Ngày hôm sau Cố Nguyệt Hoài vẫn đi làm bình thường, Cố Đình Hoài cũng đưa cô đến đó rồi mới quay trở lại bắt đầu làm việc Trước lạ sau quen, nếu hôm qua còn chưa quen khi báo cáo với [Nhật báo Quần Chúng] thì hôm nay mọi việc bắt đầu thoải mái hơn, hầu như không tốn quá nhiều thời gian, những bức tranh minh họa đa sắc độc đáo ra đời dưới ngòi bút của cô Khả năng vẽ tranh của cô học từ Yến Thiếu Ngu, sau khi không còn chút hy vọng gì để trả thù, cô chỉ có thể nhốt mình trong góc tối, trong mười năm đó ngày nào cô cũng vẽ chân dung, mà bức nào cũng là Điền Tĩnh, kể cả khi nhắm mắt cô cũng có thể vẽ ra người này Vì thế nhân vật của cô sống động hơn cả những bức tranh tĩnh vật Hiệu suất làm việc của cô rất cao, thế nhưng lại gây áp lực cho Hoàng Bân Bân là Vạn Thanh Lam, hai người này đều thuộc loại ăn rồi chờ chết, chỉ làm khi người khác thúc giục, bây giờ trong văn phòng có một kẻ thích cạnh tranh khiến hai người rơi vào tình thế xấu hổ Một ngày vội vàng lại trôi qua, trước khi tan việc, Vạn Thanh Lam thu dọn đồ đạc, cô ấy giận dữ nói: “Nguyệt Hoài à, cô nói tôi nghe coi sao cô lại tiêu tốn nhiều công sức cho công việc thế Cô vẽ tranh minh họa quá nhanh vì thế mà bản thảo của tôi không thể theo kịp tiến độ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đúng là dư não mà!”
Cố Nguyệt Hoài cân nhắc một hồi: “[Nhật báo Quần Chúng] của chúng ta sẽ xuất bản tập tranh vẽ thiếu nhi hoặc tập tranh vẽ tin tức đúng không Ngày mai tôi sẽ nhờ Tổng biên tập sắp xếp một số công việc, không thể vì tôi mà “ảnh hưởng” tiến độ của mọi người được.”
Nghe thấy thế, khóe miệng Vạn Thanh Lam run rẩy, thôi thôi, cô ấy cũng không dám nói gì chuyện này nữa Hoàng Bân Bân cũng nhìn Cố Nguyệt Hoài rồi thở dài, anh ta cúi người bước ra khỏi văn phòng, cảm thấy sau này bầu không khí hài hòa và lười biếng trong văn phòng sẽ bị phá hỏng, mọi người sẽ không thể làm việc tốt được Cố Nguyệt Hoài mím đôi môi đỏ mọng, cô không lo người khác nghĩ gì, cô đem theo túi lưới và hộp cơm ra khỏi phòng làm việc Cô vừa ra khỏi cửa liền gặp phải một người phụ nữ xinh đẹp, cô ta mặc chiếc áo khóa hoa nhí, một bím tóc dày được thắt chéo trên ngực trái, ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần, làn da cũng không kém cạnh, khi đứng trong đám đông thì rất nổi bật Cố Nguyệt Hoài không cần nghĩ ngợi gì nhiều đã đoán được thân phận của đối phương Đóa hoa của văn phòng [Nhật báo Quần Chúng], Lưu Tường, thuộc tổ biên tập số một, nghe nói đang hẹn hò với Bùi Dịch Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã tới Cố Nguyệt Hoài vừa nghĩ tới Bùi Dịch thì anh ta liền đi ra từ văn phòng, tay cầm chiếc cặp táp bằng da, khí chất nho nhã, mang phong thái của một chàng công tử “Bùi Dịch!” Lưu Tường vừa thấy anh ta thì ánh mắt sáng rỡ Vốn dĩ Bùi Dịch không biết đang suy nghĩ gì mà cúi đầu, bỗng anh ta ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Lưu Tường thì nở nụ cười, thế nhưng nụ cười chưa trọn vẹn thì đôi mắt anh ta lại bị thu hút bởi một bóng dáng mỏng manh trong đám đông Cô ăn mặc rất bình thường, khi hòa vào đám đông thì gần như rất khó để nhận ra, dáng người mảnh mai, bóng lưng có hơi gầy gò, nhìn từ đằng sau có phong thái lạnh lùng và đơn độc khiến anh ta không khỏi nhìn thêm vài lần nữa “Bùi Dịch Bùi Dịch à Anh nhìn gì mà say sưa dữ vậy?” Lưu Tường đến bên cạnh Bùi Dịch, gọi anh ta vài lần cũng không đáp lại, cô không nhịn được mà xụ mặt, bĩu môi, nhìn theo tầm mắt của Bùi Dịch với dáng vẻ không mấy vui vẻ, nhìn một hồi cũng không thấy gì “Hả?” Bùi Dịch bình thường trở lại, anh ta trông thấy khuôn mặt nũng nịu của Lưu Tường, trong thoáng chốc bóng dáng ấy đã bị lãng quên Lưu Tường nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Bùi Dịch, cô ta không khỏi nở nụ cười ngượng ngùng, kéo tay anh ta rồi nói: “Đi thôi, hôm nay về nhà em ăn cơm, mẹ em đã chuẩn bị đồ ăn xong hết rồi!”
Bùi Dịch mấp máy môi, ấp úng nói: “Vậy.. Vậy không ổn lắm đâu.”
Lưu Tường nhướng mày liễu, cô ta tỏ vẻ kiêu căng, không quan tâm gì cả rồi kéo Bùi Dịch đi ra ngoài: “Em mặc kệ đó, hôm nay anh phải cùng em về nhà ăn cơm, em mời anh mấy lần rồi, anh không thể từ chối em hết lần này đến lần khác đúng không nào?”
Bùi Dịch tỏ ra bất đắc dĩ, anh ta không nói gì cả nhưng ánh mắt luôn tỏ ra chống đối *
Trời còn chưa tối, Cố Nguyệt Hoài về nhà một mạch, trời cũng tối tăm, nhóm xã viên cũng chấm công điểm xong Cô đi một hồi thì cảm thấy bầu không khí trong phòng làm việc hơi nặng nề Cố Nguyệt Hoài nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”
Ngay cả đèn dầu ở trong phòng cũng chưa được thắp sáng, cái lò cũng lạnh như băng, người duy nhất không bị ảnh hưởng là Yến Thiếu Đường đang ngủ say trong lòng Cố Tích Hoài “Bé con đã về rồi.” Giọng nói Cố Chí Phượng có hơi khàn, như thể lâu rồi không nói chuyện Cố Nguyệt Hoài nhíu mày nói: “Cha bị sao vậy ạ?”
Cố Chí Phượng nghe cô nói thế, đột nhiên hai mắt đỏ ửng, hai tay ông ôm đầu, im lặng Cố Đình Hoài thở dài, anh ấy nói: “Hôm nay tụi anh đến trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện, Chu Phong thật sự ở đó, hơn nữa vừa nghe thấy em không tới, sắc mặt của bác gái cả và Chu Phong rất khó coi, dù cha có ngốc như nào cũng biết bọn họ có ý đồ xấu.”
“Cha trở mặt tại chỗ và chất vấn bác gái cả, cuối cùng bị lính cảnh vệ trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện đuổi ra ngoài.”
Cố Nguyệt Hoài nghe xong rồi nhìn Cố Chí Phượng: “Cha, cha không cần vì chuyện đó mà đau lòng, cũng không cần phải cảm thấy có lỗi với con, đây là chuyện mà Nhiếp Bội Lan đã làm, không phải cha làm, con hiểu rằng cha muốn hòa giải cùng bọn họ, chuyện này sao mà trách cha được.”
Ở đời có thiện và ác, Cố Chí Phượng mong muốn được chung sống hòa thuận với anh em là thiện, cô không thể vì cái ác của Nhiếp Bội Lan mà trách ngược lại cái thiện của Cố Chí Phượng, huống hồ chuyện này không gây hại gì cho cô cả Cố Tích Hoài ở bên cạnh lặng lẽ nói thêm một câu: “Cha, sau này vẫn nên nâng cao cảnh giác mới được.”
Nghe xong những lời này, Cố Chí Phượng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ửng nhưng ánh mắt ông nhìn Cố Tích Hoài vẫn hừng hực khí thế: “Thằng nhãi này, đời nào đến lượt mày giáo huấn cha mày hả?”
Dứt lời, bàn tay to như cái quạt hương bồ của ông đáp xuống đầu Cố Tích Hoài, đánh cậu ấy đến nỗi nhe răng trợn mắt Đánh Cố Tích Hoài xong, Cố Chí Phượng liền thở dài, ông nhìn Cố Nguyệt Hoài rồi nói: “Bé con, bây giờ cha hiểu rồi, người với người không giống nhau, nếu ép buộc quá thì sẽ làm hại chính bản thân, từ giờ trở đi chỉ nên sống cho bản thân mình thôi.”
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười và gật đầu Chỉ mình Nhiếp Bội Lan mà có thể khiến Cố Chí Phượng hiểu rõ mọi chuyện, đúng là đáng đồng tiền bát gạo Cố Tích Hoài vò đầu, cậu ấy hỏi: “Được rồi, không nói mấy chuyện xui xẻo này nữa, tối nay nhà chúng ta ăn gì vậy?”
Cậu ấy vừa nói vừa nhìn Cố Nguyệt Hoài, hai ngày nay khẩu vị ăn uống của cậu ấy bị em gái nuông chiều, đồ ăn do anh cả nấu không thể nhét vô miệng nữa rồi, cậu ấy bỗng nhiên hiểu được kẻ ham ăn uống trong sách là gì, dục vọng ăn uống Trước kia nhà còn nghèo nên có thể ăn no là đã cảm thấy thỏa mãn rồi, nhưng bây giờ không giống nữa Cố Nguyệt Hoài nhìn Yến Thiếu Đường, cô nói: “Ăn cơm chiên trứng không?”
Cô bé vẫn cần bổ sung dinh dưỡng, mấy ngày nay cô bận đi làm nên không thể chăm sóc cô bé được, vì thế nên cô phải nấu bữa tối cho cô bé, cơm trắng xào với trứng vàng óng, thêm một ít hành lá cắt nhỏ, hương thơm nức mũi Nghe thấy thế, Cố Tích Hoài vội vàng gật đầu, từ khi em gái quán xuyến nhà cửa, của cải trong nhà ngày càng nhiều Cố Đình Hoài lắc đầu mỉm cười, anh ấy hỏi: “Cha, hôm nay có phải là ngày nộp thuế công lương không ạ?”
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Cố Chí Phượng trở nên kì lạ Ông do dự một lát rồi nói: “Con có thấy tối hôm nay lúc chúng ta đến chấm công, khuôn mặt của bí thư chi bộ và chủ nhiệm như thể sắp chết tới nơi, không biết vụ nộp thuế công lương có xảy ra chuyện gì hay không.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]