Cố Đình Hoài hơi ngại ngùng, anh ấy quét mắt xung quanh, nhìn xã viên đồng nghiệp khác Tính tình anh ấy hiền lành, làm việc không lười biếng cũng không gian dối, cho dù trước đây nhóm xã viên có thành kiến với anh ấy nhưng sau buổi sáng hôm nay họ đã có chút suy nghĩ khác, khi nghe thấy tiếng chào hỏi của Cố Nguyệt Hoài, họ đẩy Cố Đình Hoài để anh ấy đi qua nghỉ ngơi một lát Mặt Cố Đình Hoài lộ ra vẻ cảm kích, anh ấy liên tục nói cảm ơn, lập tức leo lên dốc rồi chạy chậm đến bên cạnh Cố Nguyệt Hoài "Anh cả Cho em xem tay anh đi Cố Nguyệt Hoài chờ anh ấy đến gần, kéo bàn tay anh ấy qua nhìn một chút, khi nhìn thấy, đáy mắt cô không nhịn được mà thấy cay cay, chỉ thấy lòng bàn tay trắng nõn thon dài ban đầu của anh ấy bây giờ đã bong ra một lớp da, đỏ đến mức làm người ta sợ hãi Cố Đình Hoài vội vàng giấu tay ra sau lưng, cười ngây ngô nói: "Không sao đâu mà, anh cả không đau Cố Nguyệt Hoài cụp mắt không nói gì, không đau sao Làm sao có thể không đau được chứ "Uống nước đi anh cả Cố Nguyệt Hoài không nói thêm gì nữa, đổ nước trong bình gốm ra, Cố Đình Hoài nhận lấy rồi uống một hơi cạn sạch, không khỏi kêu lên giống như Cố Chí Phượng: "Bé con, em bỏ đường vào sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài cười khẽ, không nói gì "Em giữ đường lại ăn đi, anh cả là đàn ông, uống nước đường làm sao mà được, sau này đừng có bỏ vào nữa biết chưa Cố Đình Hoài cười khổ lắc đầu, nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, sau khi uống nước thì sự mệt mỏi trong cơ thể anh ấy đã giảm đi rất nhiều "Anh cả bị phân đến đội hai, chắc chắn Trần Khang sẽ nhân cơ hội này để trả thù, anh cả cũng đừng chịu đựng như vậy, nếu ông ta quá đáng quá anh cứ nói luôn là ông ta lấy việc công trả thù việc tư, cùng lắm thì báo cáo cho bí thư chi bộ, anh biết chưa đó "Gia đình chúng ta sẽ dần dần đi đúng hướng, chuyện này cần phải từ từ, anh cả thật sự không cần phải chịu đựng cơn giận của ông ta đâu Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến Trần Khang, sự lạnh lẽo trong lòng không ngừng dâng lên Cố Đình Hoài cười không nói gì, anh ấy không nhịn được lại uống thêm một bát nước nữa, chợt nghĩ đến lời em gái vừa nói lúc nãy, anh ấy hỏi: "Bé con, vừa nãy em nói Trần Nhân bị chủ nhiệm Vương bắt quả tang vì tội dùng mánh khóe gian dối Chuyện đó là sao vậy Cố Nguyệt Hoài nhún vai từ chối cho ý kiến, giải thích ngắn gọn chuyện gì đã xảy ra "Cái gì Điền Tĩnh và Trần Nhân hợp tác bắt nạt em sao Cố Đình Hoài nghe xong không khỏi cau mày, vẻ mặt không vui, nếu không phải hiện tại đang là giờ làm việc, thì anh ấy đã muốn đứng ra bênh vực cho em gái Lông mày Cố Nguyệt Hoài như trăng non, cô cười nói: "Cuối cùng người chịu thiệt thòi nhất không phải là hai người đó sao Cố Đình Hoài nhìn dáng vẻ của cô, lông mày thả lỏng, không nhịn được bật cười "Em đoán chủ nhiệm Vương sẽ tận dụng chuyện này để kiếm cho em ít chỗ tốt, cuộc sống của gia đình chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn Cố Nguyệt Hoài không đành lòng để Cố Đình Hoài chịu áp lực quá lớn, vì vậy cô đã tiết lộ trước một chút chuyện nội bộ Nghe vậy, ánh mắt Cố Đình Hoài hơi sáng lên, anh ấy đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đỉnh đầu Cố Nguyệt Hoài: "Bé con nhà chúng ta giỏi thật đấy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Lúc trước anh ấy còn nghĩ rằng Điền Tĩnh là người tốt, nhưng không ngờ lại nhìn lầm rồi, sau này anh ấy phải nghiêm túc nói chuyện với thằng hai, cách xa Điền Tĩnh một chút, đừng nói là cô ta có thích thằng hai hay không, cho dù có thích thì một người bụng dạ đen tối như vậy, không thể để cô ta bước vào cửa nhà họ Cố được, nếu không thì chẳng phải cả nhà đều sẽ gặp nạn theo hay sao Cố Nguyệt Hoài mở miệng, vốn dĩ cô muốn nói chuyện vẽ tường cho đại đội, nhưng sau khi nghĩ lại, cô quyết định để tối về rồi nói sau, dù sao đó cũng là niềm vui to lớn của gia đình, để buổi tối mọi người cùng vui vẻ Hai anh em nói chuyện thêm một lúc, cho đến khi lòng sông lại vang lên tiếng "Hự a.. Hự a...", Cố Đình Hoài mới nói: "Bé con à, anh cả phải về làm việc rồi Cố Nguyệt Hoài gật đầu, thấy Cố Đình Hoài đứng dậy định rời đi, cô đột nhiên nghĩ đến gì đó, đưa tay lắc lắc bình gốm, trong đó còn sót lại một ít nước giếng, cô hét lớn: "Đợi đã anh cả "Chuyện gì vậy bé con Cố Đình Hoài khó hiểu Cố Nguyệt Hoài nói: "Em nghe người ta nói nếu bị thương thì phải rửa sạch bằng nước ngay, rửa sạch hết mấy thứ dơ bẩn, vết thương sẽ mau lành, trong bình vẫn còn dư chút nước, anh cả đến đây rửa tay đi Cố Đình Hoài cười nói: "Em nghe mấy lời vô lý này ở đâu thế, hơn nữa trong bình gốm của em là nước đường, dùng để rửa tay rất lãng phí, thôi anh cả là đàn ông, làm sao mà để ý vết thương nhỏ này được chứ Cố Nguyệt Hoài không muốn nghe nữa, cô kéo tay Cố Đình Hoài qua, dùng nước giếng còn lại trong bình gốm cọ rửa một phen, mặc dù không thể hiệu quả ngay lập tức như thuốc thần nhưng ít nhất có thể giảm bớt đau đớn, vậy vẫn tốt hơn là không làm gì cả Cố Đình Hoài nhìn vết máu và bụi bặm trong lòng bàn tay bị nước cuốn trôi, anh ấy cảm thấy một loại cảm giác nhẹ nhàng thoải mái Cố Nguyệt Hoài xua tay, lông mày cong cong nói: "Anh cả đi đi, đừng để bản thân quá mệt mỏi đó Em chuẩn bị vào thị trấn một chuyến, tối về nấu cho mọi người một bữa ngon "Thị trấn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Đình Hoài dừng lại, suy nghĩ một lát, móc từ trong túi ra vài tờ tiền lẻ nhét vào tay Cố Nguyệt Hoài rồi mới xoay người chạy đi, vừa chạy vừa vẫy tay: "Đi mau đi, đi sớm về sớm Cố Nguyệt Hoài cụp mắt nhìn năm hào trong tay, hai đầu lông mày dâng lên một chút ấm áp Cô thuận tay nhét tiền vào túi, nhấc bình gốm lên rồi đi về nhà Ngày mai cô sẽ nhận nhiệm vụ vẽ tường, muốn tìm thời gian đến thị trấn cũng không phải chuyện dễ dàng, tranh thủ chiều nay có thời gian, cô chuẩn bị vào thị trấn một chuyến, mang vàng đến chợ đen ở thị trấn hỏi thăm một chút, xem có nguồn tiêu thụ nào không Về đến nhà, Cố Nguyệt Hoài nhìn thấy Cố Tích Hoài đang ngồi trong sân đọc sách Cô không quấy rầy Cố Tích Hoài đang tập trung vào sách, đặt bình gốm lên bếp lò rồi vào phòng, khóa trái cửa lại Không gian Sumeru Giẫm mạnh trên đồng cỏ, Cố Nguyệt Hoài đã ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của lúa mì, những cọng lúa mì non đã phát triển thành hạt lúa mì, hạt lúa mì vàng óng đầy đặn, nặng nề trĩu xuống thân cây, tạo thành những làn sóng màu vàng óng ánh Cảnh tượng này khá ngoạn mục, Cố Nguyệt Hoài nhìn ngắm, không khỏi nhắm mắt lại rồi nhẹ nhàng hít vào hương thơm làm say lòng người này Đất trong không gian không làm cho người ta phải thất vọng, lúa mì cho ra hạt lúa mì rất lớn, trông rất được, theo như cô đoán, nếu những hạt lúa mì này đều được nghiền thành bột mì chắc cũng phải được khoảng năm mươi cân Một cân bột lúa mì trắng trên thị trường phải bán được với giá một hào tám, còn phải thêm phiếu, năm mươi cân bột mì trắng của cô có thể bán được với giá chín đồng Chín đồng, nghe có vẻ không nhiều, nhưng trong thập niên bảy mươi thì đó là một số tiền "khổng lồ", hơn nữa lúa mì trong không gian Sumeru phát triển rất nhanh, một ngày thu hoạch được một đợt, nếu cứ tiếp tục như vậy thì lợi nhuận mà cô có thể thu về chắc chắn không hề nhỏ chút nào Tất nhiên, không thể mang bột lúa mì trắng đến chợ đen đổi tiền mãi được, cô vẫn phải tìm cách kiếm một công việc Thời buổi bây giờ, chỉ có tìm công việc đàng hoàng mới có thể nhận được sự tôn trọng Vốn dĩ Cố Nguyệt Hoài muốn ngắt hạt lúa mì đến chợ đen đổi tiền, nhưng ngẫm lại thời gian, cô vẫn bỏ suy nghĩ này đi, chỉ lấy một ít ớt, trên thị trường nơi mà lúa mì được xưng là vua, thậm chí cả ớt cũng không chắc có thể bán được Cô lại đi đến nhà kho, lấy năm khối vàng từ trong hộp ra Cố Nguyệt Hoài rời khỏi không gian Sumeru, gói ớt và vàng trong một miếng vải đỏ, bỏ vào rổ, sau đó lấy đôi giày vải trắng mà trước đây cô dùng bút màu vẽ hoa lên trên đấy, đặt xuống một cách gọn gàng, lại phủ lên rổ một lớp vải màu đậm, mãi đến khi che phủ cực kỳ kín kẽ, cô mới vội vã rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử, đi đến thị trấn