Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 35: Ông đang tư thù cá nhân à?




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Cố Nguyệt Hoài đi rất xa mới nhìn thấy Cố Chí Phượng đang cúi người hốt phân trong rừng
Ông nhận làm công việc hốt phân sống, nhưng lại không chỉ đơn giản là hốt phân, khi nhóm xã viên không hốt đầy giỏ phân, người hốt phân cũng phải dùng gậy hốt phân giúp họ hốt phân, đa số đều là những nơi mà đàn heo, bầy chó, trâu cày thường đi lại vào ban ngày, phân rất nhiều
Đôi khi phải đến chuồng heo hoặc chuồng bò hốt phân, công việc đó mệt mỏi hơn nhiều, gần như không có thời gian nghỉ ngơi
"Cha
Cố Nguyệt Hoài vẫy tay hô to, Cố Chí Phượng lập tức ngẩng đầu lên
Vừa nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, trên mặt ông lập tức tràn ngập vui mừng: "Bé con
Sao con lại đến đây
Cố Nguyệt Hoài nhìn hai gò má đỏ bừng và mồ hôi nhỏ từng giọt trên khuôn mặt ông, cô cảm thấy hơi đau lòng, nhưng đa số người ở niên đại này đều như thế, muốn sớm hòa nhập vào đại đội, làm việc đồng áng kiếm công điểm là con đường nhanh nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Con tới đưa nước cho cha, cha, anh cả đâu rồi ạ
Cố Nguyệt Hoài nhanh nhẹn đổ nước trong bình gốm vào bát gốm trên đỉnh bình, sau đó đưa cho Cố Chí Phượng, còn liếc nhìn xung quanh, nhưng đáng tiếc là không thấy Cố Đình Hoài đâu
Cố Chí Phượng nhận lấy bát nước, còn chưa kịp uống, nghe cô nói vậy sắc mặt ông đột nhiên trầm xuống: "Đừng nói nữa, anh trai của con bị phân đến đội hai rồi, con cũng biết đội trưởng đội hai là ai mà, bên đó còn bắt anh con đi đào sông, công việc đó có thể dễ chịu được sao
Nụ cười trên mặt Cố Nguyệt Hoài cũng hơi thu lại, đào sông sao
Từ xưa đến nay, nông nghiệp và thủy lợi luôn chặt chẽ không thể tách rời, thậm chí từ thời cổ đại người ta còn không ngần ngại đầu tư rất nhiều nhân lực, vật lực, tài lực, họ coi việc kiểm soát nước như một vấn đề quan trọng trong việc cai trị và bảo vệ đất nước
Cái gọi là "đào sông", đơn giản là công việc dựa vào sức người đào đường sông mới, củng cố đê điều
Đây được công nhận là công việc mệt mỏi và vất vả nhất trong đại đội, mặc dù loại công việc này chắc chắn phải có người đi làm, nhưng đối với một người trẻ tuổi chưa bao giờ tiếp xúc với lao động tập thể như Cố Đình Hoài, chỉ sợ là một ngày đã rớt một lớp da
Trần Khang biết rõ Cố Đình Hoài chưa từng làm việc nặng nhọc bao giờ, không cho anh ấy nửa ngày để thích nghi, nếu nói không phải dùng việc công để trả thù việc tư thì cũng chẳng ai tin đâu, quả nhiên nhà họ Trần toàn là lũ người bẩn thỉu, nhỏ đã như vậy, lớn cũng như thế, người trên mà làm bậy thì người dưới không thể nghiêm chỉnh được
Cố Chí Phượng thở dài, cầm chén ngửa đầu uống nước trong bát
Sau khi uống một ngụm, ông cảm thấy nước có vị hơi sai sai, nghi ngờ nói: "Bé con, con bỏ đường vào nước à
Động tác của Cố Nguyệt Hoài hơi dừng lại, cô ngẩng đầu nhìn Cố Chí Phượng, trêu ghẹo: "Nhà chúng ta có đường sao
Đó chỉ là nước bình thường thôi ạ, chắc là cảm giác của cha không đúng rồi
Có phải vì con mang đến nên cha mới cảm thấy ngọt không
Vậy sau này ngày nào con cũng đưa nước cho cha nhé
Cố Chí Phượng nghe vậy, cảm thấy có lý, cũng cười rất vui vẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nhiên, sau khi uống một bát nước, Cố Chí Phượng đột nhiên cảm thấy cơ thể mệt mỏi của mình lại tràn đầy năng lượng, trong lòng thầm ngạc nhiên, từ khi nào mà nước lại có tác dụng tốt như thế, giống như thuốc thần vậy
"Được rồi bé con à, cha tiếp tục làm việc đây
Cố Chí Phượng quay đầu nhìn nhóm xã viên đang vùi đầu vào làm việc, cũng không dám lãng phí thời gian ở đây thêm nữa, thông báo một tiếng rồi ông lại quay trở về hoạt động tập thể
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Nguyệt Hoài nhìn dáng vẻ tràn đầy năng lượng của ông, trong lòng hơi nhẹ nhõm một chút
Cô thu dọn bình gốm, sau đó đổi hướng đi về hướng đường sông
Sông Tẩu Mã là tên của đường sông mà nhóm xã viên đặt sức lao động của họ vào đó, mở rộng đường sông, gia cố đê đập, đều là công việc tốn nhiều sức lực
Cố Nguyệt Hoài còn chưa đến sông Tẩu Mã đã nhìn thấy một dòng người đông đúc đen nghịt
Ở đoạn sông lớn, cờ đỏ tung bay phấp phới, đám đông nhốn nháo, nhóm xã viên đông đúc đều buộc dây rơm quanh eo, vung xẻng sắt, khom lưng cúi đầu, xúc đá và bùn đất từ lòng sông bỏ trong vào giỏ trúc cao nửa người
Có người vác trên vai một đòn gánh đã đầy đến gồ lên, run rẩy đi trở lại, khi đi ngang qua Cố Nguyệt Hoài, cô còn được tiếng đòn gánh kêu kẽo kẹt kẽo kẹt, như thể ngay giây tiếp theo vai của người đó sẽ trực tiếp sụp đổ ngay vậy
Những mảnh đất và đá vụn này phải đổ xa tận mấy trăm mét, hết chuyến này đến chuyến khác, nếu không đủ khỏe mạnh thì không thể gánh nổi
"Sống lưng cứng rắn
Bả vai sắt thép
Bản lĩnh thật sự
Lao động chăm chỉ, phấn đấu không ngừng
Trong tiếng khẩu hiệu khích lệ lòng người, đôi khi còn có thể nghe thấy tiếng "Hự a..
Hự a...", và tiếng nhóm xã viên "phụt phụt" nhổ nước bọt vào lòng bàn tay
Cố Nguyệt Hoài tìm thấy Cố Đình Hoài trong đám người, đi hết con đường, cô cũng không khỏi bị sự cực khổ và tinh thần của người dân thời đại này làm cho tin phục
Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng nhìn thấy Cố Đình Hoài kéo bùn từ đáy sông lên, nơi này có một con dốc, cho dù là đẩy xe cút-kít, hay mang vác đòn gánh, cũng rất khó dọn sạch nước bùn trong lòng sông
Lúc này, nhóm xã viên cần phải gom gọn bùn nhão, thay phiên nhau kéo lên bờ
Loại công việc này trong "đào sông" cũng được xem là công việc nặng nhọc nhất, khổ nhất, mệt nhất, ngày hôm sau, lòng bàn tay đều sẽ bong tróc chảy máu làm người ta đau đớn đến run rẩy
Cố Nguyệt Hoài nhìn Cố Đình Hoài đang đứng trên sườn dốc dùng sức, cổ anh ấy nổi đầy gân xanh, trời đã lạnh nhưng cả người anh ấy đều bốc lên hơi nóng, vạt áo ướt đẫm
Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt lại, bàn tay cầm bình nước nổi lên mạch máu xanh nhạt
Một giỏ bùn nhão vất vả lắm mới kéo được lên bờ, Cố Đình Hoài còn chưa kịp nghỉ ngơi, Trần Khang đang đứng trên bờ đã nói: "Cố Đình Hoài, Lý Bằng đi tiểu rồi, cậu lại đến đây thay cậu ta đi
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lập tức bắn ra một luồng khí lạnh, cô đột nhiên hét lên với Trần Khang: "Đội trưởng Trần của đội hai, anh cả của tôi không phải con vật, làm như thế thì sao ngày mai anh ấy làm việc tiếp được nữa
Ông không gọi người khác làm thay một lần được sao
"Ồ, tôi biết rồi, có phải là vì tôi để cho con gái Trần Nhân của ông đập vỡ đầu, khiến cô ta bị đại đội giáo dục xử phạt công khai, ông ghim gia đình tôi cho nên mới đặc biệt nhắm vào anh trai tôi đúng không
"Đội trưởng Trần của đội hai, ông không xứng với chức đội trưởng này đâu
"Nếu ông lấy việc công trả thù việc tư như thế này, vậy chúng ta phải đến gặp bí thư chi bộ nói chuyện chút đi
"Dù sao, trong lòng ông cũng nhỏ nhen thế cơ mà, với anh trai tôi đã như thế, vậy thì sau này nếu có xã viên nào vô tình chọc giận ông, chẳng phải cũng sẽ bị ông đối xử như vậy sao
Cố Nguyệt Hoài cao giọng hét to, lập tức đông đảo xã viên dưới đường sông đều nghe thấy được
Mọi người nghe xong, ha, đúng vậy thật, hôm nay là ngày đầu tiên Cố Đình Hoài đến đây làm việc, Trần Khang đã sắp xếp cho anh ấy đến kéo bùn, không chỉ là công việc vất vả và mệt nhọc nhất mà còn luôn tìm lý do để Cố Đình Hoài làm nhiều hơn, tại sao lại như vậy
Ban đầu còn có người không biết sự thật, nhưng sau khi nghe Cố Nguyệt Hoài nói như thế thì họ đã hiểu, thì ra là có thù riêng
Ngay lúc đó, tất cả mọi người vừa nhìn về phía Trần Khang vừa xì xào bàn tán
Như Cố Nguyệt Hoài đã nói, họ có một đội trưởng bụng dạ hẹp hòi như thế cũng không phải là chuyện tốt, nếu sau này nói gì đó không hợp, chọc giận Trần Khang, mình cũng bị như vậy thì phải làm sao đây
Trần Khang tức giận đến mức cả người đều run lên: "Con bé lắm mồm này, đừng có nói bậy nói bạ
Cố Nguyệt Hoài cười khẽ một tiếng, nghiêng đầu nói: "Nếu tôi nói lung tung thật, vậy thì tại sao đội trưởng Trần của đội hai lại tức giận như vậy chứ
Đúng rồi, tôi quên nói cho ông một chuyện, vừa nãy Trần Nhân bị chủ nhiệm Vương bắt quả tang vì tội dùng mánh khóe gian dối trong công việc, chắc là sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc lắm đấy, ông không đi xem một cái sao
Nghe vậy, sắc mặt Trần Khang đột nhiên thay đổi, mặt ông ta lúc xanh lúc đỏ xoay người rời đi
Ông ta không khỏi mắng thầm trong lòng: Con bé Trần Nhân phá hoại này, suốt ngày gây chuyện thị phi thôi, không làm cái nhà này nát toang là nó không chịu nổi mà
Ánh mắt lạnh lùng của Cố Nguyệt Hoài không nhìn theo bóng lưng Trần Khang nữa mà ngược lại nhìn về phía Cố Đình Hoài, khóe môi khẽ cong lên, mỉm cười vẫy tay gọi anh ấy: "Anh cả mau đến đây nghỉ ngơi một lát đi, em mang nước cho anh nè
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.