Ngày hôm sau, Cố Nguyệt Hoài đến đơn vị đúng giờ, giữa trưa cô lại xin Ngụy Lạc nghỉ đến hết buổi chiều Có lẽ bông đã được làm bung xong, cô phải trở về nhà để cắt vải, với lại cũng sắp đến lúc phải quét dọn Trung tâm Thanh niên trí thức, cô muốn đi xem thử, liệu kiếp này Trung tâm Thanh niên trí thức có được sửa lại không hay vẫn đổ nát giống như kiếp trước Vừa về tới đại đội sản xuất Đại Lao Tử, Cố Nguyệt Hoài đã nghe được hai tin tức Một là, bò mẹ của đại đội sắp sinh con Trong khoảng thời gian này, Lưu Nhị Nhĩ đều phải ở trong chuồng bò, nhìn chằm chằm nó một tấc cũng không rời Dù sao con bò này cũng được xem như là một trong những tài sản quý giá nhất của đại đội, không thể để mất được Hai là, Trần Nguyệt Thăng chuẩn bị kết hôn cùng Lý Siêu Anh À, nói chính xác thì đã coi như kết hôn rồi, hai người không làm tiệc rượu, trực tiếp đến công xã lãnh giấy chứng nhận kết hôn, sau đó đưa người tới nhà họ Trần là xong việc Khi Cố Nguyệt Hoài trở về thì vừa lúc gặp Trần Nguyệt Thăng đang đi đón Lý Siêu Anh Lý Siêu Anh mặc một chiếc áo khoác đỏ cũ kĩ, đầu đội khăn trùm màu đỏ Trần Nguyệt Thăng nắm tay Lý Siêu Anh đi về, dọc đường đi có không ít xã viên đều đang xem chuyện vui, bọn họ muốn làm ít trò vui, đáng tiếc thay mặt Trần Nguyệt Thăng lại đen thui, không hề giống một chàng rể chút nào Anh ta không nói lời nào, tựa như một con rối bị giật dây, chỉ vì phải hoàn thành một nhiệm vụ vốn không phải thuộc về mình Cố Nguyệt Hoài không xem, vòng qua đám người đi tới phường Miên Hoa Ở cổng phường Miên Hoa, có người phụ nữ làm việc trong phường đang cầm hạt dưa, đứng trước cổng góp vui, vừa nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài thì nhiệt tình chào hỏi nói: “Ấy, Tiểu Cố sao không đi làm thế Có ý tới đây hỏi bông vải đó hả?”
Cố Nguyệt Hoài cười cười, hỏi: “Thím à, bông vải của con hẳn là đã làm bung xong rồi đúng không ạ?”
“Ha ha, vừa mới xong đây, đã làm bung hết rồi đấy.” Người phụ nữ nhét hạt dưa vào trong túi, quay người bước vào xưởng, lấy ra một chồng bông vải gọn gàng ngăn nắp, xốp xốp mềm mềm như kẹo đường trắng nõn Cố Nguyệt Hoài đưa tay sờ sờ, nói câu cảm ơn: “Cám ơn thím nha.”
Sau khi nói xong, cô ôm bông rời đi Về đến nhà, cô thấy hai người kia đã làm hòa xong, Cố Đình Hoài đã bắt đầu làm việc lại, Cố Tích Hoài cũng không có ở nhà, không biết đã ôm Yến Thiếu Đường đi chơi ở chỗ nào rồi Cố Nguyệt Hoài lôi đống vải đã mua ở buổi họp chợ ngày hôm trước ra, bắt đầu miêu tả hình dáng để may quần áo Đến chiều, sau khi đã cắt hết nguyên liệu vải ra, cô mới đứng dậy duỗi cái eo đau nhức của mình rồi bắt đầu trộn nhân bánh để làm bánh bao hấp, tận dụng những nguyên liệu nấu ăn có sẵn ở nhà, cô trộn nhân thịt gà nhồi nấm hương và mộc nhĩ Tay nghề cô không tệ, khoảng nửa giờ sau, bên trong lồng hấp đã chứa đầy những chiếc bánh bao trắng trắng tròn tròn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khói lửa lượn lờ, hơi nóng trắng xóa từ trong nồi bốc lên, mùi bánh bao nồng nặc tỏa ra, theo làn khói bếp bay vào từng nhà Cho dù là ai ngửi thấy cũng không nhịn được mà chép miệng một cái, nước miếng ròng ròng Bánh bao vừa hấp xong, Cố Tích Hoài đã kéo Yến Thiếu Đường trở về “Nguyệt Hoài Sao em về sớm vậy?” Cố Tích Hoài bỏ cái gùi xuống, có hơi nghi hoặc “Xin nghỉ đấy, anh và bé con đi làm gì vậy?” Cố Nguyệt Hoài giặt khăn mặt sạch sẽ để cho Yến Thiếu Đường lau mặt, mặt cô bé xám xịt nhưng khóe miệng lại mang theo ý cười, trên trán lấm tấm mồ hôi, trông như đã chơi rất thỏa thích Cố Tích Hoài cũng rửa mặt, nói: “Anh sợ Thiếu Đường ngày nào cũng ru rú ở trong nhà sẽ buồn chán nên đã dẫn em ấy lên núi hái mấy quả táo chua.”
“Táo chua?” Cố Nguyệt Hoài thò đầu nhìn vào cái gùi một chút, quả nhiên bên trong chất đầy nửa rổ quả mọng nho nhỏ màu đỏ, màu sắc tươi mới hấp dẫn Nhưng khi ăn vào trong miệng lại là vị chua chát đến ê cả răng Cố Nguyệt Hoài lấy bánh bao bên trong lồng hấp ra, bánh bao tròn đầy nóng hổi bốc hơi lên, nhìn vô cùng thích mắt: “Bánh bao hấp xong rồi, chúng ta ăn bánh bao thôi.”
Cố Tích Hoài bày ra vẻ hiếm lạ mà nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Trước kia đến cả mì sợi em cũng không động tay đến, bây giờ hình như đã giác ngộ rồi hay sao ấy, cái gì cũng làm được, không gì không hiểu Anh cả nói không có sai mà, sau này ai cưới được em là có thể hưởng phúc rồi.”
Cố Nguyệt Hoài cầm bánh bao nhét vào tay Cố Tích Hoài: “Đến cả việc ăn cũng không thể chặn nổi cái miệng của anh à?”
Cố Tích Hoài bĩu môi: “Anh nói thật đấy.”
Vừa cắn một miếng, nhân thịt gà nhồi nấm hương và mộc nhĩ lan ra trong miệng Nhân có vị mặn nhạt vừa phải, bánh bao không bị nát, lớp vỏ mỏng bọc nhân bánh siêu lớn, mỗi một miếng cắn đều mang lại cảm giác thỏa mãn khác nhau Cố Tích Hoài ăn liên tiếp ba cái bánh bao lớn, bụng no căng lên trông thấy Yến Thiếu Đường cũng cầm một cái bánh bao, ngồi bên cạnh chỗ đầu giường gần lò sưởi ăn từng miếng nhỏ Cô bé không có cảm giác thèm ăn, cuối cùng chỉ ăn được hơn nửa cái bánh bao, ăn xong lại bắt đầu buồn ngủ Nhiệm vụ dỗ trẻ con đi ngủ gian khổ này được giao cho Cố Tích Hoài đã ăn no uống đủ Cố Nguyệt Hoài thu dọn một ít đồ đạc, rời khỏi nhà đi đến Trung tâm Thanh niên trí thức Trung tâm Thanh niên trí thức của đại đội sản xuất Đại Lao Tử không quá xa, nằm sát cạnh trường tiểu học của làng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đó là một cái sân rộng vô cùng, có một tấm biển thông báo được treo trên cửa Trên đó ghi mấy chữ “Trung tâm Thanh niên trí thức thôn Đại Lao Tử” đã mờ đi theo thời gian Đẩy cửa bước vào sân, bên trong mới trồng thêm một cây tùng cực kì cao lớn, tấm lụa đỏ buộc trên cành cây đã bạc màu Nhóm xã viên không có ngày nghỉ, người quét dọn Trung tâm Thanh niên trí thức không nhiều, chỉ có một vài người trẻ tuổi được Vương Phúc phân công tới đây, bọn họ cũng không càu nhàu, dù sao quét dọn Trung tâm Thanh niên trí thức cũng có thể nhận được công điểm Trung tâm Thanh niên trí thức có mấy dãy nhà đất, nóc nhà đã hơi nứt ra Có người trẻ đang quét dọn vệ sinh nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, ngạc nhiên mừng rỡ nói: “Đồng chí Cố, sao hôm nay chị lại có thời gian rảnh rỗi tới đây vậy?”
Hiện tại Cố Nguyệt Hoài đã là một cái bánh bột ngô thơm ngon, ai sau khi có thể nói chuyện dăm ba câu cùng cô đều đáng để khoác lác hết Cô gái xinh đẹp lại xuất sắc như vậy thì đừng nói là đại đội sản xuất Đại Lao Tử mà ngay cả trong huyện cũng hiếm mà gặp được Cố Nguyệt Hoài đứng dưới mái hiên, nói: “Tôi đến xem có thể giúp gì được không.”
Không đợi mọi người đáp lời, cô đã chỉ vào vết nứt trên mái hiên nói: “Chỗ này đã bị nứt rồi, người không thể ở được đâu, bí thư chi bộ có nói sẽ trát lại một lần nữa hay không?”
Người kia lắc đầu nói: “Bí thư chi bộ nói không cần phải để ý đến Nhà ở đã bị bỏ hoang hai năm rồi, lại bị ẩm, đến lúc đó cứ để nhóm thanh niên trí thức về thôn mình tự chọn chỗ ở, còn phòng tốt mà.”
Cố Nguyệt Hoài như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu Theo lý, đội nên coi trọng vấn đề liên quan đến tính mạng con người này, chẳng qua hiện nay tâm tư của cán bộ trong đội đều đặt vào việc thiếu lương thực hết cả, ngày ngày đều phát sầu vì ngày dùng công điểm đổi lương thực sắp đến, sao có thể quan tâm đến tình cảnh của đám thanh niên trí thức ở thành phố kia chứ Chàng trai trẻ lại nói: “Không sao đâu Quy mô của đại đội sản xuất Đại Lao Tử chúng ta không lớn nên không phân được quá nhiều thanh niên trí thức đến đâu.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, lại đi vòng quanh Trung tâm Thanh niên trí thức đi một vòng, sau đó mới quay người rời đi Cô nhớ rằng đời trước số lượng thanh niên trí thức được phân đến đại đội sản xuất Đại Lao Tử không ít Khi đó cô không rõ tại sao nhưng đời này lại hiểu được rồi Trọng lượng của một đứa con trai Chủ tịch tỉnh lớn biết bao, nhiều người dù có bị vót đến nhọn cả đầu cũng muốn chui vào Trên đường về nhà, Cố Nguyệt Hoài nhìn thấy Lưu Nhị Nhĩ từ xa Có vẻ như gã vừa mới dắt bò trở về, cái bụng phệ của con bò mẹ vừa bước đi vừa đong đưa, gần như muốn vỡ cả bụng Cố Nguyệt Hoài liếc qua, khỏi phải nói, Lưu Nhị Nhĩ này vừa thấp bé lại hèn mọn, nghĩ tới việc có thể đến được với Lý Siêu Anh, chắc chắn gã đã dùng thủ đoạn nào đó, nếu không thì người ta khó mà hiểu được chính xác thẩm mỹ của Lý Siêu Anh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đây cũng là lí do mà đời trước Lưu Nhị Nhĩ luôn thiên vị Lý Siêu Anh, nhưng người ta lại chưa bao giờ nghi ngờ chăng?