Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 145: Trong đội có chuyện lớn





Vạn Thanh Lam bĩu môi, vẻ mặt không vui, nhưng khi nhìn thấy gương mặt ửng đỏ của Diêu Mỹ Lệ, cô ấy càng khó chịu hơn, không nhịn được nói: “Buổi họp chợ cướp hết việc làm ăn của cung tiêu xã rồi à
Hôm nay cô đúng rảnh rỗi thật đấy!”
Hai người họ đều làm việc ở công xã Hoàng Oanh, lại cùng thích một người, đúng thật không phải lần đầu tiên chạm mặt nhau
Diêu Mỹ Lệ dịu dàng, Vạn Thanh Lam hoạt bát, hai người họ là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau, khi đụng vào nhau lại sinh ra chút lửa nhỏ
“Đồng chí Vạn nói đùa.” Diêu Mỹ Lệ không phải người thích tranh cãi, cô ấy cũng nghe ra giọng điệu của Vạn Thanh Lam là nhắm vào mình, có điều chuyện này chẳng có gì quan trọng, nếu cả hai cùng thích một người vậy cứ cạnh tranh bằng bản lĩnh của mình
Hơn nữa, Cố Đình Hoài có thể khiến Vạn Thanh Lam thích, cũng chứng tỏ ánh mắt của cô ấy không tệ
Cố Nguyệt Hoài lắc lắc cánh tay của mình, cô nghe hai người họ người tới ta đi so tài, cảm thấy đầu càng đau hơn
Các cô gái nông thôn vì được ăn thực phẩm ở thành phố mà vắt hết óc gả cho người thành phố, cho dù đó là một người thọt, tàn phế cũng không hối hận, tất cả chỉ vì có thể ăn cơm no
Còn các cô gái ở thành phố phần lớn cũng nhìn xem đàng trai có khả năng mua lương thực, có thể đảm bảo được ăn đầy đủ lương thực ngũ cốc hay không
Rõ ràng anh cả cô chẳng thể hiện gì cả, thế mà không cần tốn mấy công sức đã được hai cô gái thành phố yêu mến
Hừm
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, số mạng này, không nói rõ được cũng không diễn tả rõ ràng được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng lúc đó, giọng nói của Cố Chí Phượng ở cách đó không xa vang lên: “Bé con à!”
Cố Nguyệt Hoài thở phào nhẹ nhõm, lập tức tránh khỏi tay hai người họ, nhanh chóng chạy về phía Cố Chí Phượng, Vạn Thanh Lam và Diêu Mỹ Lệ cũng nhanh chóng đi theo
Cố Nguyệt Hoài nhận lấy Yến Thiếu Đường từ trong tay Cố Tích Hoài, nói: “Cha, sao giờ mọi người mới tới?”
“Chào chú Cố!”
“Chào chú Cố!”
Vạn Thanh Lam và Diêu Mỹ Lệ không phải lần đầu tiên gặp Cố Chí Phượng, bầu không khí cổ quái lúc nãy giữa hai người họ đã hoàn toàn biến mất, giờ đây bọn họ giống như những con cừu nhỏ rất vô hại, vô cùng ngoan ngoãn
Cố Chí Phượng vui tươi hớn hở gật đầu, ông là ông già thẳng tính, vốn không nhìn ra hai người họ có ý với Cố Đình Hoài
Cố Tích Hoài nhanh nhạy hơn, cậu ấy không cần hỏi gì nhiều, chỉ cần nhìn ánh mắt của hai người con gái đó thì có thể nhanh chóng nhận ra
Nhưng mà, nhìn ánh mắt sáng rõ của Cố Đình Hoài là cậu ấy biết, tạm thời anh ấy không có ý gì ở phương diện kia với hai cô gái đó cả, không biết có phải nguyên nhân vì đầu óc chưa được mở mang hay không
Cố Nguyệt Hoài ôm Yến Thiếu Đường, chỉ vào người bán rong đang bán kẹo hồ lô rồi nói: “Thiếu Đường có muốn ăn kẹo hồ lô không?”
“Ăn
Ăn kẹo!” Giọng nói Yến Thiếu Đường không lớn, nhưng lại trong veo lảnh lót, nhả chữ rất rõ ràng
“Được, ăn kẹo!” Cố Nguyệt Hoài cong môi, vươn tay vuốt ve chóp mũi cao cao của Yến Thiếu Đường, nhanh chân đi về phía người bán rong bán kẹo hồ lô, một cây mứt quả giá bốn xu, đỏ rực, khi cắn nát trong miệng thì ngọt tới dính răng
Cô bé rất thích, trên gương mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ thỏa mãn
Một tháng trôi qua, Yến Thiếu Đường đã có những thay đổi nghiêng trời lệch đất
Đầu tiên là cô bé có da có thịt hơn, không còn dáng vẻ gầy trơ xương như trước kia, cô bé nhỏ trong veo như nước trông giống như một nụ hoa đang chớm nở
Dưới sự tẩm bổ của nước giếng trong không gian Sumeru, bây giờ Yến Thiếu Đường đã có thể bày tỏ những suy nghĩ của mình như người bình thường
Mặc dù cô bé vẫn nói chuyện không lưu loát, chỉ có thể nói một hoặc hai chữ một lần, nhưng cũng đã xem như hoàn toàn khác so với lúc mới tới, tối thiểu khi Yến Thiếu Ngu nhìn thấy cô bé nhất định sẽ giật nảy cả mình
Gần tới cuối năm, đồ vật được mua bán trong phiên họp chợ vô cùng phong phú, có tranh Tết, hoa, trái cây, bánh bao, bánh quẩy, bánh pháo, chổi, nhang giấy các loại, thậm chí còn có gánh xiếc và thuốc diệt chuột
Cả quãng đường đi dạo, Cố Nguyệt Hoài lại mua cho Yến Thiếu Đường vài dây cột tóc màu hồng
Khi bọn họ đi qua một sạp hàng thì dừng lại mua vài thước vải
Bông trong không gian của cô rất nhiều, cô đang tính gom lại mang tới phường bông làm mềm rồi làm quần áo mới
Sau năm mới nếu có thể thì lại làm thêm mấy cái chăn mới, như vậy khi anh em Yến Thiếu Đường tới cũng không bị lạnh cóng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài âm thầm tính toán, rồi đưa hết đồ vật mua được cho Cố Tích Hoài
Đi dạo mệt rồi, mọi người ghé vào sạp bán hoành thánh, hoành thánh ở đây có lớp vỏ mỏng, nước dùng thơm ngon, ăn vào là cảm thấy thỏa mãn
Cố Nguyệt Hoài cho Yến Thiếu Đường ăn một chút hoành thánh, sau đó hỏi: “Cha, có phải đội sản xuất sắp được nghỉ ngơi rồi không?”
Cố Chí Phượng cho miếng hoành thánh vào trong miệng rồi gật đầu nói: “Ừ, sắp tới, tầm khoảng hai ngày nữa, cũng tới lúc phát lương thực rồi!”
Phát lương thực
Cố Nguyệt Hoài nhớ tới một tháng nay, lần nào cô gặp được Vương Phúc và Vương Bồi Sinh, vẻ mặt hai người họ cũng đều rất u sầu, không nhịn được mím chặt môi
Cán bộ của đại đội buồn rầu tới bạc đầu, tới lúc phát lương nhưng không phát được thì không biết sẽ còn xảy ra tình trạng hỗn loạn tới mức nào nữa
Tâm tình Vạn Thanh Lam không ở chỗ hoành thánh, cô ấy nghe hai người nói chuyện, nghĩ tới chuyện gì đó thì đột nhiên quay qua nhìn Cố Nguyệt Hoài, vẻ mặt mong đợi: “Nguyệt Hoài, khi nào đội sản xuất được nghỉ, tôi có thể tới nhà cô chơi không?”
Cố Nguyệt Hoài vô thức nhìn về phía Cố Đình Hoài, nhưng sắc mặt anh ấy chẳng có gì khác lạ như thể Vạn Thanh Lam chẳng có liên quan gì tới anh ấy
Khóe miệng cô run lên, đúng là một cục đá, anh ấy thế này sao lấy được vợ chứ
Cô còn chưa lên tiếng Cố Chí Phượng đã đồng ý: “Tới đi, tới nhà chơi.”
Theo suy nghĩ của ông, con gái từ nhỏ đã không có mấy bạn bè, vẫn luôn không có qua lại thân thiết với ai
Bây giờ khó khăn lắm mới có hai người, phải giữ gìn thật tốt, cũng để cô không phải ngày nào cũng cô đơn một mình, ông nhìn vào cảm thấy chua xót
Vạn Thanh Lam nghe Cố Chí Phượng đồng ý thì cười tươi như hoa nói: “Vâng ạ!”
Diêu Mỹ Lệ cắn môi, cô ấy muốn nói gì đó, nhưng lại hơi xấu hổ, chỉ có thể yên lặng cúi đầu
Cố Chí Phượng vui vẻ quay qua nhìn Diêu Mỹ Lệ: “Mỹ Lệ, hay là cháu cũng đi cùng đi
Còn có thể làm bạn với Thanh Lam.”
Ông nói thế, thật sự là có người vui người buồn
Cố Tích Hoài suýt nữa thì phun miếng hoành thánh trong miệng ra, trong lòng âm thầm thở dài vì ông cha thần kinh thô của mình
Cố Đình Hoài giống như người ngoài cuộc, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nói: “Đúng rồi, hôm nay trong đội bảo sau khi tan làm sẽ mở họp, nói là có chuyện quan trọng cần công bố, thông báo mọi người đều tới
Chúng ta nhanh chóng đi dạo rồi còn về làm việc
Bé con, khi nào tan làm em cũng về nhà sớm nhé!”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Chuyện lớn
Chuyện lớn gì?”
Cô đột nhiên giật nảy cả mình, tính thời gian thì nhóm thanh niên trí thức cũng đã bắt đầu khởi hành bằng tàu hoả rồi, mấy ngày nữa là tới công xã Hoàng Oanh, tới lúc đó lại tốn thêm một hai ngày để phân công, bố trí mọi việc
Có phải cô sắp được gặp Yến Thiếu Ngu rồi không
Cố Đình Hoài lắc đầu: “Vẫn chưa biết, dù sao hôm nay họp là biết thôi
Không vội, chắc không phải chuyện gì xấu, sắc mặt của bí thư chi bộ lúc đó khá tốt.”
Cố Tích Hoài ăn hoành thánh xong thì nhận lấy Yến Thiếu Đường, bế vào lòng, tức giận nói: “Tốt á
Đó là vì dạo này lúc nào mặt ông ấy cũng đen xì
Chỉ cần hơi tươi hơn một chút là có thể nhận ra ngay được, khà khà!”
Sau khi ăn trưa xong, mọi người lại chia ra mỗi người mỗi ngả, ai đi làm việc của người nấy, làm việc, làm việc
Vạn Thanh Lam ngồi vào chỗ làm của mình, tò mò ghé sát lại gần Cố Nguyệt Hoài, hỏi: “Nguyệt Hoài, có phải tâm trạng cô khá tốt không?”
Cố Nguyệt Hoài đang vẽ tranh minh họa, giọng mũi “ừ” một tiếng
Vạn Thanh Lam vui thích ôm lấy mặt mình: “Tại sao thế
Có phải cô vui vì tôi tới nhà cô không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu tôi trở thành chị dâu của cô có phải cô cũng sẽ vui vẻ không
Nguyệt Hoài dễ thương, cô không thể chỉ tôi vài chiêu hoặc là giúp tôi một tay sao?”
Cố Nguyệt Hoài quay qua nhìn cô ấy một cái, mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Cô không phải làm việc à?”
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.