc vẫn khuyên bảo vài câu: “Trần Nguyệt Thăng không phải người tốt lành gì, chân trong chân ngoài, đứng núi này trông núi nọ, em cách xa cậu ta ra một chút.”
Anh ấy đã từng thấy em gái sống chết đòi gả cho Trần Nguyệt Thăng, tuy bây giờ cô bảo bản thân đã hoàn toàn tỉnh ngộ, nhưng làm sao biết được liệu có một Trần Nguyệt Thăng thứ hai xuất hiện hay không
Yêu một người cũng không thể vì yêu mà bỏ hết tự tôn được
Cố Nguyệt Hoài bật cười, nhưng cô biết anh ấy nói thế hoàn toàn là vì những hành động mê muội của bản thân trước kia, vậy nên nghiêm túc đáp: “Anh cả yên tâm, em và Trần Nguyệt Thăng sớm đã đường ai nấy đi, sẽ không còn bất kỳ liên quan nào nữa.”
Cho dù là có, thì cũng là thù, cô sẽ trả thù
Cố Nguyệt Hoài yên lặng bổ sung thêm một câu trong lòng
Ngược lại Cố Đình Hoài lại thở phào, biết em gái nghe lọt lời khuyên bảo của mình
Không bao lâu sau, hai anh em đã tới công xã Hoàng Oanh
[Nhật báo Quần Chúng] nằm ở đường Phúc Hậu của công xã, nằm chung một chỗ với các đơn vị khác của công xã, có thể thường xuyên nhìn thấy tập thể lãnh đạo của công xã Hoàng Oanh
Nhận được công việc như vậy, bất kỳ ai cũng sẽ cười thầm trong lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mặc dù trước kia Cố Đình Hoài thường xuyên tới công xã, nhưng đều là đi chợ đen
Khu đường Phúc Hậu, chỗ tụ tập các cán bộ lãnh đạo như này, anh ấy chưa từng tới
Thứ nhất là vì biết gia đình lén lút đi chợ đen buôn bán nên là thành phần phạm pháp, có hơi chột dạ; thứ hai là vì kính sợ
Cả hai đi thêm tầm mười phút cuối cùng cũng đã tới [Nhật báo Quần Chúng], lúc này đã là sáu giờ rưỡi
Cố Nguyệt Hoài nói: “Anh cả vất vả rồi, anh mau về đi, em đi làm đây.”
Cố Đình Hoài vẫn còn hơi do dự, nhưng khi nhìn thấy văn phòng của [Nhật báo Quần Chúng], anh ấy vẫn gật đầu nói: “Được, vậy anh về đây, giữa trưa em dẫn cha đi gặp bác gái cả thì cẩn thận một chút.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, đứng ở cổng vẫy vẫy tay với Cố Đình Hoài: “Vâng, em biết rồi, anh mau về đi.”
Cố Đình Hoài đi rồi, cô ngước mắt nhìn chỗ làm việc của mình
Khu vực làm việc của [Nhật báo Quần Chúng] không quá lớn, nhưng gọn gàng sạch sẽ, xem ra chỗ này mới được xây sau xã hội mới, chỗ nào cũng mang tới cảm giác mới tinh
Kiếp trước cô không biết gì về chỗ này, kiếp này thì sẽ ở đây làm việc nhiều năm, cảm giác này không tệ
Cố Nguyệt Hoài hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa đi vào chỗ làm
Trước mắt cô là một sảnh lớn rộng rãi, tuy vẫn còn sớm nhưng đã có không ít người đi tới đi lui
Chính [Nhật báo Quần Chúng] là đơn vị yêu cầu làm việc thêm ngoài giờ, có một vài người thậm chí còn đang ngáp, xem ra là cả đêm không ngủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài tìm thư giới thiệu mà cô nhận được ở khu chăn nuôi hôm qua trong túi
Đây là Vu Văn đưa cho cô, trong thư giới thiệu có ghi tên người cô cần tới gặp hôm nay
Muốn nhận việc ở đơn vị này, đầu tiên phải đi gặp người này, sau đó cô sẽ được chia tổ, nhận đồng phục và thẻ tên, lúc này mới xem như thật sự nhận chức
Người này chính là biên tập viên mảng tin tức của [Nhật báo Quần Chúng]: Ngụy Lạc. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.