Cố Nguyệt Hoài chợt thấy lạnh sống lưng, lắng nghe giọng nói quen thuộc, ép bản thân tỉnh táo lại Thấy bên ngoài phòng tối om, cô mấp máy môi đáp lại một câu: “Cha?”
“Ôi Bé con làm gì vậy Trên tay bê cái gì kia?” Cố Chí Phượng khoác áo [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhờ ánh đèn bên ngoài, ông nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài mặc áo tơi đang vất vả bê một cái hòm gỗ, bèn vội vàng tiến lên đưa tay đỡ Cố Nguyệt Hoài đã thích ứng với điều kiện sáng trong bóng tối, cô liếc mắt nhìn cánh cửa đóng kín, nói với giọng nghiêm túc: “Cha, bây giờ cha đừng hỏi gì cả, bê cái hòm này vào nhà giúp con rồi con sẽ nói chuyện với cha sau.”
Cố Chí Phượng có chút kinh ngạc, nhưng nghe giọng điệu của con gái nghiêm trọng như vậy nên cũng không dám hỏi nhiều, gật đầu lia lịa, bê rương gỗ vào trong nhà Ông vừa cất nó đi đã nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài bê về một chiếc rương khác có cùng kích cỡ Cố Chí Phượng hơi bối rối, nhìn gương mặt lạnh tanh ẩn trong bóng tối của con gái, cô cứ lẳng lặng làm việc mà thôi, chuyển liên tiếp vào chuyến mới đưa được cả bốn chiếc rương vào nhà Cố Nguyệt Hoài hạ giọng, nghiêm túc nói: “Cha, cha đợi ở trong phòng, đóng cửa lại, nhất định không được để anh hai phát hiện ra mấy cái rương này.”
Cố Chí Phượng gật đầu trong hoang mang Dặn cha xong, Cố Nguyệt Hoài lại đội mưa ra ngoài, quẹo ra sau nhà Cô nhìn mấy cái hố sâu, hất hết cỏ dại và đá ở xung quanh vào hố, không đủ thì đào đất từ đằng xa để mang qua đây lấp Khi bốn chiếc hố lớn đều được lấp đầy thì cũng là lúc mưa nhỏ dần Sắc trời vẫn tối thui như mực, Cố Nguyệt Hoài đứng nguyên tại chỗ quan sát một hồi, sau khi xác nhận không bỏ sót điều gì mới chịu về phòng Cô cởi áo tơi, rửa sạch chiếc cuốc dính đầy bùn nhão, trở về phòng với tấm thân ướt át, đưa tay cài chốt cửa một cách vô cùng cẩn thận [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Chí Phượng ngồi xổm trên đất ngắm nghía mấy cái rương gỗ sơn mài trên đất, chẳng hiểu ra sao Vừa nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài trở lại, ông đã hỏi ngay: “Con gái, đây là gì thế Sao cha chưa từng thấy chúng?” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Nguyệt Hoài không trả lời, cô lau khô nước mưa trên tay và mặt, lấy diêm và nến từ ngăn kéo, đốt lên rồi dính vào góc bàn, chiếu sáng căn phòng không lớn này “Con gái?” Cố Chí Phượng lại gọi một câu Cố Nguyệt Hoài nhìn mấy rương gỗ sơn mài màu đỏ có cùng kích cỡ được đặt cạnh nhau, nói: “Cha, mấy hôm trước con bị Trần Nhân đánh vỡ đầu Trong lúc choáng váng, con đã nghe thấy tổ tiên nhà họ Cố ta hiển linh, mách bảo cho con nơi cất giữ của cải.”
“Con thấy đêm nay mưa to, không ai bắt gặp nên đã đi đào bới theo lời tổ tiên chỉ dẫn Quả nhiên đào được bốn chiếc rương này Chắc chắn là tổ tiên biết nhà họ Cố ta gặp khó khăn nên mới cố ý giúp đỡ chúng ta!”
Cố Nguyệt Hoài nói rành mạch đến nỗi Cố Chí Phượng cũng phải run rẩy Ông nhìn quanh mọi nơi, vẻ mặt kinh hãi hỏi: “Tổ tiên nhà ta Bé con à, thật sự là tổ tiên ư?”
Cố Nguyệt Hoài cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ nghiêm túc, gật đầu: “Cha không nhận ra con đã khác trước sao Đó là vì tổ tiên đã khai sáng cho con, nói rằng nếu nhà chúng ta tiếp tục làm việc bất chính, tiếp tục chạy đến chợ đen thì chắc chắn sẽ có người phải chết!”
Vì thời trẻ cha cô nghiện cờ bạc nên ông nội cô bị tức chết tươi, mặc dù hiện giờ Cố Chí Phượng đã hối cải nhưng vẫn còn ám ảnh chuyện này, nghe cô nhắc tới tổ tiên, trong lòng ông vừa áy náy vừa sợ hãi “Chết người?” Nghe vậy, sắc mặt Cố Chí Phượng tái nhợt một cách đáng sợ “Cha nghĩ xem, tổ tiên bảo có của cải, đúng là có của cải thật Nếu họ nói tiếp tục đi chợ đen sẽ có người chết, điều đó chắc chắn cũng không phải là nói nhảm Cha, bây giờ nhà ta đã ổn định rồi, cha nhất định không được đi chợ đen nữa, cha biết chưa?”
Cố Nguyệt Hoài hù dọa một cách rất mơ hồ nhưng vẫn khiến Cố Chí Phượng sợ đến mức gật đầu lia lịa, liên mồm đảm bảo không bao giờ đi nữa Thấy thế, lòng cô cũng trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều Tuy việc cha cô bị bắt là chuyện ngoài ý muốn nhưng doạ cho ông biết cũng tốt Tranh thủ mượn cơ hội này để nói cho ông hiểu rằng nhà mình không còn nghèo túng nữa, không cần phải mạo hiểm chạy tới chợ đen, xem như là triệt tiêu những ý tưởng đang rục rịch trỗi dậy trong đầu ông Cố Nguyệt Hoài ngồi thụp xuống, chuẩn bị mở một chiếc rương ra để xem Cố Chí Phượng ở cạnh cô, nói nhỏ: “Bé con à, tổ tiên trông như thế nào vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Con có thấy ông con chưa Ông còn trách cha không?”
“Cha, cứ thoải mái, thả lỏng tinh thần đi Nếu sau này cha khôi phục và chấn hưng nhà họ Cố thì làm sao ông nội có thể trách cha được nữa?” Cố Nguyệt Hoài nói Cố Chí Phượng thở dài nặng nề: “Nói thì dễ đấy Bây giờ là xã hội mới rồi, chỉ đi buôn bán nhỏ cũng có thể bị xem như tội đầu cơ trục lợi, bị bắt bớ Khôi phục kiểu gì đây Sợ rằng cả đời này cũng chẳng có cơ hội đó.”
Nhắc tới điều này, Cố Chí Phượng cũng có chút nhụt chí Cố Nguyệt Hoài nhìn cha, không nói gì Có lẽ hiện tại không phải một thời đại tốt, nhưng qua mười năm nữa, nông nghiệp sẽ phát triển và tiến vào thời kì vàng, kinh tế cả nước bắt đầu cất cánh, người người đi buôn bán ở mọi nơi Đại đa số mọi người sẽ nắm bắt được cơ hội, trở thành nhóm người giàu có đầu tiên Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là một cơ hội Cơ mà chuyện này nói sau đi, tạm thời không đề cập đến nữa Thấy Cố Chí Phượng có phần nhụt chí, Cố Nguyệt Hoài không nhịn được mà nói: “Cha, cha không tò mò xem tổ tiên để lại những gì à?”
Cố Chí Phượng nhướn mày, uể oải nói: “Có thứ gì mà cha con chưa từng thấy sao?”
“Thế ạ?” Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn ông Cô lau bùn dính trên chiếc rương, nhẹ nhàng kéo ổ khoá đầy rỉ sét liền mở ra Cố Chí Phượng nói là nói vậy thôi, khi nghe thấy tiếng mở khoá, ông vẫn tò mò xán lại xem Chiếc rương được mở ra, bên trong chứa đủ loại đồ sứ có kiểu dáng rất đặc biệt, chiếc hũ kèm nắp lá sen có màu sắc rất đẹp, bình hoa mai với chiếc nắp dát vàng lộng lẫy, tị yên hồ (*) với kỹ thuật sử dụng bút mực tinh xảo,…
(*) Tị yên hồ: đây là loại dụng cụ đựng thuốc lá đã nghiền nhỏ dùng để hít Trong rương này có tổng công mười món đồ sứ to nhỏ khác nhau, đáng tiếc là chúng đã bị hư hỏng vì quá trình oxy hóa “Ais… Đây đều là đồ cổ!” Cố Chí Phượng kinh ngạc thốt lên, ông nhoài người xem xét thứ ở trong rương, vẻ mặt đang khá thả nhiên bỗng trở nên nghiêm túc hẳn, bây giờ ông mới biết vật quý do tổ tiên để lại không phải là thứ tầm thường Kiếp trước Cố Nguyệt Hoài đã từng nhìn thấy những thứ này, vậy nên cô không kinh ngạc lắm Sau đó, cô mở chiếc rương sơn mài thứ hai, bên trong là những chiếc hộp đựng đồ trang sức được xếp ngay ngắn, có lớn có nhỏ, có ngắn có dài, ở trên còn vẽ những bức tranh rất tinh xảo Cố Nguyệt Hoài mở một cái hộp dài, trong đó là một đôi vòng ngọc thạch tròn dẹp có màu xanh ngọc lục bảo hết sức đẹp mắt, chất ngọc tuyệt đẹp, độ trong suốt rất cao, xét riêng về giá trị cũng đủ để coi nó là đồ gia truyền Cố Chí Phượng khẽ hít sâu một hơi: “Lúc nhỏ, cha từng thấy bà nội con đeo một đôi vòng tay, chất của chúng rất trong Ông con đã bỏ ra rất nhiều tiền mới mua được chúng cho bà con, bà con cũng rất thích chúng Tiếc là sau này bà phải bán nó để trả nợ cờ bạc cho cha…”
Nói đến đây, giọng của Cố Chí Phượng tràn đầy nỗi ân hận xót xa Cố Nguyệt Hoài không nói gì, tiếp tục mở chiếc rương thứ ba Nếu đồ được cất trong hai rương trước chỉ là vật gia truyền không thể bán đi thì đồ được cất trong chiếc thứ ba chính là thứ có thể quy ra tiền Bên trong chiếc rương thứ ba là những từng xấp đồng bạc trắng được gói kĩ bằng giấy báo, ngoài ra còn có những chồng vàng thỏi bạc thỏi được xếp ngăn ngắn Đồng bạc trắng là đồng tiền được lưu thông trong thời dân quốc, nó còn được gọi là đồng đại dương Sau khi thực hiện chính sách tiền tệ mới, nhà nước cũng bắt đầu ra tay thu hồi đồng đại dương và tiêu huỷ chúng, dù vậy vẫn để sót một chút Cho đến hiện nay, ở một số vùng nông thôn xa xôi vẫn còn sử dụng đồng “viên đầu to” để giao dịch với nhau Từng thỏi vàng được xếp chồng chất lên nhau, thậm chí còn có chút chói mắt Cố Chí Phượng nín thở, kinh ngạc nhìn rương gỗ sơn mài trước mặt, sau đó lại nhìn sang cô con gái vẫn đang tỏ ra hết sức bình tĩnh của mình Ông bỗng cảm thấy người cha già là mình giống một cái chiếu chưa trải