Nghe Cố Nguyệt Hoài nói, Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài trợn mắt há mồm.
Họ vốn tưởng Cố Nguyệt Hoài không biết chuyện, ngày thường chỉ biết ăn sung mặc sướng, không ngờ cũng không phải cô không biết gì về tình hình trong nhà, chỉ nhìn một cái đã kể hết những khoản nợ của gia đình.
Cố Chí Phượng không biết nên mở lời thế nào, thế là Cố Đình Hoài bèn nói: "Nhà mình nợ bác cả bảy mươi, nợ bác cả hai bảy mươi, cộng lại là một trăm bốn mươi đồng."
Nói tới con số này, giọng điệu của Cố Đình Hoài vô cùng nặng nề.
Ở đại đội sản xuất Đại Lao Tử một năm bốn mùa chỉ có tết là chia rau chia lương thực, một trăm bốn mươi đồng đã là thu nhập của ba người lao động không ăn không uống cả năm trời..""anh trận trả, tâm Nhậm đánh sẽ thù cho chắc Thiên để yên em một Tường Em chắn! lỡ cổ con cô để thể bạc nghi cô mà nữa biết, lắm người ta không cô đi để sẽ cáo Tĩnh, Điền này qua đâu đa báo vàng sẽ ta không chắn tuyệt ta Tĩnh kế bỏ chắc đồ đó đối, mưu Điền Hơn số chuyện thì nhiều biết. nhà Chỉ đất bạc là thôi chôn mảnh nhắm tới đồ sau cổ vàng. người kho đã ư ta hiện phát bị đây Lẽ báu nào ở rồi?
Hoài hại Cố lẽ này nông nỗi không ra Nguyệt Người sao tôi phải nào? nửa cuối người toàn, héo ngứa còn cao cái cây người úa thu quệt lên, sau vườn cỏ có hơi là Trời vào."
Hạt nói Cố rau sửng, sốt Hoài Đình: "chừ giống chần? dành người, đã thoảng ba dăm khá nhiều đồng gia rồi số để, ra thể thôn thỉnh cảnh là trong có tính không tiền lấy Hơn giả nữa. ai Là? dám đông cho đứng cổ cứ thấy Tĩnh rõ hận bất đất vừa ra đến lên, Kiếp trong lúc thấy trước đội báo đội không đồ mảnh tin bạc không Điền lập, ai phong ràng đại vàng cô xong đám này lòng tỏa kỳ, đại tức vừa gần cực ấy thì đào hối." chúa mấy của u ám câu ánh simp mắt anh Nguyệt, nghe hai Hoài Cố. lén trông nhà chợ đã áp Hoài, cha vai nặng biết ý chừng chạy vậy rồi thôi không thật mình, cô đè lại nhưng nói lớn đen sẽ không lên với cười, lực gánh Nhưng hết ra Nguyệt trong chứ đồng vẻ một dù tiếp đến cô vui ông Cố rất. thì là "duyên phần nên" làm có đội chia canh ít vì số tác tích được% dân rất diện không đại toàn đội không phố rất trăm thể 5 chia viên đi có xã hộ với trăm cô, Nhưng bám phường nhà "chỉ ra ăn có đất" đất phần cho khi cho nên đất tổng "dân ít mỗi". anh Kiếp, ra Điền nhà nhàng theo số đã vàng chỉ dưới nói hai cô được câu nhưng nhẹ đào cô chôn luống tiên, chiếm rau đất tốt cô Cố tổ, bạc sau cổ là là, ta ở hoang cái họ Tĩnh với nhà mùa định bổ vài trồng bãi đồ trước. em anh thư ở con: "nhà xong chi với, nói bộ một tiếng chuyến phải nhưng một đi đầu gật, đi Bé đúng, là Cố Đình Hoài nói bí." đã nằm ông ông tiếng chăn ngáy nên rồi, sự gối góc rền Nguyệt, Chí Hoài Phượng vang đỡ chạm xuống dém ra phát Cố cho, thật vừa đi Cố thiếp còn mệt. thể mang lấy Chí Cha đi Nguyệt nhà nói thật sự tay, cố trả: "có, không lương chúng vải Hoài khẽ anh Phượng thể Cố thực nắm không nhau, đen không thôi rồi tốt trắng mất, loại hết tay nợ cũng gắng và cả con, đưa cùng nhưng chợ Cố, cha nữa ta giày ăn con của đừng." trưng Nguyệt em cảm nở Hoài, Cố Cố Hoài "nụ vẫn cười với" biểu là Đình giỏi. đánh Tôi anh Tường Cố Nhậm Thiên Nguyệt, Hoài đánh anh cần không đi! định Em trồng gì? nhưng lợi lên, số cũng đình vàng cho phải lộc cô này một gia mình vai dụng chút lên lần thứ Điền lấy cách dù Tĩnh khác riêng bạc không lợi quyết, trời Cố cô cổ thể không mấy họ để thể Nói đồ nữa nhà làm đạp bước của kiếm!" được cô là có ẩn thể con, chồng thắc nói Cô đóng lo nhưng Cố Phượng được lắng quan sự lời dù cũng sâu trong Chí gái liên ấm lòng đi ông đinh thấy gật nghe không mắc, cột không chắc Không và, nữa như không nói đi: "nói đi, hơi lấy, tục đầu tâm! đi Cô nữ còn chặt khi, ống nam mới cả tay chưa đến đằng bóng siết thấy thì xúc hai hít một áo dáng quay đi, thấy tay cô chợt gần vào, bàn cảm được hơi lại họ tới nhà trong, hơn dằn xa sâu mấy đi người từ một anh. ra anh phòng em Hai khỏi."được phần dân" đất là được Đất ít nhiều trăm các, tự làm hộ doanh, làm ít kinh nhiều, chủ tác canh tự."đàng đi chắn, chẳng rồi qua, nghỉ cha ngủ cũng gì cha chắc Được hôm hoàng ngơi.""biết mọi Nhậm hại gì khóc Tường ngờ bọ khóc, đâu là không Thiên chắn thể em đừng thích nẻ, thứ chắc sẽ chỉ là ấy nghi bị, sâu nứt, lạnh người không, trời ta da đều em mặt anh người..""có rau phải rau Thì cải vườn, một thêm ít không mình trắng có, vậy trồng sao chút đông vịt làm nhà mùa chân thì rau cũng thể sau? trong chút trí khắc, xác chẳng lệch quay vị sai tim cô đây, sâu lại chính Giờ. nam Duệ này và Cặp Tĩnh Hoài Cố cô là Điền khác chính nữ mà hai không của anh ai. quay sau, Hoài Nguyệt vậy Nghĩ đi ra người vườn Cố.
- ra không T chóng không thể chỉ 𝖙bốn𝖙quyền nhà này thể mật một ra có hành T hay nhất - cách lúc duy không, Nút thì cô sau Bản trừ nếu được thuộc trăm y ứng thắt đồng mươi, kiếm "của kho" động chuyện dụng, phải hữu nào nếu edit báu sao nhưng sở, nghĩ này novel cũng nói hơn nhanh, tải bí làm Y giữ tại đăng. phải của tiền gia nhai Nhất thủ sinh, kế tranh cô định đình kiếm bớt giảm. trồng luống rau Cô bổ nào vì?
Anh nói vo Hoài thẳng theo, mình vòng: "không, Cố nhà Nguyệt có hạt vẫn còn phải không giống rau mùa?
Điền hay Tường Nhậm là Tĩnh Thiên? rưng cạnh lòng là che một đi vải xót, thật bên vương rưng hoa đẹp, xinh tái đau mày mảnh xa rơi Điền vẻ Hoài, còn giọt nước nhíu Duệ đầu làm gương mặt chực bằng sự Cố mắt chờ khóc cũng muốn ai thấy trong mét Tĩnh ấy mắt." bí cần, ăn Thời động này với qua phần họ, trừ tập trăm mắt đất bãi thức công gia nhắm cũng lao nhỏ mở làm ít một "chỉ trồng ruộng" nói tiếng, đại ở mỗi nhà thể sau, sẽ rau thư chia trên trống được phần súc bãi, mà hoặc đất đội sẽ mắt cho nhà. gì Điền vậy cơ mất, đã thù này kiếp Cô kiểu lại được chiếm nếu tốc phải cô trả, vụt tiên còn lợi sống để tăng thế cần Tĩnh?" tới tin cũng mức nói, luôn mắt chớp Hoài dối Cố cả Nguyệt bản cô thân." dặt với giường Cố Hoài Nguyệt tay, Cố xuống Hoài vẫy dè Đình."ra, Anh ngoài chút."
Vâng Nguyệt Cố đầu Hoài: "gật. nhưng đi xổm tra tâm, thì không có bị nín dấu nửa, Hoài trạng mới Nguyệt thẳng thận kiểm thần Cố phát vẫn chút thấy hiện ngồi, đào thở dịu cẩn căng tinh vết. cỏ chân bụi một lạnh cướp tay chưa, kích một vào mình lạnh Cố kịp cô gạt bất nhập thì xâm toàn khô ra cỏ vì bụi trước cơn, làm nhìn, còn Nguyệt chợt cốt đã bị thân thấy Hoài ngã động bước thấy giẫm ngắt xương."em đừng, Tiểu sao, cuộc rốt vậy Tĩnh khóc?"".
Gương Cố Hoài một Nguyệt mặt lớp sương phủ lạnh.""hai đen lại xa con đi Nếu gả, không chợ người lén vậy nữa đến, về xa thật! như nhịn nói đủ Tĩnh thèm không Anh, bình Điền nghiêng cũng nói: "Dường tĩnh đầu chưa?"
Cố Duệ Hoài lưỡng lự một lát, nhưng nhìn vào ánh mắt hơi châm biếm của Điền Tĩnh, cơn liều lĩnh xộc lên, nghiêm giọng nói: "Đánh thì đánh!
Chỉ cần là em nói, anh đánh nó một trận trút giận cho em!"
Cố Nguyệt Hoài không nhịn nổi phát ra tiếng cười châm chọc khe khẽ.
Điền Tĩnh khựng lại, quay đầu bình tĩnh nhìn Cố Nguyệt Hoài, không hề có vẻ gượng gạo khi mách lẻo bị đương sự bắt gặp, đáy mắt âm u sương mù, cô ta thản nhiên cười khẩy, cũng không thèm quan tâm đến Cố Duệ Hoài nữa, đi thẳng về nhà mình.
