“Chị còn chưa biết phải không Bởi vì Cố Nguyệt Hoài vẽ tranh tường rất đẹp, được công xã đặc biệt tuyển chọn để cô ta là việc tại [Nhật báo Quần Chúng], làm công chính thức, tiền lương một tháng có thể được hơn hai mươi đồng.”
“Điền Tĩnh, lúc chị chịu khổ trong trại lao động cải tạo, Cố Nguyệt Hoài đã bỏ qua chị rất xa rồi.”
Điền Tĩnh ngơ ngác nhìn Trần Nhân mấp máy miệng, đầu choáng váng, thân thể lảo đảo [Nhật báo Quần Chúng] Sao Cố Nguyệt Hoài lại có thể may mắn như vậy Rõ ràng trong truyện không hề có đoạn này Vì sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đây rốt cuộc là vì sao? Trần Nhân nhìn Điền Tĩnh đang kinh ngạc, che miệng cười nói: “Như vậy đã chịu không nổi rồi sao Điền Tĩnh, bây giờ Cố Nguyệt Hoài và chị đã không còn là người cùng đường, về sau chị chỉ có thể ngước lên nhìn cô ta thôi.”
Ngước lên Điền Tĩnh cắn chặt răng, hai mắt đỏ bừng, cả đời này cô ta cũng sẽ không ngước nhìn Cố Nguyệt Hoài, cô ta vẫn còn cơ hội Tống Kim An, Tống Kim An chính là cơ hội để cô ta trở mình Trần Nhân cười lạnh, không để ý đến Điền Tĩnh, nhàn nhã đi đến điểm tập trung ở đầu thôn Điền Tĩnh hít một hơi thật sâu, tiếp tục dọn dẹp, mãi cho đến khi chuông bắt đầu làm việc vang lên, cô ta vốn là người của tiểu đội sản xuất sáu nên người giao nông cụ cho cô ta đương nhiên là Trần Nguyệt Thăng Hai người đã từng có cảm tình hòa thuận, dường như sắp đi đến kết hôn, lần nữa gặp nhau, lại có những biểu hiện khác nhau Trần Nguyệt Thăng sửng sốt một lúc rồi cũng tỉnh táo lại, không chú ý đến nông cụ bị hư được giao cho Điền Tĩnh, cũng không mở miệng hỏi thăm vài lời đến cuộc sống trong trại lao động cải tạo của cô ta như thế nào mà đối xử giống như những xã viên bình thường chẳng có quan hệ gì Điền Tĩnh không nhịn được nhớ lại quá khứ, khi Trần Nguyệt Thăng đối xử với cô ta bằng những lời lẽ dịu dàng, luôn giao việc nhẹ nhàng nhất cho cô ta Đàn ông mà, một khi không còn yêu nữa sẽ dứt tình cảm rất nhanh Điền Tĩnh cầm lấy nông cụ, đột nhiên mỉm cười, giọng điệu không có bao nhiêu cảm xúc: “Nghe nói anh đã kết hôn, chúc mừng.”
Trần Nguyệt Thăng dừng lại, vừa nhắc đến chuyện kết hôn, anh ta không nhịn được mà nghĩ đến sự hỗn loạn ở nhà, nhắm mắt lại, không nói gì, dẫn nhóm xã viên xoay người đi mất Bây giờ anh ta chỉ muốn tập trung tinh thần cho công việc lao động, về nhà càng muộn càng tốt Điền Tĩnh hơi nheo mắt lại, nhìn vẻ mặt của Trần Nguyệt Thăng là cô ta biết cuộc hôn nhân của anh ta không hạnh phúc, nhưng mà, anh ta kết hôn với ai Trong phần cuối của tác phẩm gốc cũng không thấy xuất hiện nhân vật ánh trăng sáng của nữ chính này, cô ta cũng không biết kết cục của anh ta như thế nào Thôi vậy, hỏi thăm thì hỏi thăm, biết đâu chừng có thể tìm được cơ hội, lợi dụng nó *
Cố Nguyệt Hoài vừa đến [Nhật báo Quần Chúng] thì bị Ngụy Lạc gọi đi Cô bước vào văn phòng tổng biên tập, nhìn thấy Lưu Tường và Bùi Dịch cũng đang đợi trong văn phòng, cô hơi đảo mắt, trong lòng hiểu ra, xem ra tác phẩm thơ cổ sắp ra mắt đã được hoàn thiện Lưu Tường vừa nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, ánh mắt trở nên cảnh giác nhảy dựng lên, thậm chí còn xích lại gần Bùi Dịch hơn Bùi Dịch cư xử rất tự nhiên, khách sáo chào hỏi: “Biên tập Cố.”
Cố Nguyệt Hoài nhẹ nhàng gật đầu, đi đến một bên khác ngồi xuống Cô đến nơi làm việc đã được một tháng, thỉnh thoảng gặp mấy người bạn trẻ ở căng tin nhưng cũng rất ít nói chuyện, mỗi lần Lưu Tường nhìn thấy cô đều né tránh, cô cũng không thèm để ý, kẻo làm người khác nghi ngờ Lúc này Ngụy Lạc quay lại, theo sau cô ấy còn có “người quen” Cố Nguyệt Hoài hơi kinh ngạc khi thấy nhìn Thôi Hòa Kiệt, tự hỏi tại sao anh ta lại đến [Nhật báo Quần Chúng] Ngụy Lạc nói: “Mọi người đều tới rồi, để tôi giới thiệu với mọi người, đây là đồng chí Thôi Hòa Kiệt, là người dẫn đường cho thanh niên trí thức về nông thôn lần này, đặc biệt thay thế nhóm 'thanh niên trí thức chuyên nghiệp', giảng giải cho nhóm thanh niên trí thức về phong tục tập quán của công xã Hoàng Oanh chúng ta.”
Cố Nguyệt Hoài thầm nghĩ, dẫn đường cho thanh niên trí thức, thanh niên trí thức chuyên nghiệp…
Cô vốn không thích nổi bật, nhưng khi nghe thấy tin tức về Yến Thiếu Ngu, không nhịn được bèn chủ động, hỏi: “Tổng biên tập, nhóm thanh niên trí thức đều đến đây sao Có bao nhiêu thanh niên trí thức được phân bổ cho công xã Hoàng Oanh của chúng ta Đều đến từ đâu vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hỏi thì hỏi vậy, thực tế cô đã có thể xác định được, Yến Thiếu Ngu thật sự đến công xã Hoàng Oanh Đời trước, Thôi Hòa Kiệt làm người hướng dẫn cho thanh niên trí thức, làm tay sai cho con cháu quyền quý ở Thủ đô, giẫm đạp lên tôn nghiêm của con cháu cán bộ cấp cao đang gặp khó khăn như Yến Thiếu Ngu, nghĩ tới đời này chắc cũng không có gì khác biệt Thôi Hòa Kiệt liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài một cái, ánh mắt có phần kỳ lạ Lần trước ở khách sạn quốc doanh anh ta đã biết Cố Nguyệt Hoài làm việc ở [Nhật báo Quần Chúng], không ngờ cô mới gia nhập nơi này không lâu, đã có thể tham gia vào dự án cử thanh niên trí thức từ Thủ đô về nông thôn rồi, không đơn giản Ngụy Lạc cười nói: “Việc này để hướng dẫn Thôi nói cho mọi người biết đi.”
Thôi Hòa Kiệt gật đầu, đầu tiên khách sáo chào hỏi mọi người, sau đó nói: “Lần này có chín mươi thanh niên trí thức đến huyện Thanh An, phân bổ về công xã Hoàng Oanh ba mươi người, mà tôi phụ trách, là những thanh niên trí thức đến từ Thủ đô, tổng cộng có tám người, hai nữ sáu nam, tất cả đều sẽ được cử đến đại đội sản xuất Đại Lao Tử.”
Lưu Tường theo bản năng nhìn về Cố Nguyệt Hoài: “Đại đội sản xuất Đại Lao Tử?”
Cô ta ghét Cố Nguyệt Hoài, tất nhiên cũng đã hỏi thăm qua về cô, biết được cô cũng là người của đại đội này Thôi Hòa Kiệt gật đầu nói: “Ừm, đúng vậy Lần này tôi đến [Nhật báo quần Chúng] là do trong huyện sắp xếp, mời mọi người phỏng vấn những thanh niên trí thức ở Thủ đô này, chụp vài bức ảnh, phác họa một số tư liệu thực tế rồi đăng lên báo.”
Lưu Tường cắn môi, có hơi không vui cho lắm Thanh niên trí thức đến từ Thủ đô, có thể được huyện coi trọng như vậy, phần lớn phải là con cháu của cán bộ cấp cao, cô ta nghe nói, con cháu của cán bộ cấp cao hút thuốc, uống rượu, chơi bài, trò gì cũng biết, tính tình không tốt, những người kiêu ngạo này có thể dễ dàng hòa hợp được hay không đây Nghĩ như vậy, Lưu Tường cười nói: “Tôi còn có công việc khác, chỉ sợ không dứt ra được [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tôi nghe nói biên tập Cố là người của đại đội sản xuất Đại Lao Tử, không bằng giao toàn quyền nhiệm vụ này cho cô ấy đi?”
Ngụy Lạc cau mày lại gần như không thể nhận ra Lúc này Bùi Dịch cũng lên tiếng: “Tôi đồng ý chụp ảnh cho nhóm thanh niên trí thức này.”
Bản thân anh ta là biên tập nhiếp ảnh nên không thể thoát khỏi công tác này, chưa kể là anh ta cũng muốn làm quen với những thanh niên trí thức đến từ Thủ đô, nói không chừng có thể quen biết được mối nhân duyên tốt thì sao Vẻ mặt của Lưu Tường đột nhiên thay đổi, cô ta nhìn chằm chằm vào Bùi Dịch, không thể tin được là anh ta không đứng về phía cô ta Bùi Dịch không nhìn cô ta, Lưu Tường vội vàng muốn quay đầu để cứu vớt Ngụy Lạc không cho cô ta có cơ hội này, nói: “Được rồi Nhiệm vụ này giao cho Tiểu Cố và Tiểu Bùi, dẫn theo Hoàng Bân Bân của tổ biên tập số ba đi, ba người các cô nhất định phải làm tốt công việc này đó.”
Thôi Hòa Kiệt giơ tay lên nhìn đồng hồ rồi nói: “Sáng mai, thanh niên trí thức sẽ ngồi xe đến đại đội sản xuất Đại Lao Tử, mọi người có thể đợi ở cửa công xã, cùng nhau đi, dọc đường có thể quay chụp phong cách thái độ của nhóm thanh niên trí thức khi xuống nông thôn.”
Nhóm người rời văn phòng với nhiều tâm sự khác nhau Đuôi lông mày của Cố Nguyệt Hoài giãn ra, khóe môi hiện lên nụ cười, khó có thể che giấu sự vui mừng Mấy người vừa tới đi tới cửa, không có gì ngạc nhiên khi Lưu Tường cất tiếng nói: “Bùi Dịch Ý anh là gì Anh biết rõ là em không muốn đi nhưng anh vẫn làm trái ý em, nói đi, anh muốn đi ra ngoài thu thập tin tức cùng cô ta đúng không?”
Vừa nói, ngón tay Lưu Tường chỉ vào Cố Nguyệt Hoài Cố Nguyệt Hoài giả vờ như không nhìn thấy, đi thẳng Sắc mặt Bùi Dịch khá khó coi, hất tay Lưu Tường ra: “Đều là vì công việc, đừng gây sự vô cớ.”
Nói xong, anh ta rời đi, Lưu Tường tức giận giậm chân, khóc sướt mướt chạy đi tố cáo.