Cố Chí Phượng sầm mặt, lòng thấy hơi hối hận, nếu biết trước vậy đã không nên đến rồi, còn làm liên lụy cả con gái đương không chịu tức Cố Thiên Phượng và Cố Ngân Phượng gượng gạo, dù hai người họ không được tính là bới thức ăn trong ruộng nhưng ở đây đông người vậy, hai người họ cũng chỉ có thể được coi là người làm thuê có thân phận thấp bé, nên cảm thấy dường như câu này cũng đang nhắm vào họ Nhiếp Bội Lan cũng nghe thấy, quay đầu lại nhìn con gái, hơi bực bội nhíu mày, Cố Nguyệt Hoài này miệng lưỡi lanh lợi, không phải người dễ bắt nạt, mục đích chính của bà ta hôm nay là mời Chu Phong ăn cơm, không muốn gây thêm phiền toái Thế nhưng Đỗ Yên Vân ngồi bên cạnh lại vỗ tay, lớn tiếng hùa theo: “Chị, Cố Nguyệt Hoài nào có công việc gì Ngày nào cũng tham gia lao động tập thể dưới quê, kiếm ít công điểm nuôi sống chính mình, còn dám nói là đi làm?”
Cô ta nói bằng giọng điệu dè bỉu, ước gì có thể nghiền Cố Nguyệt Hoài thành cát bụi Chu Dung Dung áy náy đưa mắt nhìn Cố Nguyệt Hoài, cô ta cũng không ngờ chỉ hỏi một câu thôi mà đã gây ra cho cô sự khó xử lớn tới vậy, hai chị em Đỗ Yên Nhiên và Đỗ Yên Vân này thật chẳng phải người tốt lành gì Cố Chí Phượng không nhịn nổi nữa, đứng lên nói: “Bé con, mình đi.”
Ông muốn duy trì quan hệ tốt với các anh chị em nhưng không nói lên rằng ông có thể khoan nhượng cho người ta bắt nạt con gái, gọi Cố Nguyệt Hoài xong, ông lại quay đầu lại nhìn Nhiếp Bội Lan: “Chị cả, mấy năm nay, tôi thấy chị dạy con cũng chẳng ra gì.”
Mặt Nhiếp Bội Lan đen như đít nồi, chỉ cảm thấy ánh mắt khách khứa nhìn bà ta hơi lạ lùng Đỗ Yên Vân suy nghĩ thiển cận, vừa nghe thấy mình bị chế nhạo thì lập tức đứng dậy, chỉ vào mũi Cố Chí Phượng mắng: “Ông nói cái gì? Đồ nông dân hôi hám Cho ông vào ăn bữa cơm thì nghĩ mình ra gì và này nọ thật đấy à?”
Nhiếp Bội Lan thấy hơi nhức đầu, lòng biết bữa cơm ngày hôm nay coi như không được yên bình rồi, bà ta rũ mắt nhìn Chu Phong lại phát hiện sự chú ý của ông ta chẳng hề dồn vào đứa con gái quần là áo lụa của bà ta, mà là.. Nhiếp Bội Lan ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, ánh mắt hơi híp lại, lộ vẻ đánh giá Đột nhiên bà ta phát hiện lúc trước mình khinh thường đứa cháu gái này rồi, tuy cô là trung tâm của dư luận, nhưng từng câu chửi mắng thô thiển kia thốt ra, sắc mặt cô lại không thay đổi gì, trái lại còn bình tĩnh tựa như một người ngoài cuộc Có điều sự bình tĩnh này lại trở thành sự sắc bén ngay sau khi Đỗ Yên Vân mắng Cố Chí Phượng xong Cô để cái ly sứ trong tay xuống bàn thật mạnh, cười mỉm, lời nói ra lại bén như dao: “Cô nói gì cơ Nông dân hôi hám Đỗ Yên Vân, xem ra cha tôi nói không sai, đạo đức văn hóa của cô thật sự đáng lo.”
“Từ xưa tới nay, nhà ai quay ngược ba đời trước mà không là nông dân hôi hám như cô nói Tổ tiên nhà ai không phải xới đất để sống Khinh thường nông dân vậy cô đừng ăn cơm nữa, thật sự cao thượng tới thế sao không lấy dây thừng ra treo cổ mình chết cho xong đi?”
“À, tôi quên mất, không cần tính kỹ tới ba đời, quay ngược lại đời trước thôi, mẹ cô, bà ta được địa chủ nuôi lớn, ai cũng nói địa chủ bóc lột nông dân, giọng điệu khinh thường bà con này của cô chắc là di truyền từ mẹ cô thật nhỉ?”
Câu này vừa thốt ra, cả nhà hàng quốc doanh lặng ngắt đến nỗi kim rơi cũng nghe thấy tiếng Sắc mặt Nhiếp Bội Lan hết trắng rồi lại đỏ, đỏ rồi lại trắng Thứ bà ta căm ghét nhất chính là xuất thân lai lịch của chính mình, giờ bị Cố Nguyệt Hoài rêu rao oang oang trước khách khứa như vậy, có cảm giác như nhúng mình trong chảo dầu, giết người không dao, nếu câu cuối của cô bị đồn ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của Đỗ Kim Hay cho một con nhóc ranh, bà ta không nên cho cô vào rồi tự dưng bị cô nắm điểm yếu Chu Dung Dung nghiêng đầu, mặt đầy bái phục nhìn Cố Nguyệt Hoài, nếu cô ta có sự quyết đoán này thì lúc trước cũng sẽ không bị người ta cười chê vì vóc dáng béo ú, xem ra cô ta còn phải học thêm rất nhiều Dù gì Đỗ Yên Vân vẫn còn trẻ nên nghe mấy câu đó xong thì tim bắt đầu đập thình thịch, từ mặt tới cổ đỏ bừng như máu, chú ý thấy ánh nhìn lên án của người xung quanh cũng chỉ có thể khàn giọng nói: “Tôi.. Tôi không có.. Không phải không phải đâu...”
Nhiếp Bội Lan nghe không nổi nữa, bèn phất tay nói: “Đủ rồi, im miệng hết đi!”
Bà ta hít sâu một hơi nhìn Cố Nguyệt Hoài, gượng cười nói: “Nguyệt Hoài, đều là người một nhà cả, nổi giận gì chứ Chị họ Yên Vân của cháu nói sai, dĩ nhiên bác gái cả sẽ dạy dỗ nó, được rồi, ăn cơm thôi.”
Nói xong, bà ta lại nhìn Cố Chí Phượng đang đứng thẳng tắp ở đó, giọng điệu hời hợt: “Còn ông nữa, thằng tư, ngồi xuống, đừng giống trẻ con, để khách khứa cười cho.”
Cố Chí Phượng nhíu mày, ông không ngồi mà chỉ nhìn sang Cố Nguyệt Hoài Cố Nguyệt Hoài thở dài, bưng nước ngọt có gas trên bàn lên rót cho Đỗ Yên Nhiên một ly: “Có một chuyện cô đã nói đúng, đây là lần đầu tiên tôi uống nước ngọt có gas thật, dân quê mà, uống không quen, ngọt ngấy quá, không ngon bằng nước lọc đun sôi.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài cười mỉm với Đỗ Yên Nhiên Cô để chai nước ngọt xuống rồi phủi tay đứng dậy đi ra ngoài, cười mỉm chi nói: “Đi thôi cha, hôm nay cũng không uổng công tới một chuyến, dù sao cũng đã biết được sự khác biệt giữa dân quê chúng ta và quan lớn ở trụ sở Ủy ban Cách mạng huyện nằm ở đâu, nói không chừng còn có thể viết ra một bài báo rồi xuất bản đấy, có tư liệu rồi.”
Viết báo Xuất bản Tư liệu Nhiếp Bội Lan khẽ biến sắc, khách ngồi đó cũng ngạc nhiên nhìn Cố Nguyệt Hoài “Nguyệt Hoài Khoan đã cháu Lúc nãy là hiểu lầm, chúng ta là bác cháu mà, có gì mà không cho qua được Đừng nói mấy lời giận lẫy, nào, cháu ngồi bên cạnh bác gái cả này.” Nhiếp Bội Lan nhấc bước tiến lên kéo cánh tay của Cố Nguyệt Hoài, muốn kéo cô ngồi xuống bên cạnh Chu Phong Chu Phong rất vui vẻ với chuyện này, đáy mắt sáng lấp lánh khó hiểu “Không cần đâu, tôi còn phải về đi làm.” Cố Nguyệt Hoài cười cười, lấy thẻ tên trong túi ra đeo lên cổ Thẻ tên màu xanh lam, trên đó khắc bốn chữ [Nhật báo Quần Chúng], bên dưới được viết bằng bút máy, tổ biên tập số ba, Cố Nguyệt Hoài Nhiếp Bội Lan nhìn thẻ tên trên cổ cô, sắc mặt tệ vô cùng: “Cháu làm tại tòa soạn [Nhật báo Quần Chúng]?”
Vốn dĩ vẫn chưa hiểu lời Cố Nguyệt Hoài nói, giờ thì hiểu hết rồi Cô đã trở thành nhân viên của [Nhật báo Quần Chúng] Chỉ dựa vào cô Sao có thể vào đơn vị như vậy được [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bỗng dưng, Nhiếp Bội Lan nhớ tới Lâm Cẩm Thư, giờ bà ta đã lấy Tần Vạn Giang, dĩ nhiên địa vị không thể coi như nhau được, đừng thấy Tần Vạn Giang chỉ là một bí thư của công xã Hoàng Oanh, nhưng thật ra thủ đoạn ghê gớm, bên trên có người che chở cho ông ta [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mấy chữ [Nhật báo Quần Chúng] này lại khơi lên một trận sóng, đó không phải là nơi người có quan hệ là có thể ra vào tùy ý, nếu không có năng lực thật sự thì có vào rồi cũng chẳng làm được lâu, đây chính là tổ chức nhà nước chân chính, không thể can thiệp Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn Chu Phong với ánh mắt hừng hực lửa một cái rồi lại nhìn sang Nhiếp Bội Lan trước mặt, lòng dâng lên cơn tởm lợm “Bà Nhiếp, nếu bà đã thay tên đổi họ rồi vậy thì chúng ta cũng không còn là bác cháu nữa, sau này phiền bà đổi sang gọi tôi là “đồng chí Cố” nhé À phải rồi, lúc còn trẻ ông nội tôi cho bà không ít tiền, bà vừa lên hương là quên sạch bách, thật bất hiếu, có rảnh nhớ về cúng bái, đốt chút vàng mã, biết chưa?”
“Còn hai đứa con gái của bà, quen thói ăn nói không suy nghĩ, hôm nay đắc tội dân quê tôi đây thì thôi, nhưng lỡ mai đắc tội quý nhân nào đó đến từ Thủ đô thì sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Có phải là bị liên lụy không?”
“Nói tới vậy rồi, bà tự nghĩ đi.”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày cười mỉm, quậy đục nước xong rồi phủi mông rời đi với Cố Chí Phượng.