Trần Nhân vốn cũng không muốn tranh cãi với Cố Nguyệt Hoài đâu, nhưng vừa nghe đến số tiền mà cô đòi, cô ta lập tức trợn tròn mắt rồi cất cao giọng thét lên: "Cái gì??
Mười đồng á?
Sao cô không đi cướp luôn đi!"
Mọi người chung quanh không khỏi hít một hơi thật sâu." túc mọi xung quanh tất cả Hoài Cố người tâng Nguyệt nghiêm bốc. bị tràn mềm chực hốc trong ra mắt, Trần giận vừa trào mắt dọa, nước cả hổ vừa sợ tức Nhân chân xấu. được trưởng đội tiểu đội hai trong chứ xuất, Một điểm người đều nữa người nhà kiếm sản công bốn đó là còn." nhà đi, Trần vào giận Nhân xoay Dứt tức người lời." ngừng mắt của rẩy thành ánh sắp Nguyệt Cố kết, băng như run Hàng mi Hoài không lạnh. đồng tới tôi dây cho, này ra cô sau trai nữa cút với, dưa cho đừng có cô anh, nhà nữa đừng cũng Tôi xa tôi tôi mười! đã thì mắt mở, thường cố bình giấu cảm xúc che trong khi, mặt mắt cô nữa lại trở lại ánh ra gắng nhắm Cô lần đến mắt. ra nhà cầu đội lương thực cho phát cho Tôi chia mà không các phát nữa yêu họ đại xã khác bọn viên!""hỏng mũi đủ tôi kiểu gia đình hết này Ba, lập mặt đây để này sau tôi gì nữa khiến? thực có lương tăm tốt dựa để chút đến đổi, tiếng con chỉ thể Ngày còn dẫm vào chẳng đủ ăn bà no thường. rước quỳ thôi ngược muốn ta cô mình bột Hoài lấy Cố nhặt đảo biến cô, bị tự lại ngờ câu một mì phải hai làm xuống của chút hình Cô cô nhục tình chỉ lên thật bắt, Nguyệt thành mà sự ba nhục ta không. lên ngước rất đắc chỉ mắt đang Hoàng nhiệm mì Chủ thực chằm ý Nguyệt Trần Nhân lương bột Trần chằm ta phí tỏ đất Cố nhà: "mặt dưới tay, Nhân nhìn đó cô lương Hoài, nhiều giơ sau lãng chứng nói trước đống thực.. ăn đòi thiên à mà thịt nga Cóc ghẻ?
Mười không đồng đúng?" phí thực mươi chỉ no lãng Ở, cần thì không những cũng quý đủ nên ai là được thôn lương cực phép năm kỳ bảy, nông giá không đều ăn.
Trần thì Nhưng khích Nhân là chùa sao nạnh phải Dù: "nhà cơm ăn lại toàn người chẳng cả chống ăn thì cười, khúc cô ăn mà sao mà nói?
Tại họ lại bọn Hoài Cố chứ ta cô sao giúp giúp Nguyệt không? còn máu vỡ không ta dùng nhục chỉ nữa cách mà mọi nhã cô ngã chảy đẩy cô đầu Cô. đấy Đó lương thực là! lại nữa Đừng có trai anh tôi ỷ. vãi Vì không tính là mì đầy bột đất túi được đóng bên trong chặt không nên quá trắng miệng.
Nghe ưỡn con ngực, phụ hoạ lên nói bà vậy cô cũng. nguyên ra phố mà giống chỉ mì được họ nhiều thành bận năm tiền thành hoa không mấy người không lúa thôi nên một, được rộn Bọn kiếm cũng điểm cân chia công có hồng. làm Trần Muốn chị dâu à này Nhân? nghe không, bậy ta người, con bà được cô Thím à nói mọi à thể!"Cố Nguyệt xí, Hoài đồ xấu tiệt chết! bát đại gái họ Tử Lao Là Cố tiếng Đại nhà con đội nhất xuất sản bết tăm!!""Không! hàng Tĩnh, Ha xóm là Điền đấy, ha nhà cô! đến trước đời nào mình, Trần giúp làm cô mình của lưng vợ, ta là Thăng cô mình để Nhân, vài ngựa uốn của sau cho này lòng câu về, mong dưới ta Ngày chỉ tìm cô làm làm đó Nguyệt gối nói tốt cưới Trần tấm ngày tự kèo, mình cũng trâu khom được thấy coi. là đối để của tăm đột bị rồi sợ hiểu phá nghĩ đến nhiên mình Điền Bây Tĩnh rằng giờ ý, chuẩn phiền tiếng nhầm anh mình tượng vì khiến làm cô có hỏng kết hôn ta. không hoạ giá ta cháu cho Cô vu oan có nói ăn!
Cố lên tiền Nguyệt ghét đống ta trong người hất Hoài chợt căm, lườm sau đó cằm lẻ Nguyệt Hoài Cố ném Cô tay. sau nhà thoải mái rất Hồi lâu ra chân, Nhân khỏi bước đi Trần.""hoá mới cô, tưởng của mục cô đây, Hoài tham ra tôi là đích chính Nguyệt Cố tiền! là Hoài Nguyệt đấy Cố Đây! một Hoài và với ta xà sâu cục giọng cô bóng lưng nhé Đừng: "bông ba cân xa quên cất theo mì nói bột Nguyệt Cố. mới cô Nguyệt Đến làm bảo Thăng này vậy cô hoá biết Trần sau ta ra. hay lời nhưng nói trở với khinh từng nhiên Nhân Trần mình ác mặc dù chưa rằng lại không một cô đột nay độc hôm bỉ được ngờ Nhưng mặt. khuyến này chúng ta lãng lương không đội được hành phí thể động khích thực Đại!" - T chỉ edit Y y đã ứng 𝖙nhà𝖙đưa dụng tại đến tiền này Bản Tôi cho quyền sau đồ -"của duy T bớt thuộc cũng nhất, đăng cô nhé tôi, novel hữu trả tải sở đủ rồi đi!"
*đồ đình mơ, ước đài, hồ món các đạp, đều gia bốn là dụng Gồm hữu đồng và máy xe đó thời khâu sở mà gia vốn". cần nghĩ Hoài một đang ta cũng gì biết Nhân nhìn liếc Chỉ Nguyệt Cố cái Trần cô rồi.""còn lấy còn nhân có tuổi được, tìm sau vậy mà hão Đừng ma nào lại mơ lớn đó, nữa chồng gả này trẻ mộng đi lúc như sao xấu một mà huyền kẻ?
Nguyệt Cố người này, thù Hoài đến thể hận đáy được thành thực gần tụ mắt Nghĩ ngưng như dưới." cô Cùng lòng kia một trong đã đó nhưng không là huống nữa còn trước giống suy nghĩ tình rồi. thấy không cần qua Trước cô anh phải mà để ý là ta để không ý đến kia chẳng cảm thèm thôi vì." thôi cười đi cô phải như vậy không Cô lo: "vậy mười được chồng mặt lắng cô chuyện chợt mũi trai hay, rồi thì lấy là xấu tôi sẽ bảo nữa chím tôi cưới kia còn Nếu dừng xí đồng, một không lại chúm anh chút không! là Tử động Đại họ hình gia đại của hổ đội Lao bọn xuất lao sản điển Không đình." túi xong, ta nhỏ Nói tay xuống vứt cô vải đất trong cái.
Rõ liên đến Hoài gì cháu lương tại ràng túi quan thực chắc cầm không chứ Nguyệt là đâu Cố? cô trong niên thanh thường né đại là thấy đội phải cứ các Chẳng bình à?" thay đổi Nhân Trần Vẻ tức khắc mặt ngay. đầu như Lúc táo lại lắm trước không óc được, tỉnh cứ đời vậy trở cô đã này rồi. chứ mũi nữa xấu Còn mặt xí.""tôi mà nghe rồi trai, cho Nói mình này có anh người thích.""thư phải lên định bí Nhất chi báo bộ. cũng tôi cô rõ hay ai vứt biết là không cầm ý Rốt chắc cuộc cố cả thì."".""tuyết ở mắt đây như người Ánh sáng mọi của.. đồ nghèo rách biết hổ Cái xấu không! đủ đã tiền hỏi đồng Điền phố lễ chị Tĩnh, Anh sính dùng dành đấy dụm thành như trăm một rồi ấy bị để đang cưới chuẩn người! khi đọc mấy đáy mãn cũng hoặc chuyện bọn thể giúp công chỉ họ khẩu khiến từ tuyên cảm người cần không khác hiệu kể thấy truyền một có tận làm thỏa lòng Có.
Lao gian mặc dù ở Bây, gì vùng kiện thực đang 1972 cỗi vẫn vùng là xa lương số thốn khổ thớt đất giờ nhưng Tử, sâu cằn thiếu năm, đai nằm điều không, dân thưa thôn Đại.
Tĩnh Điền. đồ trị bốn nữa món giá cả (*) Còn!! không no thân nhiều người việc kìa mà này người còn vì vì Thời cơm nghĩa đại ăn quản nữa. thì bết vừa cô nào trước này bát giờ cô vào thế là bên phút Dù vừa, tiếng yếu bây mức, tăm có ít cũng đây nhất của giờ lý đến! cũng Hoàng thầm lưỡi Anh Phượng chậc. sản Đại nhiều này được xuất không nhà lấy có thể đội Tử Lao trong Mười đại đồng ra..""Được! lại thôi mà khâu đề riêng tôi, phải mũi thuốc đầu chỉ rồi, đến thang ít mất Cô nhìn này ba cũng nhất cập chưa xem! gằn với Tôi nhìn chữ nói khó vẻ lắm Cố ít Trần đồng rồi: "là từng hiểu Nhân mười rồi Hoài Nguyệt đấy đã. ấy không ai biết anh Cô thích?" thể lẽ kỳ chưa như chưa cứ hết, lý họ giáo xung quanh dục cực Trần Nhân cực đưa con Bà của hiện bọn và tích bị vậy ngộ là đi tính.
Nghe mình Trần Hoài sợ Cố, nói vậy bắt mới bây, hoảng giật giờ đầu nảy Nguyệt Nhân. thẳng luôn, vào sao cũng nhìn đâu có cô giống, thể con bà sự, Không táo tỉnh thật được rất? bà hiền trung tôi con của phía vì tiếng tăm rằng tốt nên lẽ về cho thực được lành cô cô không đứng Chẳng? nào khâu cái cô chẳng Với kia mặt đâu thèm ma dù của rước ba thì mũi cũng không. lườm chán Cô trong vào của trợn vô nhưng đầu hai run, tiền ta quay trong chẵn lẻ Nguyệt vẫn đủ tay đồng phải, cái Cố một đếm có tiền cất quay cái ra và nhà mình rẩy cả mở hộp Hoài cùng tiền bên, từ nhỏ mười mắt lòng ghét anh. thêm được một xung dân Người đau tim quanh lại lần. nhìn đội đứng đại ta cầm xã ngưỡng, Thấy cô xung đám Trần viên thuộc quanh đồng Nhân mộ với đi không ra ánh khỏi mười mắt. đã chi Huống đều nay của tưởng có những mặt động hôm cả ở kích hành người và bị thích tư đây." chân lảo hơi đảo của Nhân Trần Bước. sau Đời đi!. người bốn, năm bọn chưa sản cả đầy mươi nhận Đại Tử làm Lao đi được họ Năm mới trong đại 1972 xuất đồng đội. ngơ khuôn vết trị chữa nên ngác, không mà ngác Cô vậy bị mặt biến vết ngơ, được dạng đi thương không đến cứ thời kịp thương ý về để nhà. khoái phải mặt sảng nói Trần Chẳng mà à: "Nhân đòi đầy tiền cô vẻ? còn Cô vu nữa đội đổi cho bắt chứ thôi Hoài trắng ta thay phải, đen Cố đi oan đại Nguyệt! xứng chỉ nhặt quỳ mà tiền thôi Như xuống cô!
Nhân lương vứt mà túi thực ràng là Rõ Trần.. ta nhổ một t cách hung nhìn chán c Cô Cố nhé ghét Hoài hãn: "rồi Nguyệt*phỉ Có! lập tức Tiền đất đồng rơi đầy..""giáo câu có, một Hoàng rõ bắt lên nói thời, Chủ đại nên gian phải Nhân không dục đi ràng đội bà Trần một nhiệm?"vậy Đúng! à thẳng rồi ta vội vàng phân thường tức lại lưng Thím Cô lập bua: "đứng bình!
Mọi bị sao làm vậy người?
Cố Nguyệt Hoài cong môi cười nói: "Bà con ở đây đều là những đồng chí tốt có ngộ tính cao!"
Thấy Cố Nguyệt Hoài nói chuyện mạch lạc rõ ràng, lời lọt vào tai cũng rất dễ nghe, cảm giác chán ghét trong lòng Hoàng Phượng Anh không khỏi giảm đi ít nhiều.
Đến khi nhìn lại cô lần nữa, Hoàng Phượng Anh chợt cảm thấy hóa ra cơ thể mập mạp và bàn tay ngăm đen kia không đáng ghét đến vậy, trái lại hành động và lời nói của cô còn toát lên vẻ bình tĩnh lỗi lạc, khiến người ta nhìn mà thầm giật mình.
Hoàng Phượng Anh giơ một cánh tay lên cất cao giọng nói: "Áp giải Trần Nhân lên đại đội!"
