Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 142: Nữ đồng chí thích





Cố Tích Hoài không khỏi trợn mắt: “Cha à, dù gì thì hồi còn trẻ cha cũng đi du học, sao cha lại nói mấy câu như chết cha chết mẹ (*) vậy, sao cha không dùng mấy từ như một người có học thế?”
(*) 如丧考妣: thành ngữ "như tang khảo kỉ": chỉ sự đau thương tột cùng như khi táng cha mẹ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Chí Phượng mấp máy môi, ông nổi giận: “Cha mày đi du học, học tiếng nước ngoài, còn cái mày đang nói là thành ngữ!”
Cố Tích Hoài nghẹn họng, cậu ấy ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy cũng hơi có lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người cứ thế nói qua nói lại, nhưng lại khiến bầu không khí trở nên bớt căng thẳng
Cố Nguyệt Hoài nấu cơm, đánh trứng, nheo hai mắt lại, xem ra sau khi công xã thống kê lương thực thì phát hiện hiện trạng khủng khiếp là số chấm công không tương ứng với số lương thực hiện tại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một khi bị nhóm xã viên bình thường biết thì cả đại đội sẽ náo loạn
Tất nhiên là trong năm nay không chỉ đại đội của bọn họ trải qua nạn đói
Thế nhưng đại đội sản xuất Đại Lao Tử nhận ra thì đã muộn, một số đại đội tinh ý phát hiện ra sản lượng thu hoạch lương thực năm nay không được tốt nên đã bắt đầu nghĩ ra những biện pháp giải quyết vấn đề thiếu lương thực, tiếc rằng sự chênh lệch ấy quá lớn nên không thể làm gì được
Nghĩ đến đó, Cố Nguyệt Hoài nói: “Dù cho nộp thuế công lương có xảy ra chuyện gì thì từ nay về sau ngày nào con cũng sẽ đi đến cung tiêu xã mua một ít lương thực về, phải lo trước mới được, cha ơi, cha không cần lo lắng chuyện đó nữa đâu, cha chỉ cần làm việc cho tốt làm được rồi.”
Tuy rằng trên người cô không còn phiếu lương thực nhưng vẫn còn nhiều lương thực để ăn, chỉ cần lấy gùi trên lưng ra che lại, lấy bột gạo và đậu phộng từ trong không gian ra là được rồi, không phải chuyện gì to tát
Cố Chí Phượng biết Cố Nguyệt Hoài có tiền, ông nghĩ ngợi rồi nói xa nói gần: “Bé con, con chỉ cần tự mua lương thực tinh cho mình là được rồi, cha và anh trai của con ăn lương thực thô, lương thực thô nuôi dạ dày, ngày nào cũng ăn lương thực tinh làm cha không quen.”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, cô không khách sáo mà nói toẹt ra: “Cha à, từ nhỏ đến lớn cha đều ăn lương thực tinh, sao lại ăn không quen cho được?”
Cố Chí Phượng nhếch môi, mỉm cười đầy mỉa mai: “Anh hùng không nhắc lại chuyện cũ.”
Cố Nguyệt Hoài bật cười, cô nghiêng đầu nhìn ông, nói bóng nói gió: “Nhà mình đã ổn hơn rồi, sau này con sẽ kiếm được rất nhiều tiền, ngày nào chúng ta cũng có thể ăn lương thực tinh, vì thế không cần phải tiết kiệm đâu ạ, cha hiểu không?”
Vừa dứt lời, cô nhìn Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài, giở giọng trêu đùa: “À đúng rồi, còn có anh cả anh ba nữa, nếu mấy anh mà có thích cô gái nào đó thì hãy nói với em, em gái không có nhiều tiền nhưng vẫn có thể xoay xở để đủ tiền sính lễ.”
Câu chuyện này khiến bầu không khí lạnh lẽo trong chớp mắt
Dù sao thì trong nhà có ba anh trai và chỉ có một người đang có người yêu, tiếc rằng..
Tai của Cố Đình Hoài lập tức đỏ lên, anh ấy tức giận đáp: “Con bé này, nói cái gì vậy không biết nữa?”
Anh ấy cũng không còn trẻ nữa, những thanh niên cởi truồng tắm mưa từ nhỏ đến lớn cùng anh ấy trong đại đội giờ cũng đã làm cha hết rồi, nhưng anh ấy vẫn còn một mình, nếu anh ấy nói không mong chờ gì cho tương lai thì là giả, thế nhưng thích một cô gái ư
Cố Đình Hoài càng nghĩ thì trong đầu càng xuất hiện rất nhiều suy nghĩ khác nhau, anh ấy chỉ có thể lắc đầu
Ngược lại, Cố Tích Hoài ở bên cạnh không biết mắc cỡ mà còn hỏi lại: “Tiền sính lễ sao
Nguyệt Hoài à, anh vẫn chưa hỏi rõ ràng, tiền ở đâu ra mà em có nhiều thế
Không chỉ trả hết nợ mà ngày nào cũng mua lương thực về.”
Là một thành viên trong nhà, cậu ấy cảm thấy rất tò mò về chuyện đó
Trước kia cuộc sống nhà bọn họ như nào nhỉ
Nếu nói là ăn bữa nay lo bữa mai cũng không nói quá chút nào, thế nhưng chẳng bữa nào cậu ấy có thể ăn no, mỗi lần chỉ ăn lưng bụng, sau đó uống một bụng nước thì mới có thể đi ngủ
Nhưng cho đến bây giờ thì ngày càng trở nên tốt hơn, ăn lương thực tinh đến mức căng tròn cả cái bụng, đây là những chuyện mà trước kia cậu ấy không dám nghĩ đến
Hơn nữa, cậu ấy không cần phải mạo hiểm cùng cha và anh đi đến nơi có nguy cơ bị bắt là chợ đen, cậu ấy có thể an tâm ở nhà học bài, chăm sóc một đứa trẻ, trôi qua một ngày bình yên và tầm thường, cậu ấy rất thích cuộc sống như thế
Cố Nguyệt Hoài không mảy may hốt hoảng: “Anh cả không nói cho anh biết sao ạ
Trước đây bà đã cho em một số trang sức, em vẫn còn giữ lại, sau khi “cải tà quy chính” thì em liền mang trang sức đến cửa hàng ký gửi ở thành phố Chu Lan để bán và dùng nó để chi tiêu trong nhà.”
Cố Tích Hoài cau mày, nghi ngờ hỏi: “Thật vậy ư?”
Thật ra cậu ấy biết bà nội có rất nhiều trang sức quý báu, thế nhưng những món đồ đó đã bị tịch thu từ lâu, hơn nữa dựa vào tính cách trước đó của Cố Nguyệt Hoài, nếu nhận được trang sức thì chắc chắn sẽ khoe khang với bọn họ khắp nơi
Giọng điệu Cố Nguyệt Hoài hơi buồn bực: “Anh ba mà lại đi nghi ngờ em à
Nếu không thì anh nghĩ tiền ở đâu mà ra
Lẽ nào lại từ trên trời rơi xuống ư
Cha có thể làm chứng cho em đó, đúng không cha?”
Cố Chí Phượng gật đầu liên tục, ông giơ tay đập Cố Tích Hoài: “Chăm sóc Thiếu Đường cho tốt, đừng có nghĩ tới chuyện đó nữa.”
Cố Tích Hoài nhe răng trợn mắt, cậu ấy giơ tay xoa đầu rồi than thở: “Không hỏi thì không hỏi nữa, sao cha lại động tay chứ
Cha không biết là quân tử động khẩu không động thủ sao?”
Cố Chí Phượng trợn mắt, ông vừa giơ tay thì lúc đó Yến Thiếu Đường chợt tỉnh giấc
Cô bé ngẩng đầu liền nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn trong bếp, đôi mắt long lanh trong suốt và xinh đẹp như hoa đào: “Chị…”
Khắp phía đều yên tĩnh, tiếng gọi “chị” của Yến Thiếu Đường rất rõ ràng nhưng khi lọt vào tai mọi người thì không khác gì sấm sét giữa trời quang, dù sao từ khi cô bé đến đây vẫn chưa nói được từ gì, không ít người còn đoán rằng cô bé bị câm
Cố Nguyệt Hoài quen tay quen chân, cô mỉm cười đi đến ôm Yến Thiếu Đường: “Thiếu Đường giỏi quá đi, chị cho em ăn cơm chiên nhé.”
Trong khoảng thời gian này, ngày nào cô bé cũng được uống nước giếng trong không gian nên ngày càng tiến bộ, cô bé đã có thể tự cởi quần đi vệ sinh, cũng đang bắt đầu học cách mang vớ, gọi người khác, mọi mặt đều phát triển theo chiều hướng ngày càng tốt
Giọng điệu Cố Tích Hoài có hơi phấn khởi: “Nguyệt Hoài à, cô bé Thiếu Đường đã khỏe hơn rồi đúng không?”
Cố Nguyệt Hoài nghĩ đi nghĩ lại, cô đáp lấp lửng: “Cũng được được.”
Cô cũng không biết Yến Thiếu Đường có thể hồi phục đến mức nào, sau này có thể sống cuộc sống như một người bình thường hay không, thế nhưng cô sẽ không từ bỏ việc sử dụng nước giếng cho Yến Thiếu Đường, dù mười năm hay hai mươi năm, cô vẫn tin rằng có một ngày khó khăn sẽ qua đi
Tuy rằng đó là một đáp án lấp lửng, thế nhưng mọi người vẫn rất phấn khích
Lúc này, Cố Chí Phượng bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì đó, ông nghi ngờ nói: “À đúng rồi, lần trước cảnh sát nhân dân đến đây thăm hỏi, hỏi là tên của Thiếu Đường..
là Yến Thiếu Đường à
Sao lại họ Yến
Bé con à, con có biết con bé từ trước không?”
Cố Nguyệt Hoài dừng tay lại: “Trước đó từng gặp qua.”
Sắc mặt Cố Chí Phượng ngày càng ngờ vực, ông thấy kỳ lạ nên hỏi: “Trước đó
Trước đó là bao lâu
Sao cha lại chưa gặp qua nhỉ
Nếu có một cô bé xinh đẹp như vậy trong mười dặm tám hương thì đã sớm bị đồn khắp nơi, sao chưa nghe ai nói đến chuyện đó hết vậy.”
Cố Nguyệt Hoài không muốn ông hỏi nữa nên đánh trống lãng: “Được rồi, cơm chín rồi, cả nhà ăn cơm thôi nào.”
Sớm muộn gì Yến Thiếu Ngu cũng sẽ đến, anh là người suy nghĩ sâu xa, đối xử với bất kỳ ai cũng đều hờ hững, nếu kiếp trước cô không xảy ra sai sót và không chắn thay anh một đòn thì cũng không có những chuyện xảy ra sau này
Cô thật sự rất thích Yến Thiếu Đường, cô hy vọng rằng Yến Thiếu Đường sẽ làm chất kết dính khiến Yếu Thiếu Ngu đối xử với cô khác đi đôi chút
Đó là chiếc áo giáp, tia sáng duy nhất trong suốt mười năm hận thù của cuộc đời cô. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.