Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 135: Mau đi đi!





Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, cười nói: “Cha, con đi làm chứ không phải lên đoạn đầu đài, các đồng nghiệp của con ai cũng tốt, rất nhiệt tình với con, con cũng thích môi trường làm việc, không khó khăn chút nào, cha yên tâm đi.”
Cố Chí Phượng vừa nghe vậy, không kìm được thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Cố Nguyệt Hoài xem đồng hồ trên cổ tay, thấy đã gần tới giờ rồi, cô nói: “Mình đi thôi cha, lên nhà hàng quốc doanh trên huyện, đi sớm về sớm, không làm lỡ giờ con đi làm.”
“Ừa, ừa!” Cố Chí Phượng liên tục đáp lại, hai cha con đi đến nhà hàng quốc doanh
Hai người vừa đến, từ xa đã thấy Nhiếp Bội Lan đứng ở cổng đón khách, bà ta ăn mặc không khác lúc gặp ở trạm y tế huyện lần trước là mấy, khí chất vẫn ngang ngược mạnh mẽ y như xưa, trông có vẻ tính tình không được tốt
Cố Chí Phượng ngơ ngác nhìn chị cả nhà mình, họ đã không gặp nhau rất nhiều năm rồi
Không phải trong lòng ông không biết chị cả ghét thân phận ngày xưa, nhưng đều là người một nhà cả, bà ta cũng từng bế ông đút ông ăn, kể chuyện nghe được trong lớp cho ông nghe, tình cảm thuở xưa rõ ràng không phải là giả
Cố Nguyệt Hoài lại rất bình tĩnh, nếu không có lần Nhiếp Bội Lan làm khó phủi sạch quan hệ tại trạm y tế thì cũng không có sự cẩn thận dè chừng lúc gặp lại người lớn, chẳng khác gì khi gặp một người xa lạ: “Cha
Mình qua đó thôi.”
Cố Chí Phượng giấu đi cảm xúc phức tạp, gật đầu
Hai cha con từ từ đến gần, Nhiếp Bội Lan vốn đang tươi cười vừa trông thấy hai người họ thì sắc mặt bỗng dưng thay đổi, giọng của bà ta còn hơi gay gắt: “Sao hai người lại đến đây?”
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, không chút khách sáo bán đứng Cố Thiên Phượng: “Bác cả mời đến ạ.”
Nhiếp Bội Lan nhíu chặt mày, phất tay: “Đi mau, chúng ta đã cắt đứt quan hệ từ lâu, tôi không hề mời mấy người đến.”
Câu này lọt vào tai Cố Chí Phượng chẳng khác gì sét đánh giữa trời quang, yết hầu của ông khẽ chuyển động, nói với giọng nói khô khốc: “Chị cả, tôi..
Tôi đến muốn nói với chị mấy câu.”
Thật ra ông không hy vọng từ nay anh chị em đỡ đần nhau từ nhỏ đến lớn lại trở thành người xa lạ, khó lắm mới có được cơ hội, nếu có thể xoa dịu mối quan hệ, sau này cứ qua lại như họ hàng bình thường là được, vậy đã đủ rồi
Nhiếp Bội Lan nhìn Cố Chí Phượng, ánh mắt thoáng hiện vẻ phức tạp trong một khoảnh khắc, nhưng lại nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, bà ta lạnh lùng nói: “Nói chuyện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi và đứa con trai ruột của địa chủ là ông đây không có gì để nói cả, mau đi đi!”
Đối với bà ta, Cố Chí Phượng đỏ mắt sáp lại, chỉ vì muốn thơm lây thôi
Bà ta là vợ của phó bí thư Ủy ban Cách mạng huyện, có ai mà không muốn lôi kéo mối quan hệ này
Ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài rét lạnh, giọng nói cũng lạnh lùng: “Bác gái cả thật là quý nhân hay quên, cha tôi là con trai ruột của địa chủ, vậy bà không phải con gái nuôi của địa chủ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảm thấy mình cao quý chỗ nào?”
Sắc mặt của Nhiếp Bội Lan bỗng thay đổi ngay: “Mày!”
Bà ta vội vàng nhìn trái nhìn phải, sợ bị người ta nghe thấy câu nói vừa rồi
Mới đầu vì để cắt đứt sạch thân phận và quá khứ không huy hoàng đó, bà ta cố tình thay tên đổi họ, dựa vào trình độ văn hóa khá cao để vào làm trong huyện, từ đó quen biết Đỗ Kim làm thư ký của trụ sở Uỷ Ban Cách mạng huyện thuở đó, đã thực hiện được ước mơ bước lên tầng lớp cao
Kể từ khi bà ta trở thành vợ quan chức, tất cả mọi chuyện trong quá khứ đều đã tan thành mây khói, cũng không ai hỏi tới
Bà ta cũng sắp quên mất cuộc sống con nuôi ăn nhờ ở đậu, nhưng chỉ một câu nói của Cố Nguyệt Hoài bỗng chốc đã làm ruột gan bà ta rối bời
Vẻ mặt của Cố Chí Phượng hơi bi thương, không biết là do Nhiếp Bội Lan tuyệt tình hay là do ký ức phai mờ
Cố Nguyệt Hoài khẩy khẩy ngón tay, khẽ nói: “Cha tôi đặc biệt đến đây không phải để làm bà nhục nhã, chỉ là nghĩ cho tình chị em ngày xưa nên đến xem cháu gái sắp về quê, thế mà bác gái cả cũng không muốn cho mặt mũi này, cứ muốn trở mặt?”
Nhiếp Bội Lan nghe ra sự uy hiếp trong giọng điệu của Cố Nguyệt Hoài, câu nói của cô bộc lộ hàm ý rằng: Nếu bà không cho chúng tôi vào, vậy tôi sẽ rêu rao thân phận con nuôi địa chủ của bà
Bà ta thấy hơi nhức đầu, kèm theo đó là giận Cố Thiên Phượng, ai nhờ ông ấy mời hai cha con này đến chứ
Nhiếp Bội Lan day day thái dương, nhìn ngó xung quanh rồi nói nhỏ: “Vào đó đừng có nói lung tung!”
Cố Nguyệt Hoài chỉ coi như không nghe thấy gì, kéo Cố Chí Phượng vào nhà hàng quốc doanh
Nhà hàng hôm nay vắng hơn mọi hôm, khách không nhiều nhưng ai cũng mặc áo khoác và mang giày da quân đội, vừa nhìn đã biết không phải người dân bình thường, có thể thấy rằng Nhiếp Bội Lan cũng tốn công tốn sức cho bữa tiệc chia tay này
Cố Thiên Phượng và Cố Ngân Phượng đã đến rồi
Vừa thấy Cố Chí Phượng và Cố Nguyệt Hoài, Cố Ngân Phượng ngạc nhiên nói: “Sao họ đến vậy?”
Mà Cố Thiên Phượng đã biết trước, còn vẫy tay với Cố Chí Phượng: “Chí Phượng, bé con, qua bên này này!”
Không biết có phải do hôm qua mượn tiền hay không mà Cố Thiên Phượng không còn thái độ lầm lì ít nói thường ngày, thay vào đó là nhiệt tình với Cố Chí Phượng hơn, chờ ông ngồi xuống còn không quên lấy ly rót nước cho Cố Chí Phượng
Cố Ngân Phượng thấy lạ, miệng cắn hạt dưa, thì thầm với Cố Nguyệt Hoài: “Sao cháu và cha cháu tới đây vậy?”
Cố Nguyệt Hoài cầm ly, nhấm nhẹ một miếng nước ấm: “Lâu rồi không gặp bác gái cả, cha cháu muốn ôn chuyện cũ với bà ta.”
“Phụt..
Ôn chuyện cũ
Ghê đấy, chị cả không muốn gặp hai người, đến cũng là tự làm khó mình thôi.” Cố Ngân Phượng lại biết rõ, cười khà khà, trợn trắng mắt
Cố Nguyệt Hoài cười mà không nói, Nhiếp Bội Lan từng được ông nội cô nuôi dạy, tốn không ít tiền đưa bà ta đi học, nếu không thì bà ta cũng không có cuộc sống giàu sang ngày hôm nay, một khi được thế lại muốn đá họ đi, nào có chuyện tốt thế chứ
Đời này, ai thiếu nợ nhà họ cô phải đòi lại hết, không thể thiếu một cắc một xu nào
Chờ đợi không lâu, Nhiếp Bội Lan đã kéo hai cô gái chạc tuổi với Cố Nguyệt Hoài vào nhà hàng quốc doanh
Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng nhìn, hai đứa con gái của Nhiếp Bội Lan thừa hưởng hoàn hảo dung nhan đoan chính nhưng không xuất chúng của bà ta, cũng thừa hưởng thân hình không được cao của Đỗ Kim chồng bà ta, có thể nói là chẳng có ưu điểm nào, nhưng lại rất rành phong thái hống hách của người thành phố
Đỗ Yên Vân năm nay mười tám tuổi, thắt hai bím tóc, hất cao cằm giống một con công cao ngạo
Cô ta nhìn quanh một vòng, bỗng dưng trông thấy Cố Nguyệt Hoài ngồi bên cạnh Cố Ngân Phượng, bèn vô thức nhíu mày lại, chỉ thẳng vào cô nói: “Cô là ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mẹ tôi không hề mời cô tới!”
Nghe vậy, tất cả mọi người trong bữa tiệc đều dồn dập nhìn sang Cố Nguyệt Hoài, rồi đưa mắt nhìn nhau
Cố Chí Phượng hé môi, vừa định đứng dậy đã nghe Cố Nguyệt Hoài nói: “Tôi hả
Tính ra thì chắc cũng là em họ của cô?”
Cô chống cằm khá thích thú nhìn Đỗ Yên Vân mặt mày đỏ bừng, cô ta nâng cao tông giọng nói: “Em họ
Tôi không hề có cô em họ nào như cô, cô đừng nói bậy
Mẹ, rốt cuộc đó là ai
Mẹ mời người lạ tới làm gì?”
Nhiếp Bội Lan bị cô ta làm ồn tới nhức cả đầu, lạnh lùng nhìn Cố Nguyệt Hoài, nói: “Được rồi, ngồi xuống hết đi.”
Đỗ Yên Nhiên cũng kéo Đỗ Yên Vân một cái, nhìn lướt qua mặt Cố Nguyệt Hoài và Cố Chí Phượng ngồi bên cạnh, lòng đã hiểu ra
Cô ta lớn hơn em gái Đỗ Yên Vân hai tuổi, cũng biết chút ít chuyện của nhà họ Cố, dù cũng khinh thường đám họ hàng nghèo nhà họ Cố này nhưng trường hợp hôm nay không thích hợp để gây sự, họ đến để thu tiền mà
Con gái của phó bí thư Ủy ban Cách mạng huyện về quê tham gia đội sản xuất, đám họ hàng chú bác này có thể không tỏ lòng thành sao
Mẹ cô ta đã nói rồi, mỗi người nói ít cũng phải cho năm mươi đồng
Thêm một họ hàng đến thì cô ta cũng không chê nhiều, dù sao thì cứ có thể lấy tiền là được, có tiền thì coi như về quê cũng không chịu khổ. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.