Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 144: Tình tay ba của anh cả





Cố Đình Hoài quét tuyết trong sân xong, lau mồ hôi trên trán rồi hô vào trong nhà: “Bé con ơi, đi thôi!”
“Vâng, tới đây!” Theo sau tiếng đáp lại, một người con gái cao gầy dáng người mảnh khảnh yểu điệu xốc rèm cửa dày đi ra
Cô sinh ra đã có một khuôn mặt trái xoan trắng nõn, trên mặt điểm xuyết hai đôi mắt trong trẻo như mèo con, đen kịt như mực, chóp mũi thẳng tắp thanh tú có mồ hôi, môi đỏ mọng như hoa đào, cả người ở trong tuyết trắng tựa như một gốc hồng mai ngạo nghễ
Cố Đình Hoài thu hồi ánh mắt khỏi Cố Nguyệt Hoài, hô: “Đi nhanh nào, hôm nay muộn quá rồi.”
“Biết rồi biết rồi.” Cố Nguyệt Hoài cười khẽ, giẫm trên tuyết đọng dọc đường đi đến công xã cùng Cố Đình Hoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay là ngày lên chợ, xã viên của các đại đội trong mười dặm tám hương đều sẽ lấy đồ ra chợ để lấy vật đổi vật, hoặc là bán lấy chút tiền lẻ để tiêu
Đương nhiên, lương thực trứng thịt vẫn là hàng cấm bán, còn hôm nay những thứ khác có thể mắt nhắm mắt mở
Sắp sang năm mới rồi, buổi họp chợ thế này không chỉ có thể khiến gia đình mua thêm chút đồ Tết thiết yếu, còn có thể đổi đồ thừa trong nhà thành tiền
Có rất nhiều điểm tốt, hơn nữa cấp trên quy định, tổ chức họp chợ ba ngày
Dọc theo đường đi, trên mặt dân chúng đều mang theo nụ cười, đó là nụ cười tràn ngập hy vọng đối với cuộc sống mới
Cũng có không ít chàng trai trẻ tuổi nhìn chằm chằm về phía Cố Nguyệt Hoài, nhìn một cái là lại không khỏi cười hì hì ngây ngô khiến Cố Đình Hoài tức giận không chỗ trút, đen mặt che chắn Cố Nguyệt Hoài ở phía sau
Cố Nguyệt Hoài cảm thấy có chút buồn cười, lắc đầu nói: “Anh cả, em lớn từng này rồi, anh ngăn cũng không ngăn được đâu?”
Nghe vậy, Cố Đình Hoài dừng lại quay đầu nhìn thoáng qua, cũng phát hiện mình đang làm việc vô dụng, không khỏi thở dài
Anh ấy đánh giá Cố Nguyệt Hoài từ trên xuống dưới, càng cảm thấy em gái nhà mình như châu như ngọc, toàn thân giống như phát ra ánh sáng, luôn thu hút tầm mắt người bên ngoài hướng về đây
Trong khoảng thời gian này, người đến nhà mai mối đã sắp đập hỏng cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Danh tiếng tốt đẹp của Cố Nguyệt Hoài ở đại đội sản xuất Đại Lao Tử, có ai chưa từng nghe qua
Hôm nay nhắc tới em gái của anh ấy, không còn là cô gái ương ngạnh ích kỷ ế chồng nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Đình Hoài có chút thổn thức, cũng có chút cảm thán
Hai người rất nhanh đã đến công xã, hôm nay công xã Hoàng Oanh cực kỳ rộn ràng, sáng sớm đã có người bày sạp nhỏ dọc theo đường đi, có đẩy xe nhỏ bán trứng luộc trà, cũng có bán khoai lang nướng và bỏng ngô
Đám người rộn ràng, ồn ào huyên náo
“Được rồi, em mau đi làm đi, buổi trưa bọn anh tới tìm em, chúng ta ăn ở bên ngoài.” Cố Đình Hoài cũng hăng hái nhìn đường phố náo nhiệt, nói xong thì vẫy tay đi xa
Cố Nguyệt Hoài đi vào đường Phúc Hậu, vào [Nhật báo Quần Chúng]
Một tháng qua, công việc của cô hết sức thuận lợi, cũng không gặp người ngoài gây khó dễ, tuy rằng công việc vẽ tranh cho thơ cổ vẫn chưa có nơi thuộc về nhưng nhiệm vụ vẽ tranh tin tức của cô đã hoàn thành, Ngụy Lạc cũng hết sức hài lòng
Trong khoảng thời gian này, cô đã thành thạo công việc, mỗi lần minh họa ảnh cho báo cũng có thể đề xuất thêm ý tưởng mới khiến hai mắt người ta phải tỏa sáng
Tuy rằng kinh nghiệm của cô còn khá ít nhưng đã không phải là một người vô danh ở trong đơn vị [Nhật báo Quần Chúng]
Ngụy Lạc là người cầm đầu mấy tổng biên tập, phó tổng biên tập, cũng hết sức coi trọng cô, mơ hồ có ý trọng dụng cô
Công việc vẽ thơ cổ đã gác lại rất lâu, tin rằng không tới hai ngày là sẽ có kết luận
Ồ, điều đáng nói là cô đã nhận được một tháng lương, không nhiều không ít được 25,84 đồng
Mặc dù không nhiều, nhưng dùng bản lĩnh của mình kiếm được tiền tiêu luôn thấy rất an tâm
Ngoại trừ tiền lương, phúc lợi đãi ngộ mỗi tháng của [Nhật báo Quần Chúng] cũng tốt, cho hai mươi cân phiếu lương thực, hai cân phiếu thịt, mỗi tháng vào mùa đông còn phát cho hai lạng phiếu bông vải, đãi ngộ này nói ra cũng làm cho người ta thèm thuồng
Cố Nguyệt Hoài vào văn phòng, tháo găng tay và mũ xuống, Vạn Thanh Lam lập tức tiến lại gần, vẻ mặt hăng hái bừng bừng nói: “Nguyệt Hoài, buổi trưa chúng ta cùng ra đầu đường ăn hoành thánh đi?”
“Được đó, nhưng cha tôi và anh tôi cũng tới, cô không ngại thì chúng ta cùng ăn.” Cố Nguyệt Hoài cười cười, ngồi xuống vị trí, hà hơi mấy cái vào lòng bàn tay, đợi thoáng chốc ấm lên thì bắt đầu vẽ bản thảo
Vạn Thanh Lam vừa nghe, trong mắt thậm chí xẹt qua vẻ vui mừng: “Không ngại không ngại!”
Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu nhìn cô ấy, bắt được niềm vui trong đáy mắt cô ấy, cũng im lặng
Có như thế nào cô cũng không ngờ, đồng nghiệp Vạn Thanh Lam nói nhiều kiêm nhiều chuyện của cô lại để ý đến anh cả Cố Đình Hoài, mà chuyện này còn phải nhắc đến từ một buổi sáng
Ngày đó Cố Đình Hoài cũng giống như thường ngày, đưa cô đến công xã làm việc, vừa đưa cô vào đường Phúc Hậu chuẩn bị đi thì xoay người đã đụng ngã một cô gái, giấy viết trong tay cô gái rơi đầy đất, Cố Đình Hoài vội vàng xin lỗi..
Mọi chuyện xảy ra hết sức bình thường, mà xét về quá trình cũng không có gì kịch tính nhưng Vạn Thanh Lam lại cứ thế mà để ý đến Cố Đình Hoài
Tính tình Cố Đình Hoài không nhanh nhạy như Cố Tích Hoài nhưng thành thật thành khẩn, là một người rất thích hợp kết hôn
Hơn nữa với gen của nhà họ Cố, tuy nói Cố Đình Hoài không đẹp bằng Cố Tích Hoài nhưng mày rậm mắt to, cũng được coi là xuất sắc trong người bình thường
Vạn Thanh Lam vốn không phải là người có tính cách ngượng nghịu, có chút tâm tư cũng không che giấu
Lúc đầu hỏi đến Cố Đình Hoài còn quanh co lòng vòng, hiện tại thì hỏi thăm thẳng thừng luôn
Kiếp trước Cố Đình Hoài chưa kết hôn, cũng không có người thích, cô cũng không biết rốt cuộc Vạn Thanh Lam có tính là duyên phận của anh ấy hay không
Nhưng từ trước đến nay cô luôn chú trọng đến việc thuận theo tự nhiên, không thiên vị, cũng không ngăn cản
Nếu như hai người có duyên phận thì sẽ đến với nhau, nếu không có duyên phận thì cưỡng cầu cũng không có tác dụng gì
Thoáng chốc đã tới trưa, lúc ăn cơm trưa, Vạn Thanh Lam vui mừng kéo cánh tay Cố Nguyệt Hoài đi ra ngoài
Nhưng hai người vừa ra khỏi đơn vị thì đụng phải người chờ ở cửa
Cố Nguyệt Hoài nhìn người nọ một cái, lại quay đầu nhìn nụ cười của Vạn Thanh Lam hơi cứng lại, có chút đau đầu
“Nguyệt Hoài!” Diêu Mỹ Lệ vốn đang chờ ở cửa vừa nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài thì mỉm cười vẫy tay
Hôm nay cô ấy mặc áo mới tinh, trên tóc còn bôi dầu hoa quế, vừa tới gần là có thể ngửi được mùi thơm xông vào mũi
Cố Nguyệt Hoài mím môi cười cười: “Hay quá.”
Cô quên nhắc tới một chuyện, đó chính là mị lực của anh trai Cố Đình Hoài của cô không chỉ đơn giản hấp dẫn một mình Vạn Thanh Lam, đây, Diêu Mỹ Lệ ở trước mắt này, không hiểu sao cũng dính vào, trở thành đối thủ nặng ký cho vị trí chị dâu cả
Cố Nguyệt Hoài thở ra một hơi, hỏi: “Mỹ Lệ, chị đây là?”
Diêu Mỹ Lệ đỏ mặt, hết sức tự nhiên kéo lấy cánh tay kia của Cố Nguyệt Hoài: “Hôm nay là ngày lên chợ, chú Cố và anh cả Cố cũng sẽ tới phải không
Nhiều người náo nhiệt, vừa hay chúng ta cùng đi dạo luôn.”
Quả nhiên
Cố Nguyệt Hoài giống như một cái bánh quy kẹp nhân, không ngừng hô tên Cố Đình Hoài trong lòng, chỉ muốn giao hai củ khoai lang nóng phỏng tay này cho anh ấy xử lý
Tình tay ba luôn, kiếp trước anh cả cô chết quả là oan uổng, diễm phúc này ai nhìn mà không hâm mộ
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.