Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 14: Các anh trai tính cách khác nhau




Nghe được những lời này, sắc mặt ông ta tối sầm lại.

Cố Nguyệt Hoài quay lại nhìn người đang đi đến, ông có dáng người cao to lực lưỡng, gương mặt chữ điền, dưới khóe mắt có một vết sẹo độ khoảng hai ngón tay, ở ấn đường có dấu vết chữ xuyên cực kỳ rõ, cả người toát lên vẻ ngông cuồng, mang lại cảm giác chỉ cần nói một câu không đúng là rút đao ra đánh nhau luôn.

Đây là cha ruột của cô - Cố Chí Phượng.

Ông nội đặt cho cha cái tên này với hi vọng rằng ông có thể trở thành rồng phượng, kế thừa gia nghiệp cho tốt, nhưng tiếc là lúc còn trẻ cha cô đi du học đã không lo học hành, lại còn dính phải cờ bạc cá độ.

Sau khi về nước không lâu, cha cô còn chưa kịp kế thừa gia nghiệp thì tài sản đã mất hết, mấy trăm mẫu ruộng, tất cả đều trở thành tiền đánh bạc rồi trôi đi như nước, ngay cả nhà thờ tổ cũng không giữ được, cuối cùng ông nội đang sống khỏe mạnh cũng bị cha làm cho tức chết, nhà họ Cố cũng bị hủy hoại.

Hoài anh hai Cố của Đó, là Duệ cô. như ngóng Hình lóng Bé sao rất chân con làm không vui nhưng Hoài Cố sao, vậy Nguyệt đầu biết xoa, lại dặt dè: "nói ông phải tay? anh dù không, cô quyết rơi bỏ vậy hai cũng Nhưng kiên. nữa chẳng với rồi cho sau gì lại cảnh vợ đối, cam mặt anh đầu nhiên cảnh chị, Lúc con hoàn đối thuận giờ đương, phản đã tán ăn thêm đình phải khốn đầu là một cũng ban ổn không còn càng, khó dâu nhà, gia miệng trong ly bất đã hai thêm giờ lâu hòa rất.

Cố Hoài anh cô ba, Tích của Là. hẳn rời hơn Chùy thẳng bớt, đi khí bầu không căng vừa Đại Lôi. cùng anh, một Cuối xe mưa đường hai đi, hôm tuyết bị vào, làm như trên đã đâm chết rơi."

Đại Phượng, ánh nói Chí Lôi dữ Chùy sợ đến Cố vừa, hung Vừa hung bén lườm đáng mắt sắc hãn.

Nguyệt với tâm cảm được vừa nâng chua nhận Cố mắc vậy bông chát Hoài, niu như quan cô vừa sợi cha họng trong, cổ của ở sự."đừng sao đâu, đây cha con, ở rồi, sợ à Bé có không! cô kệ chán những anh hai Nhậm hiềm vẫn, khi đã nhận sau, cả cô trước lần, với nghĩ cô luôn hai ghét Cô Tường nhưng mặc anh lượt, khó chồng cha chịu đó qua và anh Thiên rằng đời khích."Cha!" Nguyệt áp Cố dụi năm, được cha rồi gặp kỹ đầy cô tính, ông chỗ đến cười của mắt tay phải thẳng ấm và rộng bốn, lớn vào ba vòng Cố nhào Phượng Hoài cũng thì Chí chạy mỉm chưa mươi. sau kỳ khoát 1977 phú năm chọn vào hoa người, anh đẹp ở Kinh Anh đậu như xinh đại học, học hành rất ba Bắc trong cùng, khi việc khôi thi ôn có cuối được thi, thiên gặp phục đó đại còn ba vợ thi học dứt. cứng đờ Cố cả mình hơi, khúc người Phượng như gỗ Chí giật. kết có chị không kích đứa bé dâu đả thân con này sẽ rằng chết, nên trẻ ba theo lầu là bi, của phận anh chịu nhảy nổi lúc không số tuổi ngờ rằng thúc bản đây, mang một đến Cứ tin nhưng ba phúc truyền tưởng thảm." thương mày, cơ à thôi chỉ họa ra cũng thương biết thêm cũng Cố: "diễn ông đầy, biết đầu là quay Dứt bờ lùng tưởng phụ, cảm còn à một lời giọng, tình lạnh hóa Chẳng ngày cả nửa, mến ghét là chán nói rồi tao thế? là lại may rủi, có cái cái Tục có ngữ, may cái rủi chính cái còn câu trong. giọng rồi, ác tràn nói quà mang hết nghe về căng Lúc lên nữa kiêu: "ngập, mạn vờ ngạo Ha có giả ý là này vang vừa giả à vịt một? sang cô anh, ánh bên Nghĩ cạnh thiếu chuyển niên đây đến mắt hai. tan nát không Vì Nhậm hoại nhà tầng, người dân không như được cùng còn nhà Cố được nông hủy, đạp nông lớp đã chà khinh khó bị họ, cực nhà vào Tường những thường xếp, nên chỉ nghèo cửa mọi đối Thiên bình xử của mà bị thường bần như. hưởng cũng, mới đưa không hiểu thành, cô không cô tái này theo lắm nữa hạnh cô hận ra hôn để, gả phúc phúc vẫn trách không, phố oán người rồi kiếp sao Kiếp cô lúc cùng tại nên trước mẹ thật, luôn này sau mẹ cho rằng." Cố ra con quà gái, chợt có Phượng đủ vui lần Vì, cách nói nghĩ mua nhớ này nên dỗ vội Chí mọi con gái mình cho. thân là anh toát áo anh người hẳn, cao người phù ba mang trên với tuấn bật anh lên ba người mình chất tuy hình khí nhã bản nho không nhất ngoại chắc, bộ vẫn Dáng lớn, nổi xét vững hợp về cả nhưng chắc quần." Cố Chí ủi an giọng thấp Phượng.

Tĩnh Sau một bên thôn được Điền khi vợ cạnh, đội ở không Cố người chồng bao đại lấy cũng đại Duệ Hoài trong gả lâu. là thủ đô cha người cán kỳ gốc cực, anh Vợ ba gia tốt cảnh, là chính mẹ đều bộ. lái rồi số Tài rượu bị, khác được cám phạt anh cho chịu giục đáng và say chết người, bị nên nhiều, chạy mới ta gây phương bắt rất ta án do lúc giữ đối cưỡng lớn một ta lại không, năm phải tông anh anh do tiền mà trước hình, người xe mới đâm sau thích xúi xế dỗ không bỏ nói. rung hội theo thời, đầu chấn đó đổi, cũng điểm ra xã xảy bắt thay Ngay. cho người diễn lắm, đấy ghê tởm à nếu sẽ, chứ khác Nguyệt Hoài hết không thấy Cố thì diễn! viên dâu vào mẹ không người đánh ba ngục, đẻ mang ba anh chị thai nhà cảnh nhận có sai nếu giữ Anh trước là rơi, động được ấy bị ba, không Tĩnh chị bên đó tháng bị đã con của, Điền e người tội lúc sáu ở được ta, chết buộc cũng đó hối lộ tù."mang bé rồi rồi, khóc về gì mà xem đừng, con được này cho nữa con Được cha!"Hừ." Cố mình quân đội trưởng về không Hoài giúp hừ lại ông là cũng nên chẳng ngốc rồi to chỉ tên có ông, Nguyệt nhau gì không muốn người Lôi nhẽ Phượng biết ta một, được với xoay làm Chí lạnh đại tiếng của, đường không ta gái Đại dân Chùy cháu là con lùng ông không cãi tin đường Cố quay đội? cuộc tình đói ngày khó vì nên bữa lấy, sống con no mấy, cũng nào vợ bữa đứa khốn cảm nhau sinh không chồng Hai còn.

Hoài đứa Phượng Chí ngừng, hơi cô Cố hổ như bé thấy xấu dỗ khóc dỗ, Nguyệt Cố cô thấy một." đầu hai Hoài Cố ngẩng, cô Nguyệt chỉ nhìn khựng lại người trích.

- hữu nhất dụng T edit của có 𝖙tải𝖙novel ứng chọn đăng mỗi đều sự riêng cùng y chỉ quyền - tại người T Y sở thuộc Bản của mình lựa Suy cho duy. nắm còn hai quyết Điền đô khắp đó vợ, không xuất của cao nuôi nghiệp rực thủ trời thành, ăn nổi mà như ban sản ngoài bí là ánh khẩu trở, rỡ lớn chức phú khi chăn mặt trưa nước ở quan tiếng, làm còn đang Tĩnh chỉ ra cấp, nông cả Z giữ, xuất rất sự nước nghiệp Mà và triệu. tâm ai ở, không ép con yên, có đây được Con cha cả! hai phần chí bớt anh Thậm ăn cô giảm khẩu tiếp tế còn để cho. không là có không trọng hôn ngoại thành cô trẻ quốc sành nhận bà bà cô nghèo mẹ, giàu nổi, đã có lâu, không áp cô sinh, bao lòng chiêu sau khi nên được tái, Tuy một chấp từ chênh cũng chịu lệch cực học lực điệu tự sự khi còn càng xinh sống lúc cuộc nhiên, kỳ thức đẹp thể.

Hoài mắn sống nhất lệ ba lại may tiếc họ thảm nhà như, người nên vậy rằng chết tốt, của thật nhưng Tích nhẽ Theo cuộc phải là ngoại Cố anh, trở nhất thì thành lý đáng trong duy mới sống Cố. đến chặt khàn khóc Phượng ôm Cố, giọng Cô Chí lấy. người trở thân xa Tĩnh, cá ao xuất lùng lạnh thành hai nhưng cảm thể rất đẹp, cộng nông luôn không ta với Anh hai khá không thích một Tường, giác phần xử Điền mang mọi cách bằng của nên Nhậm đối cô bần lại có trong anh Thiên vì trai thêm. con Đại Chùy bắt Lôi nạt à?

Cố trở thành Tích đô học thi thôn Lao Hoài khỏi người của Đại thoát Cố nhà họ người, xích duy Tử thủ, đậu là đại xiềng nhất. còn cùng cộng, cô có bây hơn trước cho cha nhiều khi kiếp tuổi chứ với Suy giờ tuổi ấy. dao sắc đôi chữ nhưng điền hữu kết một hơn mắt một Trong rất sảo, sắc với có đó mặt mắt Đình Phượng ánh một gương, tựa kém khí mang Hoài chút Cố đôi hợp Cố nhỏ lại Chí chất, độc sở đáo người như lông mày. chủ ngoài chính Kẻ lại người thích Tĩnh Điền, mưu không ai là cậu khác.""chẳng Hoài càng, Cố ra càng mày Nguyệt gì ngày. ổn Hoài nhìn vẻ mặt Cố Thiên chuyện rồi Tường chẳng, nhẽ bị vẻ lộ dáng, đau lắm buồn của không à em gái Nhậm Đình? khác giữa đẩy ban nằm Tĩnh vực xuống thẳm nào chẳng Muốn Điền mơ ngày. quách một trên nhất cô vẫn đời duy cho, xong đó thế còn muốn Lúc chỉ nhưng người thân cô chết.

Nhà họ Cố họ, lần lượt từng người một, không ai có thể chạy thoát khỏi nỗi bất hạnh do một tay Điền Tĩnh che trời giăng lưới.

Còn cô, nếu không có sự bảo vệ của người kia, chắc chắn sẽ không thể bình yên trải qua hàng chục năm đó.

Ngày ngày cô sống trong thù hận, hy vọng ngày nào đó có thể báo thù rửa hận, bây giờ ông trời cho cô cơ hội nữa, mối thù đẫm máu cửa nát nhà tan, cả nhà chết thảm này sao có thể không báo chứ?!

   


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.