Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 30: Cố Nguyệt Hoài cũng là nhân tài





Cố Nguyệt Hoài đứng ngoài sân nhà Hoàng Phượng Anh, gọi to một tiếng: “Có ai không?”
“Có
Ra ngay!” Trong nhà vang lên tiếng đáp lại, không lâu sau, Hoàng Phượng Anh ăn mặc già dặn ra khỏi nhà, bà ấy cầm một xấp báo dày trong tay, không biết lại định đến nhà ai động viên nữa
“Ủa, đồng chí Cố, sao hôm nay rảnh đến nhà tôi vậy?” Hoàng Phượng Anh trông thấy Cố Nguyệt Hoài cũng không thấy phiền như ngày xưa nữa mà còn tươi cười chào hỏi, nhưng nhớ đến chuyện của Trần Nhân lại biến thành muốn nói lại thôi
Bà ấy cũng hơi sợ cái miệng ăn nói sắc sảo này của Cố Nguyệt Hoài, nếu cô mà biết Lôi Đại Chùy lại làm công tác tư tưởng cho bí thư thông suốt, thả Trần Nhân về nhà, hơn nữa còn hủy hết hình phạt của cô ta đổi thành công điểm làm cỏ bảy ngày, chỉ sợ sẽ gây gổ tiếp
Cố Nguyệt Hoài híp nửa mắt, khẽ cười hỏi: “Vẻ mặt này của chủ nhiệm Hoàng, bác có gì muốn nói ạ?”
Hoàng Phượng Anh giơ tay vén mái tóc ngắn ra sau tai, đến gần Cố Nguyệt Hoài nói nhỏ: “Hôm qua Trần Nhân được Lôi Đại Chùy thả ra, đội giảm nhẹ hình phạt của cô ta, nhưng cháu cũng biết Lôi Đại Chùy là đội trưởng quân dân, mình phải nể mặt đợt này.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Bà ấy nói xong, thấy vẻ mặt thờ ơ của Cố Nguyệt Hoài, không thể không khuyên giải: “Nhưng cháu yên tâm, đội cũng không thể để cháu chịu ấm ức không được, tôi có một công việc ở đây, không biết cháu có chịu làm không, nếu cháu làm tốt, một ngày kiếm hai ba chục công điểm cũng không thành vấn đề!”
“Dạ
Công việc gì ạ?” Cố Nguyệt Hoài hợp tác trưng ra biểu cảm hứng thú
Hoàng Phượng Anh cười thần bí, đột nhiên nhìn sang bút chì màu cô cầm trên tay, hiểu ra nói: “Này là của Hân Hân nhà tôi nhỉ
Con bé mang tranh cháu vẽ cho con bé về nhà, làm tôi giật mình lắm ấy!”
“Tiểu Cố, cháu nói sao cháu có tài này mà không nói sớm chứ
Đại đội mình thiếu một nhân tài tay nghề như cháu!”
Hoàng Phượng Anh trách mắng một câu, giọng điệu còn rất gần gũi
“Chủ nhiệm Hoàng nói đùa rồi ạ, cháu nào được tính là nhân tài có tay nghề.” Cố Nguyệt Hoài làm vẻ ngại ngùng, dù đi chung với gương mặt to như cái bánh lớn kia trông hơi ứa nhưng dù sao bây giờ cũng không còn thấy ghét như trước kia
Giọng nói của Hoàng Phượng Anh ngập tràn niềm hân hoan: “Tôi đã xem bức tranh ấy của cháu rồi, vẽ đẹp thật đó
Sao không được tính là nhân tài có tay nghề chứ
Dạo này đang có hoạt động kêu gọi Nông nghiệp học Đại Trại, công xã yêu cầu các đại đội triển khai toàn diện.”
“Tổng quản lý Chu cũng nói rồi, Đại Trại mang tinh thần “tự lực cánh sinh, gian khổ phấn đấu” nhưng bà con mình không hiểu, phải viết chữ vẽ tranh ra
Luôn luôn để mọi người nhìn thấy, phải tự lực cánh sinh, không mượn tiền quốc gia, cũng không đòi đồ của quốc gia!”
“Cháu biết khu chăn nuôi của đại đội mình chứ
Có mấy dãy nhà đất phôi, nếu có thể thêm chút tranh tuyên truyền trên tường thì hay quá rồi!”
“Nếu cháu chịu thì hôm nay có thể làm luôn
Thế nào?”
Hoàng Phượng Anh luyên thuyên không ngừng, cũng mở lời đề nghị luôn mục đích của Cố Nguyệt Hoài chuyến này
Đúng, cô mượn bút chì màu, vẽ tranh chân dung là để có thể nhận được công việc vẽ tranh tuyên truyền của đại đội, kiếp trước việc này là do công xã cử người xuống làm, mà đội lại chi tiền chi phiếu, làm đại đội vốn đã khó khăn nay lại càng thêm hụt gấu hở vai
Nông nghiệp học Đại Trại nói là người dân Đại Trại trên núi Thái Hành cải tạo thành như núi Hổ Đầu, sau ba lần trắc trở, đào núi đá thành ruộng bậc thang trồng trọt nông lâm, mà hai lần cải tạo trước đó, ruộng bậc thang sửa xong còn bị lũ lụt làm hỏng
Nhưng người dân Đại Trại không từ bỏ, trời tuyết lớn vẫn vùi đầu cực khổ cả mùa đông, cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người dân Đại Trại đã dùng đôi tay của mình, cải tạo vùng đất cằn cỗi để tạo ra tám mươi thửa ruộng màu mỡ, cải thiện điều kiện, thúc đẩy sản xuất lương thực cả thôn không ngừng tăng cao, thời kỳ Đại Trại khó khăn, khước từ cứu trợ của quốc gia, dựa vào sự cố gắng của bản thân để tự cứu lấy mình
Tinh thần của Nông nghiệp học Đại Trại chính là phẩm chất tượng trưng vượt trội nhất của nông dân nước Z
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô có thể đảm đương công việc vẽ tranh tuyên truyền Nông nghiệp học Đại Trại giúp đại đội, vừa thể hiện được giá trị của mình vừa có thể biểu hiện ra sự giác ngộ chính trị cao nhất của cô, không những có thể kiếm công điểm mà còn có thể cải thiện được danh tiếng của cô trong đại đội
Nghĩ vậy, Cố Nguyệt Hoài lời lẽ đanh thép nói: “Chủ nhiệm Hoàng, nếu bác đã nói vậy rồi, có thể dùng năng lực của cháu để tô thêm vinh quang cho đại đội thì đó là vinh hạnh của cháu, làm
Hôm nay làm liền!”
Hoàng Phượng Anh mừng rỡ, vỗ tay nói: “Được
Đi, lên đại đội
Nói một tiếng với trưởng ban quản lý!”
Nói xong, bà ấy kéo Cố Nguyệt Hoài vội vàng đến đại đội
Khu hành chính của đại đội sản xuất Đại Lao Tử nằm ở khu chăn nuôi, chỗ này là nơi nuôi gia súc tập trung của đội sản xuất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa vào cửa, đập vào mắt là một dãy nhà đất phôi, bốn phương tám hướng quét đá trắng bột xám, trông cái nào cũng giống hệt nhau
Bước vào tiếp thì là một khoảng sân rộng cắm đầy cọc gỗ, ban ngày thì đám gia súc nằm trên đống cọc, tối đến thì nhốt vào chuồng ăn cỏ
Khu chăn nuôi có mùi không dễ ngửi, mùi thuốc lá sợi, mùi mồ hôi và phân gia súc lẫn vào nhau, cực kỳ thối
Hoàng Phượng Anh hùng hổ kéo Cố Nguyệt Hoài xông vào một căn nhà đất phôi, bên trong có một chiếc giường đất lớn, đầu giường là một cái bàn nhỏ nhìn không ra màu sắc, trên bàn còn để một chiếc đèn thủy tinh đã bị hun đen bởi đèn dầu, trừ mấy cái này ra còn có một bàn tính cũ, một xấp sổ sách, mấy cây bút chì hay dùng trong văn phòng
Đây chính là văn phòng của đội, cũng là nơi xã viên họp và ghi công điểm
Lúc Cố Nguyệt Hoài và Hoàng Phượng Anh vào phòng, bên trong có hai người đang kề sát nhau nói chuyện, một là bí thư Vương Phúc, người còn lại thì hơi lạ, là một người đàn ông trung niên đeo kính trông cực kỳ nho nhã
Ông ấy là trưởng ban quản lý của đại đội sản xuất Đại Lao Tử - Vương Bồi Sinh
Trưởng ban quản lý không phải chức vụ nhàn hạ gì, nhiệm vụ thường ngày là xử lý thư từ và chuyến thăm của bà con, ủng hộ chính pháp nhiệm vụ và hoạt động đề xướng của các phòng ban đưa xuống, cùng với quân dân, tuyển binh và ứng phó các công việc cấp thiết
Vương Bồi Sinh là thanh niên tri thức già dưới quê vào năm 62, còn là Đảng viên, là người có trình độ văn hóa hiếm có của đại đội
Vương Phúc liếc nhìn Hoàng Phượng Anh một cái, lại nhìn Cố Nguyệt Hoài, không lên tiếng, ngồi trên giường đất rút điếu xì gà giấy ra
Thịt của nhà ông ấy đều là nhóc con này đổi mất, ông ấy còn chẳng ăn được mấy miếng
“Chủ nhiệm Hoàng
Chị đây là?” Vương Bồi Sinh tốt tính, cũng không giận khi Hoàng Phượng Anh đột ngột xông vào, trái lại còn tò mò nhìn sáng Cố Nguyệt Hoài, ông ấy ở đại đội lâu vậy rồi, dĩ nhiên cũng biết con gái nhà họ Cố danh tiếng rất xấu
Hoàng Phượng Anh nói to: “Chủ nhiệm Vương, không phải công xã muốn mình phát triển hoạt động tuyên truyền Nông nghiệp học Đại Trại sao
Vẽ tranh tường tuyên truyền lên tường ngoài đại đội mình, không cần công xã cử người xuống, Tiểu Cố có thể làm!”
“Hả
Cô ta có thể làm?” Vương Phúc trưng biểu cảm khó tin, ánh mắt rất nghi ngờ
Vương Bồi Sinh lại sáng mắt, ngồi thẳng dậy nói: “Ồ
Nói rõ xem nào.”
Hoàng Phượng Anh cũng không úp mở, kể lại hết chuyện hôm qua như đổ đậu, còn chỉ vào bút chì màu trong tay Cố Nguyệt Hoài nói: “Không tin các anh cứ bảo Tiểu Cố phát huy tại chỗ cho các anh xem, nếu qua ải kỹ thuật thì mình cứ dùng, thế nào?”
Vương Bồi Sinh trầm ngâm một chốc rồi gật đầu nói: “Được
Cháu vẽ cho tốt, nếu qua ải thì giao việc này cho cháu, khi ấy một ngày tính cho cháu hai mươi lăm công điểm, cháu thấy sao?”
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.