Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 148: Anh nói cái gì? Bọn họ đi rồi?





Lưu Nhị Nhĩ sờ cái bụng của bò mẹ, trong mắt lóe lên tia tham lam
Một chốc sau, gã nhận ra có người ở đằng trước, bất ngờ ngẩng đầu lên nhìn sang
Trong ánh hoàng hôn có chút mịt mờ, Cố Nguyệt Hoài đứng thẳng tắp ở nơi đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía gã, Lưu Nhị Nhĩ không khỏi run cầm cập
Cố Nguyệt Hoài chỉ vờ như không nhìn thấy, tiến gần thêm mấy bước, từ trên nhìn xuống con bò mẹ to lớn, nhẹ nhàng hỏi: “Chú Lưu, chú dắt bò đi dạo đó à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con bò mẹ này bây giờ đã là vật báu quý giá của đại đội chúng ta, còn phải để chú Lưu quan tâm rồi.”
Lưu Nhị Nhĩ ngượng ngùng cười một tiếng: “Đúng đúng, trời không còn sớm nữa, chú kéo bò trở về trước đây.”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày lại: “Trở về
Về chỗ nào vậy chú
Không về khu chăn nuôi hay sao?”
Lưu Nhị Nhĩ hắng giọng một cái: “Bí thư chi bộ nói sợ bò chết cóng trong chuồng nên để chú đưa bò về nhà
Cháu cũng biết chú ở một mình mà, chẳng có gì phải lo cả, ngày thường cũng thân với bò nữa.”
Cố Nguyệt Hoài nửa híp mắt, nghi ngờ nhìn Lưu Nhị Nhĩ, kiếp trước bò cái cũng bị gã dắt về nhà sao
Cô mơ hồ nhớ rằng con bò ấy chết trong chuồng vào lúc đêm khuya do khó sinh, nếu thật sự là ở nhà của Lưu Nhị Nhĩ thì làm sao chuyện này có thể xảy ra được
Lưu Nhị Nhĩ không dám nhìn vào mắt Cố Nguyệt Hoài, gã luôn cảm thấy cô gái này có chút là lạ, liền kéo bò rời đi
Cố Nguyệt Hoài cũng không ngăn lại, nhìn theo Lưu Nhị Nhĩ đang hoảng sợ vội vàng kéo bò bỏ chạy
Con bò mẹ vụng về, vấp một cái đã run lên, lại mảy may không nhìn ra Lưu Nhị Nhĩ đối tốt với con bò bao nhiêu hay thân với nó đến nhường nào
Tên Lưu Nhị Nhĩ này, nhất định có vấn đề
Cố Nguyệt Hoài dừng lại quan sát một hồi, cho đến khi nhìn không thấy bóng lưng của Lưu Nhị Nhĩ mới quay người đi về nhà
Lúc cô về đến nhà, Cố Tích Hoài đang ngồi trong sân đọc sách
Cố Nguyệt Hoài hỏi: “Ngủ rồi à?”
Cố Tích Hoài ngẩng đầu nhìn cô, gật đầu nói: “Ừm, em đi đâu vậy?”
“Có đi đâu đâu.” Cố Nguyệt Hoài không nói mình đã đến Trung tâm Thanh niên trí thức, đi vào nhà tiếp tục làm quần áo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Tích Hoài nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, lắc đầu: “Ngày này qua ngày khác, thần thần bí bí.”
Cậu ấy phát hiện, sau khi đứa em gái này của mình bắt đầu khỏe lại, chỗ nào cũng có bí mật
Thậm chí có đôi khi, cậu ấy còn hoài nghi người trước mắt mình đây đến cùng có còn là Cố Nguyệt Hoài hay không, nhưng nếu cẩn thận ngẫm lại, dù sao Cố Nguyệt Hoài của hiện tại cũng tốt hơn so với trước kia nhiều
Cố Tích Hoài yên lặng thu tầm mắt lại, đang muốn đem lực chú ý đặt vào sách vở thì chợt nghe thấy phía xa có một tràng tiếng bước chân nặng nề đang lại gần chỗ này
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt hơi dừng lại
Điền Tĩnh
Hơn một tháng không gặp, cậu ấy suýt nữa đã quên mất người này
Sau bấy lâu bị giáo dục lao động ở trại lao động cải tạo, Điền Tĩnh cũng đã thay đổi rất nhiều
Đầu tiên là khí chất, trên người cô ta đã không còn loại cảm giác yếu yếu mềm mềm khiến người ta sinh ra ý muốn bảo vệ kia nữa, cả người đã trở nên cứng cỏi hơn rất nhiều
Tiếp theo là bộ dáng, hai má cô ta gầy đi, xương gò má nhô cao, mái tóc cũng có hơi bù xù, có vẻ như đã phải chịu không ít khổ
Điền Tĩnh cõng đệm chăn mỏng trên lưng, bước từng bước một đi về nhà
Khi đi ngang qua nhà họ Cố, cô ta cũng nhìn thấy Cố Tích Hoài
Nhưng chỉ vẻn vẹn liếc qua một cái liền thôi, không có thù hận, không có lạnh lùng, tựa như nhìn thấy một người xa lạ
Cố Tích Hoài nhíu mày, trong lòng dâng lên chút cảm giác nguy hiểm khó hiểu
Tục ngữ có câu, chó cắn không sủa, nhưng cậu ấy luôn cảm thấy lần này Điền Tĩnh trở về đã thay đổi, trở nên nguy hiểm hơn
Nghĩ như vậy, đọc sách cũng không vào được nữa, Cố Tích Hoài vén rèm lên vào nhà, Cố Nguyệt Hoài đang may áo khoác, cậu ấy nói: “Nguyệt Hoài, em đoán xem vừa nãy anh nhìn thấy người nào?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Ai vậy?”
Cố Tích Hoài thấy cô không chú ý, lớn tiếng nói: “Điền Tĩnh đó!”
Nghe vậy, tay cầm kim khâu của Cố Nguyệt Hoài hơi khựng lại, Điền Tĩnh
Cô không ngẩng đầu lên, tiếp tục công việc trong tay, giọng nhẹ nhàng không có chút dao động: “Cô ta trở về từ trại lao động cải tạo rồi hả?”
Cố Tích Hoài nhẹ gật đầu: “Ừm, vừa về xong, anh thấy cô ta cõng bao lớn bao nhỏ, hẳn là hôm nay mới được thả ra.” Nói xong, cậu ấy vốn đang đợi Cố Nguyệt Hoài hỏi thêm mấy câu, ai ngờ cô lại chỉ im lặng
Khóe miệng Cố Tích Hoài giật một cái: “Nguyệt Hoài
Em không quan tâm tí nào à?”
Cố Nguyệt Hoài hơi kinh ngạc: “Quan tâm
Quan tâm chứ, sớm muộn gì cũng sẽ trở về, có gì đáng ngạc nhiên đâu?”
Nói thật, thời gian Điền Tĩnh trở về trễ hơn mấy ngày so với dự đoán của cô, vốn chỉ chưa đến một tháng sẽ được thả tự do, vậy mà lại kéo dài lâu như thế, cũng không biết có phải là có chuyện xảy ra ở trại lao động cải tạo hay không
Cố Tích Hoài khoanh tay trước ngực, như có điều suy nghĩ mà lắc đầu: “Anh thấy em vẫn nên cẩn thận thì hơn, bộ dáng của ả Điền Tĩnh kia trông có chút cổ quái, hoàn toàn không giống với trước kia, không biết có phải đang kìm nén ý nghĩ xấu gì đó, chờ để trả thù hay không nữa.”
Cố Nguyệt Hoài cười cười: “Vậy à.”
Khóe môi cô hơi giương lên, mặc dù đang cười nhưng đáy mắt lại không có ý cười
Điền Tĩnh là loại người như thế nào, kiếp trước cô đã thấu hiểu cực kì sâu sắc, kiếp này nghiễm nhiên sẽ là không chết không dừng tay thì còn phải sợ hãi cái gì đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô là người đã chết một lần, chẳng lẽ lại còn sợ một người sống trả thù sao
*
Điền Tĩnh kéo hành lý trở về nhà, Điền Đại Hữu và Điền Điềm đều không ở đây, trong phòng lạnh lẽo như băng, không có mùi vị khói lửa
Cô ta tùy ý trải chăn đệm lên trên giường, làm một lớp bụi thật dày bay lên
“Khụ khụ khụ…” Điền Tĩnh ho khan vài tiếng dữ dội, thiếu điều ho cả phổi ra bên ngoài
Cảm giác mệt mỏi dâng trào như muốn nhấn chìm cả cơ thể của cô ta
Nằm trên tấm nệm giường mỏng, cô ta nhắm mắt là lại thấy chuyện xảy ra ở trại lao động cải tạo
Đột nhiên, cô ta mở hai mắt ra, trong mắt trống rỗng không có một tia tình cảm, nước mắt lại không cầm được mà chảy xuống từ khóe mắt rồi lướt qua bên mặt, biến mất trong làn tóc bết bẩn
“Cố Nguyệt Hoài, Nhậm Thiên Tường…”
Cô ta nhẹ nhàng mấp máy cánh môi, chậm rãi nói ra hai cái tên này, ngay cả giọng điệu cũng chứa đầy hận ý vô cùng vô tận
Đúng lúc này, bên ngoài bất ngờ truyền đến tiếng động
Điền Tĩnh đột nhiên ngồi dậy từ trên giường, vẻ mặt đầy sợ hãi, như chim sợ cành cong mà nhảy ra khỏi cửa, cầm thanh gỗ chốt cửa, hét lớn một tiếng: “Ai đấy?!”
“Tiểu Tĩnh, vừa mới xa cách một ngày, em đã quên mất người anh trai tốt này rồi sao?”
Giọng nói này rõ ràng rất trong trẻo, nhưng lời nói ra lại có phần dinh dính sự hèn mọn
Nghe được giọng nói này, sự căm hận trong mắt Điền Tĩnh càng thêm sâu đậm, nhìn chằm chằm Nhậm Thiên Tường đang trèo vào từ cửa sổ, ước gì có thể dùng thanh gỗ trên tay đánh chết anh ta luôn, thế nhưng cô ta không thể
Tay cầm thanh gỗ của Điền Tĩnh yếu ớt run lên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh tới đây làm cái gì?”
Nhậm Thiên Tường nhảy xuống khỏi cửa sổ rồi bước đến
Một tháng cải tạo trong trại lao động khiến dáng người anh ta càng thêm cao gầy, nhưng trông vẫn khôi ngô sáng sủa như trước
Tuy nhiên, trên gương mặt lại nhiều thêm vẻ nặng nề và u ám hơn so với hồi trước
“Anh làm cái gì ở đây sao
Tất nhiên là nhớ em, tới gặp em một chút rồi
Một ngày không gặp như cách ba thu đấy."” Nhậm Thiên Tường liếc nhìn thanh gỗ trong tay Điền Tĩnh, cười ha ha, bước đến giữ chặt tay Điền Tĩnh, thuận tay ném thanh gỗ ra ngoài
“Tới đây, để anh trai gần gũi em một chút nào.” Vừa nói, Nhậm Thiên Tường vừa cúi người bế ngang Điền Tĩnh lên
Điền Tĩnh giãy giụa kịch liệt: “Anh thả tôi ra
Thả tôi ra ngay
Anh điên rồi à, nơi này là nhà tôi!”
Nghe vậy, Nhậm Thiên Tường giống như nghe được chuyện gì buồn cười lắm: “Ha ha, nhà của em ư
Có vấn đề này khả năng em còn chưa biết, từ khi em bị đám dân quân đưa đi, cha em đã mang theo em gái của em dọn đi, đến nương tựa nơi thân thích mất rồi.”
Nghe nói thế, con ngươi Điền Tĩnh bỗng chốc co rụt lại, không dám tin nói: “Anh nói cái gì
Bọn họ đi rồi?” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.