Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 146: Quét dọn Trung tâm Thanh niên trí thức





Tan làm, Cố Nguyệt Hoài thu dọn đồ đạc đi về
Cô khẩn thiết muốn biết phải chăng điều cô đang trông mong sắp tới rồi
Khu chăn nuôi, đại đội sản xuất Đại Lao Tử
Hôm nay đại đội vô cùng rộn ràng, nhóm xã viên làm việc xong thì nhốn nháo đi tới khu chăn nuôi, có người còn cầm theo chén cơm, tò mò nhìn bí thư chi bộ Vương Phúc vẻ mặt tiều tụy đứng trên bục hội nghị
Nói tới cũng thấy kỳ quái, dạo gần đây ai cũng có thể nhận ra mấy người cán bộ đều gầy sọp cả đi, khiến người ta có chút sợ hãi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vương Phúc giơ tay lên: “Mọi người im lặng một chút.”
Lúc Cố Nguyệt Hoài đi tới vừa đúng lúc nghe thấy Vương Phúc nói chuyện
Đợi tới khi mọi người đều yên lặng, ông ấy nói: “Hôm nay, bí thư đoàn ủy của công xã, đồng chí Lâm thông báo hai ngày nữa huyện Thanh An chúng ta sẽ nghênh đón thanh niên trí thức từ các nơi tới
Sau khi phân chia, sẽ có người tới gia nhập đội sản xuất chúng ta
Nhưng chỗ ở của thanh niên trí thức đã bị bỏ hoang lâu năm, không còn sạch sẽ, mọi người đoàn kết đi dọn dẹp sạch sẽ một chút, đừng để lúc sinh viên người ta tới, đại đội chúng ta lại thành trò cười!”
Vương Phúc dõng dạc nói, nhóm xã viên nhìn nhau, chẳng có mấy hào hứng với việc này
Cố Nguyệt Hoài cắn môi, bàn tay xuôi hai bên người hơi run, cảm xúc trong lòng không ngừng dâng lên, nhảy nhót
Quả nhiên cô đoán không sai, thanh niên trí thức xuống nông thôn, Yến Thiếu Ngu nhất định sẽ giống như đời trước, được phân công tới đại đội sản xuất Đại Lao Tử
Cô đã từng tưởng tượng khi cô và anh gặp lại nhau sẽ như thế nào, nhưng sắp gặp được rồi, ngược lại có hơi căng thẳng
Cô không biết liệu kiếp này Yến Thiếu Ngu có còn thích cô hay không, không biết người kín đáo âm trầm như anh có tin tưởng những lời nói dối bất đắc dĩ của cô không, càng không biết, liệu kiếp này anh có đồng ý để cô tới gần hay không
Vương Phúc lại nói thêm một chút về chuyện thanh niên trí thức xuống nông thôn rồi mới phất tay cho mọi người tản đi
Mấy ngày nay ông ấy vì chuyện lương thực mà tóc đã bạc mất một nửa, gần như ngày nào cũng chạy lên công xã để xin vài đề xuất từ lãnh đạo bên trên
Đáng tiếc, lãnh đạo cũng phải bàn giao nhiệm vụ, không rảnh quan tâm tới bọn họ
Ông ấy không dám nghĩ tới, cuối năm khi đổi công điểm lấy lương thực, đại đội lại không có đủ lương thực để đổi thì tình cảnh sẽ trở nên thế nào
*
Khi Cố Nguyệt Hoài về nhà, tâm trạng cũng không nhẹ nhõm hơn
Cô vào trong phòng, lấy một gùi đầy bông chưa được xử lý, quay người đi ra ngoài, Cố Chí Phượng gọi với theo hỏi, cô chỉ nói: “Cả nhà ăn cơm trước đi, chút nữa con về liền.”
“Cái đứa nhỏ này.” Cố Chí Phượng lắc đầu
Cố Nguyệt Hoài cõng bông đi vào phường bông
Bình thường bông do đại đội thu hoạch đều sẽ được mang tới đây để gia công, một vài xã viên có bông riêng cũng có thể mang tới đây làm mềm bông, có điều phải tốn ít phí cho phần ngoài định mức này
“Úi chà, nhiều thế này, đồng chí Tiểu Cố, năm nay nhà cháu trồng không ít bông đấy!” Người phụ nữ làm chăn bông trong phường bông nhìn cái gùi đầy của cô thì không khỏi kinh ngạc nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài cười nói: “Thím ơi, năm nay nhà cháu không trồng bông, đây đều là người thân đưa tới.”
Đại đội chỉ có nhiêu đó, nhà ai cắm gì, trồng gì, chỉ nhìn qua là thấy ngay, quá nguy hiểm, chẳng bằng cô nói do người thân mang tới, dù sao mọi người đều biết chuyện nhà cô có thân thích trên huyện
Người phụ nữ hâm mộ chậc chậc hai tiếng, Cố Nguyệt Hoài đưa cho thím ấy một đồng tiền công, nhờ thím ấy nhanh chóng làm mềm bông hộ
Một đồng tiền, nói nhiều không nhiều nhưng nói ít không ít, gần tới cuối năm rồi, tóm lại xem như cũng được một khoản, người phụ nữ sảng khoái đồng ý
“Chất lượng bông nhà cháu tốt thật.” Người phụ nữ nhìn cô đổ bông ra, đầy những bông lớn trắng như tuyết, chất lượng vừa nhìn là biết cao hơn so với bông do đại đội trồng
Cố Nguyệt Hoài không trả lời, chỉ nói: “Vậy làm phiền thím rồi.”
“Không có gì, không có gì!” Người phụ nữ xua tay, bắt đầu xử lý bông lưu loát
Cố Nguyệt Hoài thở phào, rời khỏi phường bông, đi về nhà
Trên đường về, cô lại đụng phải Trần Nguyệt Thăng và Lý Siêu Anh đang quấn quýt lấy nhau, một người sắc mặt tối sầm, đen như đáy nồi, một người khóc sướt mướt, gương mặt giàn giụa nước mắt, giống như đã chịu uất ức to lớn lắm
Trong chớp mắt Cố Nguyệt Hoài có chút hoảng hốt, dạo gần dây cô thường xuyên đi sớm về trễ, gần như đã quên mất chuyện liên quan tới Trần Nguyệt Thăng
Lý Siêu Anh nắm chặt tay Trần Nguyệt Thăng, nói: “Cái kia của em đã vài ngày không tới, nếu anh không cưới em thì em làm gì còn mặt mũi nào đi gặp người khác
Chẳng bằng em đập đầu chết trước cửa nhà anh cho rồi!”
Trần Nguyệt Thăng dùng sức kéo ống tay áo về: “Chị
Tôi và chị vốn chẳng có gì cả, chị đừng nói xấu tôi!”
Lý Siêu Anh khàn giọng nói: “Sao lại không có
Sao mà không có được
Lưu Nhị Nhĩ đã nhìn thấy, có nhân chứng hẳn hoi, anh muốn rũ sạch quan hệ à, để xem anh có còn giữ được cái mũ tiểu đội trưởng nữa không!”
Nói xong Lý Siêu Anh xoay người chạy về khu chăn nuôi
Trần Nguyệt Thăng nhanh chóng đuổi theo, nhưng khi quay người lại nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, hô hấp anh ta như muốn dừng lại, ánh mắt né tránh, đồng thời vẫn không quên tóm chặt lấy Lý Siêu Anh, nhỏ giọng nói: “Được rồi, chị đừng làm ồn nữa!”
Lý Siêu Anh cũng nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, nghe Trần Nguyệt Thăng nói vậy, chị ta đột nhiên cười lạnh một tiếng, giọng nói càng to hơn: “Đừng làm ồn
Sao em lại không được làm ồn
Trần Nguyệt Thăng giở trò lưu manh nhưng lại không muốn chịu trách nhiệm à!”
Trần Nguyệt Thăng bị những lời của chị ta làm cho vành tai đỏ bừng bừng, chẳng dám ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài
Sắc trời tối dần, Cố Nguyệt Hoài cũng chẳng muốn xem kịch, cô không quan tâm giữa Trần Nguyệt Thăng và Lý Siêu Anh tiến triển tới đâu, tóm lại bước cuối cô sẽ giúp đỡ một chút, chỉ cần Trần Nguyệt Thăng không thoải mái là được
Cô đeo cái gùi, không quay đầu lại mà bỏ đi
Lý Siêu Anh nhìn bóng lưng lạnh lùng của cô, cười ha hả nói: “Trần Nguyệt Thăng, anh toàn tâm toàn ý muốn níu kéo Cố Nguyệt Hoài, nhưng anh nhìn lại mình đi, cô ta chẳng muốn nhìn anh dù chỉ là một chút
Em có điểm nào không tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong bụng em còn có đứa bé của anh cơ mà!”
Lúc này Trần Nguyệt Thăng thôi không nhìn theo Cố Nguyệt Hoài nữa, gân xanh trên cổ nổi lên: “Chị câm miệng!”
Lý Siêu Anh giống như bị đố kị ghen tuông chiếm lấy: “Em không đấy
Anh thích Cố Nguyệt Hoài, nhưng cô ta chướng mắt anh rồi
Cố Nguyệt Hoài ấy mà, bây giờ người ta là nữ đồng chí xinh đẹp nhất mười dặm tám hướng quanh đây, có văn hóa, biết vẽ vời, còn đang làm ở [Nhật báo Quần Chúng], điểm nào cũng tốt, ai lấy về nhà mà không xem cô ta như Bồ Tát để cúng bái chứ?”
“Trước đó là Trần Nguyệt Thăng anh có mắt không tròng, không thích Cố Nguyệt Hoài lại đi thích Điền Tĩnh.”
“Bây giờ hối hận cũng đã muộn rồi!”
“Bốp!”
Một tiếng bạt tai thanh thúy vang lên, Lý Siêu Anh bị đánh tới lảo đảo cả người
Chị ta không khóc lóc om sòm, chỉ ôm lấy gò má sưng tấy, trợn mắt nhìn Trần Nguyệt Thăng, rồi dùng sức phun một ngụm nước bọt: “Trần Nguyệt Thăng, nếu anh không cưới tôi, thì chúng ta cá chết rách lưới, ai cũng đừng hòng sống tốt!”
Gia cảnh nhà họ Trần tốt, cuộc sống hằng ngày thoải mái, Trần Nguyệt Thăng lại có tương lai, đây là mối nhân duyên chị ta nghĩ cũng không dám nghĩ tới
Nếu không nắm lấy cơ hội lần này thì sau này chị ta sẽ phải tiếp tục kiếp sống chẳng bằng heo, chị ta nhất định phải liều một lần
Trần Nguyệt Thăng ủ rũ nhìn chằm chằm vẻ mặt điên dại của Lý Siêu Anh, im lặng một lúc lâu
Ở một bên khác, khi Cố Nguyệt Hoài về tới nhà, Cố Đình Hoài đã nấu đồ ăn xong, xào rau và cháo gạo trắng
Cố Chí Phượng giúp cô gỡ cái gùi xuống, hỏi: “Bé con, lúc nãy con đi đâu thế?”
Cố Nguyệt Hoài múc cháo cho Cố Đình Hoài, tự nhiên nói: “Con mua được một ít bông chưa được xử lý ở công xã, mang tới phường bông, chuẩn bị may cho mỗi người một bộ đồ mới ăn Tết.”
Cố Chí Phượng hít một hơi, đau lòng nói: “Mỗi người một bộ đồ mới thì phải tốn bao nhiêu tiền chứ
Không cần, không cần, bé con làm cho mình thôi, đàn ông thô kệch như cha mặc quần áo mới làm gì!”
Cố Nguyệt Hoài không để ý tới những lời ông nói, cô nhìn gạo sôi bùng lên trong nồi, nói: “Anh cả, trưa mai anh về nhào giúp em ít bột lên men, buổi tối em hấp một ít màn thầu và bánh bao, ngày nào nhà mình cũng ăn cháo, gầy đi mất hai cân rồi.”
Cố Đình Hoài gật đầu cười: “Đi theo bé con nhà ta càng ngày càng giàu có.”
Khóe môi Cố Nguyệt Hoài cong lên, nói: “Giờ nhà ta đã có gì đâu chứ
Nhà mình sẽ có những ngày tốt lành lâu dài!”
Cô sẽ dùng hết khả năng của mình để tất cả những người cô yêu thương đều có cuộc sống tốt. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.