Cố Nguyệt Hoài đứng bên cạnh có chút hứng thú nhìn sắc mặt Trần Nhân thay đổi, khi trông thấy ánh mắt ác ý của cô ta liếc nhìn Điền Tĩnh, suýt chút nữa cô đã bật cười thành tiếng Nếu nói Điền Tĩnh là người có bản chất xấu xa thì hiển nhiên Trần Nhân là người có đầu óc xấu xa Cô ta luôn có thể nói ra những lời gây sốc khiến người ta bất ngờ đến vỡ mắt kính, để mọi thứ vốn đã ổn định bắt đầu bay sang một hướng khác, tuy nhiên lần này Điền Tĩnh cũng nên nếm thử sự ngu ngốc của cô ta rồi nhỉ Điền Tĩnh nép bên cạnh Trần Nguyệt Thăng, khi cô ta ngước mắt lên thì chú ý đến ánh mắt của Trần Nhân, trái tim hơi chìm xuống Từ lâu cô ta đã biết nữ phụ độc ác trong ‘Cuộc sống hạnh phúc trong thập niên bảy mươi’ này là một cô ả ngu xuẩn không có não, những lúc thế này mà còn ăn giấm chua, muốn kéo cô ta xuống nước cùng với mình Điền Tĩnh cũng không ngu, trước khi Trần Nhân chuẩn bị nói ra gì đó, đột nhiên mí mắt cô ta trợn lên rồi ngất xỉu Khi cô ta ngất xỉu, còn "tình cờ" ngất trong lòng Trần Nguyệt Thăng, không chỉ hưởng thụ cảm giác được bế công chúa, mà còn thẳng thừng ngăn chặn những lời Trần Nhân vốn đang định thốt ra "Tiểu Tĩnh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trần Nguyệt Thăng khàn giọng gào to, ai không biết thì còn tưởng là Điền Tĩnh cưỡi hạc qua tây thiên luôn rồi ấy Nhóm xã viên xung quanh cũng đột nhiên trở nên kích động, sợ cô gái hiểu chuyện lễ phép này bị hụt hơi, một người trong đám đông hét lên: "Còn đứng đực ra đó làm gì nữa Nhanh đưa người đến trạm y tế đi Mặt Trần Nhân đỏ bừng, đứng ngơ ngác tại chỗ không biết phải làm sao Cố Nguyệt Hoài cười lạnh một tiếng, đẳng cấp của Trần Nhân vẫn còn quá thấp, chỉ mới gặp một chút rắc rối mà đã mờ mịt không biết phải làm sao, cô đã đánh giá cô ta cao quá rồi, chỉ e là có mười Trần Nhân cũng không phải là đối thủ của Điền Tĩnh Trần Nguyệt Thăng cũng không dám chậm trễ, bế Điền Tĩnh chạy về hướng công xã Trước khi rời đi, Điền Tĩnh còn mơ hồ nghe thấy Cố Nguyệt Hoài gọi tên mình, đột nhiên cô ta có chút hối hận không nên giả vờ ngất xỉu để rời đi như thế, Cố Nguyệt Hoài này có vẻ hơi ranh mãnh, lỡ như thừa dịp không có cô ta ở đấy cô lại nói lung tung gì nữa thì sao đây Nhưng đã đến nước này, hối hận cũng muộn rồi Cố Nguyệt Hoài hoàn toàn không có ý định vạch trần chiêu trò giả vờ ngất của Điền Tĩnh Thứ nhất, Điền Tĩnh sẵn sàng tàn nhẫn với chính mình, cho dù cô có dùng bất cứ phương pháp nào như cắn ngón tay hay đánh đập cô ta một trận, Điền Tĩnh chắc chắn sẽ không "tỉnh lại", đến lúc đó, rất có thể sẽ bị cô ta trả đũa, mất đi tình cảnh tốt đẹp hiện tại - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Thứ hai, cái ôm của Trần Nguyệt Thăng cũng coi như đã củng cố mối quan hệ giữa hai người Cô chỉ muốn xem xem, kiếp này nếu có cô giúp một tay, tránh được sự cố trở thành góa phụ, Điền Tĩnh làm thế nào để thoát khỏi chướng ngại lốp xe dự phòng Trần Nguyệt Thăng này, cầm tiền mừng trị giá một trăm đồng và một chiếc xe đạp bình thản làm vợ của quan chức Thứ ba, lần này Điền Tĩnh tránh thoát được rủi ro từ Trần Nhân, nhưng sau này thì sao Mặc dù Trần Nhân ngu ngốc nhưng cũng không phải loại lương thiện gì, có cô ta thỉnh thoảng kéo chân sau Điền Tĩnh, cuộc sống sẽ càng trở nên thú vị hơn không phải sao Cho nên, Cố Nguyệt Hoài chỉ bình tĩnh nhìn Điền Tĩnh được Trần Nguyệt Thăng bế đi như vậy Vương Bồi Sinh nhíu mày nhìn bóng dáng Điền Tĩnh bị ôm đi, sự không hài lòng trong mắt không hề che giấu, ông ấy quay đầu nhìn về phía Hoàng Phượng Anh: "Đội trưởng Trần và gia đình Điền Tĩnh đính hôn rồi à Hai người chuẩn bị kết hôn sao Hoàng Phượng Anh còn chưa nói gì, Trần Nhân đã tỉnh táo lại Cô ta nói với vẻ mặt u ám: "Đính hôn cái gì chứ Kết hôn cái gì chứ Mọi chuyện còn chưa ra đâu vào đâu cả Điền Tĩnh thích dụ dỗ người khác, dỗ đến mức anh trai tôi phải tiêu tiền mua quần áo cho chị ta, loại phụ nữ phá của như chị ta, ai mà dám cưới về chứ Nghe những lời móc mỉa của Trần Nhân, Hoàng Phượng Anh cau mày nhìn về phía cô ta với vẻ không đồng ý Con bé này, sao nói chuyện khó nghe thế hả Cố Nguyệt Hoài không thèm quan tâm đến những chuyện vớ vẩn này nữa, cô thở dài nói: "Chủ nhiệm Vương, chủ nhiệm Hoàng, hai người cũng thấy rồi đấy, thân thể Điền Tĩnh yếu ớt như vậy, lúc trước chắc chắn là cô ta đã lười làm việc nông không ít lần rồi, sau này nếu để cô ta tiếp tục làm việc thì phải cân nhắc kỹ lưỡng, xem đóng góp của cô ta cho đại đội có đáng giá tám công điểm hay không, cũng không thể làm mất lòng nhóm xã viên được Ngay khi cô nói ra lời này, lập tức nhận được hưởng ứng của nhóm xã viên Một người phụ nữ chua xót nói: "Đúng vậy đúng vậy, thân thể Điền Tĩnh yếu ớt thế kia, nếu không có đội trưởng Trần che chở, làm sao mà phân công cho cô ta công việc nhổ cỏ nhẹ nhàng như vậy được Thậm chí cô ta còn không làm tốt công việc này, sau này lại cho cô ta nhiều công điểm như thế tôi sẽ không chấp nhận đâu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] "Ai bảo không đúng đâu Xuống ruộng làm việc mà còn ăn mặc lẳng lơ như vậy Chẳng phải để cho đội trưởng Trần nhìn còn gì "Được rồi, được rồi, bớt cãi nhau đi, người ta cũng ngất xỉu rồi, còn muốn cái gì nữa "Ha ha, ngất xỉu à Tại sao lúc trước không ngất đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không phải thấy chủ nhiệm Vương muốn xử phạt mới vội vàng nghĩ cách trốn đi sao Nếu so sánh như thế thì Điền Tĩnh còn không có trách nhiệm bằng Trần Nhân luôn ấy ".. Hoàng Phượng Anh nghe mọi người nói càng ngày càng không tưởng tượng nổi, bà ấy lạnh lùng nói: "Hóng chuyện xong rồi sao còn không tranh thủ thời gian đi làm việc đi Không muốn kiếm công điểm nữa phải không Nếu còn đứng đây nói nhảm nữa, công điểm tối nay sẽ đi giảm một nửa đấy Nghe thấy lời này, đám đông bắt đầu tản ra Trần Nhân lại cao giọng hét to: "Chủ nhiệm Hoàng, Cố Nguyệt Hoài nói đúng đó Lúc trước cháu cùng một đội với Điền Tĩnh, chị ta không nghiêm túc nhổ cỏ, phần lớn công việc đều dồn hết cho cháu, hôm nay chị ta cũng cố ý tìm cháu nói chuyện Hoàng Phượng Anh nhìn Vương Bồi Sinh một cái, nói: "Được rồi, tôi không để cô ta thoát, cũng không bỏ qua cho cháu được Cháu cũng đi làm việc đi, đừng có ở đây nói nhảm nữa, chờ thông báo của đội xem họ xử phạt cháu thế nào Lần này Trần Nhân không cãi lại nữa, không biết là chấp nhận số phận hay kìm nén chiêu trò gì đó, cô ta cúi đầu xuống, bắt đầu nhỏ cỏ, trông cô ta làm việc cũng có vẻ khá giỏi đấy Vương Bồi Sinh nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, khen ngợi: "Tiểu Cố, hôm nay cháu lại giúp tôi giải quyết một chuyện phiền phức nữa rồi Trong lòng Cố Nguyệt Hoài biết rõ nhưng trên mặt cô lại không lộ ra, chỉ cười nói: "Cháu không hiểu chủ nhiệm Vương đang nói gì, nhưng nếu thực sự vô tình giúp đỡ cho bác, đó cũng xem như cống hiến cho đại đội, là điều cháu nên làm Cô hiểu rất rõ hành vi lười biếng của nhóm xã viên trong lao động tập thể, lần này đã khiến Điền Tĩnh và Trần Nhân thành bia đỡ đạn, chỉ cần Vương Bồi Sinh không ngốc, ông ấy sẽ nắm bắt cơ hội này Tất nhiên, nếu chỉ nói miệng thôi thì sẽ không có tí tác dụng nào cả Ông ấy phải xử phạt thực tế, cắt giảm thật mạnh, nhất định phải làm cho Điền Tĩnh và Trần Nhân cảm thấy đau đớn mới có thể có tác dụng răn đe các xã viên khác, ngược lại nếu xử phạt nhẹ, sẽ càng khuyến khích hành vi dùng mánh khóe gian dối của nhóm xã viên Vương Bồi Sinh chắp hai tay sau lưng, cảm thán: "Tiểu Cố à Tiểu Cố, ý thức chính trị của cháu rất cao, là đồng chí tốt của đại đội chúng ta, cháu cũng là xã viên tốt, làm việc chăm chỉ, tương lai của cháu sẽ không tệ đâu Hoàng Phượng Anh nhìn Vương Bồi Sinh một chút, đúng là rất hiếm khi bà ấy thấy ông ấy khích lệ một người như vậy Nhưng mà, Cố Nguyệt Hoài cũng thực sự là một viên ngọc sáng bị bụi che phủ, trước đây bà ấy không biết Cố Nguyệt Hoài lại là một tài năng không hiển sơn không lộ thủy như vậy, tóm lại tương lai sau này của đại đội sản xuất Đại Lao Tử có thể sẽ phong phú lắm đây "Cảm ơn chủ nhiệm Vương, chủ nhiệm Hoàng, cháu đi đưa nước cho cha và anh trai trước đây ạ Cố Nguyệt Hoài nói một câu cảm ơn, nhấc bình gốm trong tay lên mỉm cười đi xa Vương Bồi Sinh nhìn theo bóng lưng đi xa của Cố Nguyệt Hoài, mỉm cười lắc đầu Hoàng Phượng Anh khó hiểu: "Anh cười gì vậy "Tôi cười vì trong đại đội của chúng ta có một người thông minh, vậy mà trước đây lại không nhận ra