Một đêm ngon giấc Buổi sáng, Cố Nguyệt Hoài làm bữa sáng xong, Cố Đình Hoài đúng giờ đưa cô đến công xã Hoàng Oanh làm việc Cố Đình Hoài đưa cái gùi cao đến nửa người ở sau lưng cho Cố Nguyệt Hoài: “Nếu bận, buổi tối tan tầm muộn thì anh cả lại đến đón em.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Anh cả mau về đi, kẻo đi làm trễ đấy.”
Cô đưa mắt nhìn Cố Đình Hoài rời đi rồi mới đeo gùi vào đơn vị Vạn Thanh Lam còn chưa tới, Hoàng Bân Bân thì ngồi ngáp ở chỗ làm việc, cầm bút trong tay vẽ vẽ trông rất lơ là công việc Cố Nguyệt Hoài đặt gùi ở bên chân, cầm tranh minh họa rời khỏi tổ biên tập số ba, đi tới văn phòng của tổng biên tập Ngụy Lạc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô còn chưa gõ cửa đã nghe thấy tiếng tranh luận trong văn phòng, nhân vật chính của cuộc tranh luận là Ngụy Lạc và một người đàn ông trung niên xa lạ, mà ngọn nguồn của cuộc tranh luận là phần thiết kế tranh minh họa cho thơ cổ, quyển sách tranh sắp xuất bản của [Nhật báo Quần Chúng] “Tổng biên tập Ngụy, Lưu Tường học vẽ ở thành phố Chu Lan, là biên tập mỹ thuật hiếm hoi trong [Nhật báo Quần Chúng] của chúng ta Thử hỏi trong tập thể [Nhật báo Quần Chúng] này, ai có thể có lý lịch và kinh nghiệm hơn thế?”
Đôi mắt của Cố Nguyệt Hoài lóe lên, bỗng nhiên đưa tay gõ cửa Ngụy Lạc vốn đã bị Lưu Nhất Chu làm cho đau đầu, nghe được tiếng gõ cửa bèn lập tức lên tiếng cho vào Cố Nguyệt Hoài đẩy cửa vào, nhìn hai người đang ngồi trên sô pha, không khí vô cùng căng thẳng Một người là tổng biên tập Ngụy Lạc với thân hình mỏng manh, khí chất mang theo chút u sầu Mà người kia lại là một người đàn ông trung niên với dáng vẻ đoan chính, cô không cần đoán cũng biết người ra sức tiến cử Lưu Tường chính là Lưu Nhất Chu, phó tổng biên tập của [Nhật báo Quần Chúng] “Tiểu Cố?” Ngụy Lạc nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài thì sửng sốt, theo bản năng lại nhìn thoáng qua Lưu Nhất Chu ở trước mặt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nói ra: “Tổng biên tập, chúng em đã hoàn thành những công việc ở trong nhóm, nghe nói hằng ngày [Nhật báo Quần Chúng] của chúng ta còn có thể xuất bản một số sách báo nhi đồng và tranh vẽ tin tức, không biết có việc gì em giúp được không?”
Ngụy Lạc vừa nghe, có chút kinh ngạc nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài Đương nhiên Cố Nguyệt Hoài không thể để bản thân trở thành người chỉ giỏi nói miệng, đưa một xấp bản thảo minh họa trong tay cho Ngụy Lạc: “Tổng biên tập, đây là bản thảo mà em vẽ hai ngày nay, chị xem thử.”
Ngụy Lạc nhận lấy bản vẽ minh họa, xem từng tờ một, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ thưởng thức Cô ấy làm biên tập hơn mười năm, cũng từng tiếp xúc với rất nhiều biên tập mỹ thuật, nhưng không thể không nói Cố Nguyệt Hoài đủ để tính là người nổi bật trong đó Tuấn mã trông rất sống động trên tranh minh họa, khuôn mặt tươi cười đón ánh mặt trời, con ưng giương cánh bay lượn, mỗi một tấm đều rất tỉ mỉ sinh động, chỉ nhìn vào một góc đã có thể biết được toàn cảnh khiến người ta cảm thấy trong lành Lưu Nhất Chu nhíu mày nhìn Cố Nguyệt Hoài, lại nhìn Ngụy Lạc đang nhìn chằm chằm bản thảo minh họa không chớp mắt, trong lòng bỗng nhiên dâng lên chút dự cảm không tốt Ông ta lại gần nhìn, trong lòng đập thình thịch nặng nề Tuy rằng ông ta cố gắng giúp con gái Lưu Tường lấy được công việc vẽ minh họa cho thơ cổ, để cho cô ta có một số thành tích thực tế, từ đó địa vị ở đơn vị được nâng cao một bước, nhưng không thể không nói kỹ năng vẽ của Lưu Tường kém Cố Nguyệt Hoài không chỉ một bậc Ông ta ngồi thẳng người, liếc về phía Cố Nguyệt Hoài: “Cô chính là Cố Nguyệt Hoài mà bí thư Tần đề cử tới?”
Cố Nguyệt Hoài cười cười, lời này rõ biết còn cố hỏi, muốn chỉ rõ cô vào nhờ quan hệ mà thôi “Phó tổng biên tập nói đùa rồi, đề cử sao Tôi tưởng là bởi vì bí thư Tần coi trọng năng lực của tôi, mà [Nhật báo Quần Chúng] lại vừa vặn thiếu nhân tài như tôi, cho nên bí thư Tần mới làm người trung gian, giật dây bắc cầu, chứ sao lại là đề cử?”
Từ trước đến nay Cố Nguyệt Hoài không phải quả hồng mềm, cô tới đây chính vì muốn Ngụy Lạc sắp xếp một số công việc, tạo ra thành tích Tốt nhất có thể lấy được vị trí tổ trưởng tổ biên tập số ba, mà điều không khéo chính là vừa vặn đụng trúng Lưu Nhất Chu mà thôi Đương nhiên trong công việc, nếu muốn đạt được điều gì đều phải dựa vào bản lĩnh Nếu như Lưu Tường bởi vì quan hệ mà khăng khăng lấy đi công việc này, cô cũng không còn lời nào để nói Lưu Nhất Chu sầm mặt lại nhìn chằm chằm Cố Nguyệt Hoài với ánh mắt tràn đầy vẻ không vui Đương nhiên ông ta biết có một người bất ngờ xuất hiện nhưng đối phương là người từ nông thôn tới nên ông ta không để ở trong lòng, hôm nay xem ra đúng là không phải dạng dễ chung đụng Ông ta vừa định nói, Ngụy Lạc đã nói: “Được rồi, tổng biên tập Lưu, ông về trước đi, có việc gì chúng ta nói sau.”
Lưu Nhất Chu sốt ruột: “Tổng biên tập Ngụy!”
Ông ta biết đây chỉ là lời xã giao, cái gì mà để sau rồi nói, Cố Nguyệt Hoài đứng ở đây như hổ rình mồi, chờ cô ra khỏi văn phòng chỉ sợ đã là bụi trần lắng đọng, Lưu Tường ngay cả một ngụm canh cũng không có mà uống Ngụy Lạc nhướng mí mắt, không nói lời nào nhìn Lưu Nhất Chu Lưu Nhất Chu trì trệ, âm thầm nói thật xui xẻo, chợt dữ dằn trừng Cố Nguyệt Hoài một cái, khí thế hung hãn rời khỏi văn phòng Sắc mặt Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh, không hề bị ông ta hù dọa Cô đã trải qua nhiều chuyện, còn sợ sự uy hiếp của một phó tổng biên tập Ngụy Lạc khép bản thảo lại, nhìn thoáng qua Cố Nguyệt Hoài thong dong bình tĩnh, cười nói: “Tiểu Cố, năng lực của em không thể nghi ngờ, chị rất tin tưởng em Thế này đi, bên chị có công việc vẽ tranh tin tức, trước tiên em cầm về thử vẽ hình minh họa đi.”
Vẽ minh họa thơ cổ vốn là nhiệm vụ quan trọng nhất gần đây, đương nhiên không thể giao cho một người làm Chuyện này cô ấy phải suy nghĩ một chút, cũng phải thương lượng với các biên tập viên khác trong đơn vị Còn cuối cùng miếng bánh sẽ rơi vào tay ai, cũng chưa biết được nhưng không thể phủ nhận một điều đó là có thể hoàn thành nhiệm vụ này một cách hoàn hảo, đối với bất kỳ ai cũng là một sự giúp đỡ Cố Nguyệt Hoài cũng không bởi vì không lấy được công việc vẽ thơ cổ mà lộ vẻ thất vọng, cô ung dung nhận lấy tranh vẽ tin tức mà Ngụy Lạc đưa tới: “Tổng biên tập yên tâm, em sẽ hoàn thành thật tốt.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài không dừng lại nữa, cầm bản vẽ và tranh minh họa rời khỏi văn phòng của tổng biên tập Ngụy Lạc nhìn bóng lưng cô, nhướng mày thở phào nhẹ nhõm Cứ chờ xem đi, chuyện vẽ thơ cổ sẽ còn ầm ĩ Cố Nguyệt Hoài có công việc đã thấy hài lòng, vừa về tới văn phòng tổ biên tập số ba thì vùi đầu vào công việc, cho đến khi nhìn thấy Vạn Thanh Lam khoan thai đến muộn đang nháy mắt ra hiệu Hoàng Bân Bân thở dài với Vạn Thanh Lam, lắc đầu nói: “Mau làm việc đi.”
Vạn Thanh Lam bĩu môi, lấy giấy bút ra bắt đầu vắt hết óc soạn thảo Không khí trong văn phòng rất hòa thuận, Cố Nguyệt Hoài cũng rất thích bầu không khí không bị quấy rầy này Mãi cho đến tối tan làm, cô mới đeo gùi tạm biệt đồng nghiệp Trên đường trở về, cũng không quên tiến vào trong rừng cây không người, mang gạo mì đậu phộng từ trong không gian Sumeru ra bỏ vào trong gùi Chuẩn bị vật tư từ giờ trở đi, đến cuối năm cả nhà cũng không cần rầu rĩ vì chuyện ăn uống Một đoạn thời gian rất dài tiếp theo, Cố Nguyệt Hoài đều trải qua cuộc sống đi đi về về Phòng của cô đã trở thành phòng chứa thức ăn, từng túi gạo mì xếp ngay ngắn cùng một chỗ, hạt đậu đầy đặn mượt mà cũng được Cố Đình Hoài cầm đến xưởng dầu ép thành từng lon từng lon dầu lạc thơm lừng bốn phía Một tháng bỗng chốc trôi qua, nhiệt độ cũng giảm rất nhiều, đầu đông cũng đã bắt đầu có tuyết bay lả tả