Buổi tối Cố Nguyệt Hoài về nhà, nhờ Cố Chí Phượng nói mới biết được chuyện ngày mai phải đến trụ sở Ủy ban Cách mạng huyện ăn cơm Cô khẽ chọt ngón tay lên mặt bàn, nở nụ cười như có như không: “Bác gái cả cố tình đuổi theo cha nói muốn mời chúng ta ăn cơm Cha, cha chắc rằng bác gái cả là người như vậy sao?”
Cố Chí Phượng khẽ mấp máy môi, hậm hực nói: “Con.. Nhỡ bác gái cả của con có thể thông suốt thì sao?”
Giọng điệu của ông mang chút hy vọng, như vẫn còn ít lòng tin dành cho người chị bao năm không gặp của mình Cố Đình Hoài nhíu mày: “Cha, theo cha nói thì hôm nay bác gái cả để mặc cho hai đứa con gái của bà ta bắt nạt bé con, dù không được lợi lộc gì nhưng chắc chắn bà ta cũng khinh thường nhà mình, sao lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ Có phải là có ý xấu gì không?”
Nghe vậy, Cố Tích Hoài bế Yến Thiếu Đường ngồi bên cạnh cũng cười khanh khách: “Anh cả, anh thông minh.”
Cố Chí Phượng không tin lắm, nghi ngờ nhìn Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài: “Nhà mình có gì để chị ấy có ý đồ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Các con chuyện bé xé ra to rồi đấy, hồi nhỏ tình cảm của cha và bác gái cả của các con không tệ, chị ấy có thể không nhớ cha chút nào sao?”
Khóe môi của Cố Tích Hoài giật giật, nhìn Cố Chí Phượng bằng ánh mắt dành cho kẻ ngốc Cố Chí Phượng bị nhìn tới nổi giận, xách cây chổi ở đầu giường muốn đập lên đầu Cố Tích Hoài, nhưng khi thấy gương mặt nhỏ xinh của Yến Thiếu Đường lại mềm lòng, gằn giọng nói: “Thằng thối tha Mày làm vẻ mặt gì đấy hả?!”
“Cha à, cha nhìn không ra sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Con thấy cha giống tên ngốc!”
Cố Tích Hoài nói xong, không chờ Cố Chí Phượng nổi giận đã tiếp tục phân tích cho ông: “Tình cảm của cha và bác gái cả không tệ Bà ta sẽ rũ sạch quan hệ thay tên đổi họ khi nhà mình vừa gặp chuyện sao Sẽ ngắt liên lạc bao năm qua với cha sao Nhớ cha Cha thật sự tự dát vàng lên mặt mình đấy.”
“Còn bà ta muốn gì ấy à.. Cha, lúc nãy cha nói, khi bác gái cả đuổi theo cha đã dặn tới dặn lui là phải đưa bé con theo, ôi, chẳng phải vấn đề tới rồi sao Bé con không cho bà ta thể diện tại nhà hàng quốc doanh, bà ta hòa nhã tốt bụng vậy để làm gì?”
“Con nói cho cha nhé, bà ta nhắm vào bé con Chắc chắn trong lòng đang giấu âm mưu gì đấy rồi.”
Cố Tích Hoài nói năng hùng hồn, Cố Chí Phượng nghe mà hai chân run rẩy, ấp úng nói: “Thật, thật ư?”
Cố Đình Hoài bực bội nói: “Cha, cũng đã nói tới vậy rồi mà cha còn không tin?”
Cố Chí Phượng liên tục lắc đầu, nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Bé con, cha.. Cha không biết, mai con đừng đi, cha và anh cả con qua đó một chuyến xem rốt cuộc chị ấy có âm mưu gì!”
Cố Nguyệt Hoài cười cười, gật đầu nói: “Vốn dĩ con cũng không định đi.”
Cô có suy nghĩ giống Cố Tích Hoài, tự dưng lại tỏ ra ân cần không phải gian thì cũng là trộm, cô đã làm bà ta mất mặt ở nhà hàng quốc doanh thế rồi mà bà ta lại chẳng oán hận gì, còn đến mời cô ăn cơm sao Đây là đạo lý nhà nào vậy Bỗng dưng, cô nhớ ra ánh mắt nóng bỏng làm người ta kinh tởm lúc ăn cơm, hóa ra là thế à.. Cố Nguyệt Hoài khẽ híp mắt lại, cô biết người nhìn cô là Chu Phong, cũng biết hiện tại Nhiếp Bội Lan đang nịnh nọt Chu Phong, muốn giúp con gái bà ta gần gũi với quan chức lớn, tiếp cận Tống Kim An con trai Chủ tịch tỉnh, thực hiện giấc mơ nhảy một phát lên ba bậc Nên mục đích của Nhiếp Bội Lan chính là để đứa cháu gái cô đây đi nịnh nọt Chu Phong giúp bà ta sao Nghĩ vậy, sắc mặt Cố Nguyệt Hoài hơi kỳ lạ, nếu cô không đi, há chẳng phải phụ tấm lòng của Nhiếp Bội Lan à Con người cô xưa nay ân oán rõ ràng, không thể để người ta tính toán uổng công vậy được.. Người cháu gái như cô đây, nào có ích bằng con gái ruột chứ Nghĩ vậy, Cố Nguyệt Hoài khẽ nói: “Cha, trưa mai mình vẫn đi chung đi.”
Cố Chí Phượng lắc đầu, từ chối nói: “Không cần, cha và anh cả con đi được rồi, con đừng đi.”
Ông nâng niu con gái như vàng, nếu đã nghi ngờ Nhiếp Bội Lan có lòng dạ bất chính, dĩ nhiên không muốn để cô đi mạo hiểm, trụ sở Ủy ban Cách mạng huyện, ở đó ai cũng cầm súng, lỡ xảy ra chuyện rồi sao Cố Đình Hoài cũng tán thành nói: “Đúng đấy bé con, em cứ đi làm đi, tới đó làm gì?”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, khẽ thở than: “Được rồi, vậy con không đi nữa, ngày mai hai người cẩn thận chút, xem lúc ăn cơm bác gái cả có gọi Chu Phong tới không.”
Vốn định gây rối tạo ra một màn kịch hay, nhưng nếu đã như vậy rồi thì cô không đi nữa Cố Chí Phượng lại sững sờ, vô thức nhíu mày: “Chu Phong?”
Ông nhớ người này, cũng biết hôm nay lúc ăn cơm Nhiếp Bội Lan rất ân cần chu đáo với Chu Phong như là muốn nhờ ông ta chuyện gì đó, phải rồi, con gái của tên Chu Phong kia cũng ngồi chung bàn với họ “Vâng.” Cố Nguyệt Hoài không giải thích nhiều, có vài chuyện chỉ có thể tận mắt chứng kiến mới chết tâm Cố Chí Phượng không phải là Cố Duệ Hoài, ông rất quan tâm cô, nếu biết Nhiếp Bội Lan có ý xấu như vậy, chắc chắn sẽ rút ra kinh nghiệm xương máu, từ đây về sau không còn quan tâm gia đình này nữa, đây cũng coi như là một chuyện tốt Cả nhà mỗi người một suy nghĩ nặng nề thiếp đi Cố Nguyệt Hoài dỗ Yến Thiếu Đường ngủ xong thì vào không gian Sumeru Dạo này cô đã ngừng trồng lúa gạo và lúa mì rồi mà chuyển sang trồng đậu phộng và cây bông vải trong ruộng, chuẩn bị dầu chiết xuất từ rau củ và thu hoạch bông vải để trải qua mùa đông, đây toàn là đồ dùng thiết yếu Mà không gian Sumeru cũng không làm cô thất vọng, sản lượng dồi dào, một vườn rau nhỏ gặt một lần đã được mấy trăm ký đậu phộng, chỉ cần gieo giống ba bốn lần thì có thể thu hoạch được mấy trăm cân dầu ăn rồi Một trăm ký là hai trăm cân, mà một trăm cân đậu phộng không lột vỏ là có thể chiết ra được hơn ba mươi cân dầu ăn Thời buổi này dầu ăn khan hiếm, mỗi lần đại đội cũng chỉ có thể phát hai lạng, người không có dầu nước thì sống không nổi, hơn nữa nếu đem dầu ăn đi bán thì chắc chắn cũng đáng tiền hơn lương thực thô, để có thể duy trì được sự sinh tồn cơ bản, cô không thể không nghĩ cách để kiếm nhiều tiền hơn Hiện tại cô đang là biên tập mỹ thuật ở [Nhật báo Quần Chúng], không tính học việc, một tháng có thể nhận được 25,84 đồng, làm đủ ba năm tiền lương có thể tăng lên 36 đồng, với cả tiền thưởng 5 đồng Tiền lương như vậy tính ra đã rất cao so với các nhà máy khác rồi, nhưng sau khi nếm được vị ngọt thu nhập mấy chục đồng một ngày ở chợ đen thì thật ra số tiền lương hai mươi mấy đồng này chẳng đáng là bao Đương nhiên, ít thì ít thôi, nhưng cô vô cùng trân trọng cơ hội làm việc này Vào những năm bảy mươi, không có gì vững bền hơn có một công việc ổn định, chợ đen có thể thỉnh thoảng đến nhưng đi làm thì phải đàng hoàng, phải có được thành tích, nếu không thì thật sự phụ sự cố gắng của đời này Buôn bán thì không cần nóng vội nhất thời, sau những năm tám mươi sẽ bùng lên xu hướng làm ăn kinh doanh, buôn bán không còn bị quản thúc nữa, khi ấy mới là lúc cô chơi khô máu, khoảng thời gian hiện tại của kiếp này nên thật thà đi kiếm tiền lương thôi Cố Nguyệt Hoài bới đậu phộng lên bỏ vào đồ đựng xong lại tiếp tục gieo giống, sau đó mới đi nhặt trứng gà Giờ gà mái gà trống trong không gian Sumeru đã kết thành bầy, gà con lông vàng cũng lớn khỏe, không ngừng kêu chíp chíp, cộng thêm thỏ lông xám nhảy nhót, một vùng đất dồi dào sức sống Cố Nguyệt Hoài lại nhớ tới trâu mẹ ở đội sản xuất, không biết nó có thể vượt qua được mùa đông rét lạnh này không Nhớ tới trâu mẹ thì cô lại vô thức nhớ tới Lưu Nhị Nhĩ chăn trâu trong đội, rốt cuộc đứa con trong bụng Lý Siêu Anh là của gã hay là của Trần Nguyệt Thăng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Biết đâu người này vẫn còn ít giá trị lợi dụng.