Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 37: Người có duyên ở cung tiêu xã





Cố Tích Hoài ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách nhìn theo bóng lưng của Cố Nguyệt Hoài, rồi lại cúi xuống vùi đầu vào sách
Cô em gái này của cậu ấy dường như đã tỉnh ngộ sau khi bị đập đầu, không còn thấy cô ngu ngơ đáng ghét như hồi xưa nữa
Có điều cũng không thể mong chờ cô có thể cống hiến được gì cho gia đình, chỉ mong sau này cô nghĩ cho người nhà nhiều hơn, đừng có lêu lổng cả ngày, trong lòng trừ đàn ông ra thì không còn gì khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kể từ khi lao động mạnh trong nhà đều đi làm, tình trạng khó khăn trong nhà cũng được giảm đi
Nhưng hễ nghĩ đến sau này rất khó có thời gian để đọc sách, Cố Tích Hoài lại càng thêm trân trọng lúc thảnh thơi và nhàn hạ của hiện tại
..
Cố Nguyệt Hoài chạy như bay suốt cả đường, cũng không biết có phải nước giếng trong không gian có tác dụng không mà chặng đường này cô đi không mất nhiều sức
Chưa bao lâu, cô đã đến thị trấn rồi
Cô đến cung tiêu xã trước
Hai giờ chiều, các công nhân vẫn chưa tan làm nên cung tiêu xã cũng không đông người
Cố Nguyệt Hoài vừa vào cửa chính của cung tiêu xã, thấy quanh tường là một vòng kệ, bên trên để đủ thứ đồ dùng sinh hoạt như kem đánh răng, xà phòng, chậu rửa mặt, diêm quẹt, phích nước nóng vân vân
Cách kệ hàng một mét là tủ trưng bày, nhân viên bán hàng đang ngồi cách sau tủ trưng bày một khoảng, một cung tiêu xã có bốn nhân viên, ai làm việc của người nấy, có người đan áo len, có người đọc sách, có người thắt tóc
Họ vừa làm việc của mình, vừa luyên thuyên không ngừng tán gẫu
“Mỹ Lệ à, tháng sau cô kết hôn rồi, nhà trai cho bao nhiêu sính lễ?” Một nhân viên bán hàng có mái tóc ngắn và ngoại hình thanh tú nghiêng đầu nhìn một nhân viên bán hàng đang thắt tóc khác, giọng điệu vừa tò mò vừa hâm mộ
Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu nhìn một cái, nhân viên thắt tóc không xinh đẹp lắm nhưng có khí chất dịu dàng, nghe đồng nghiệp nói xong thì mỉm cười, trên má còn có lúm đồng tiền nho nhỏ
Cô ấy nói: “Không nhiều.”
Nhân viên thanh tú hiển nhiên không tin, cô ta hơi không vui bĩu môi, lúc liếc thấy Cố Nguyệt Hoài béo mập, ánh mắt thoáng hiện vẻ chán ghét, cả chào hỏi cũng không muốn, tức phì phò đứng lên đi ra nhà kho phía sau cung tiêu xã
Thấy cô ta đi rồi, một nhân viên hơi lớn tuổi khác trợn mắt nhìn theo hướng cô ta rời đi, nói: “Thật nhỏ nhen
Mỹ Lệ, sau này cô ít giao du với cô ta lại, biết chưa?”
Diêu Mỹ Lệ mím môi cười chúm chím, coi như đồng ý
Cô ấy ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, giọng nói trong trẻo tựa mưa xuân: “Đồng chí, cô cần gì ạ?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Tôi đến ngắm thôi.”
Diêu Mỹ Lệ gật đầu, cười với Cố Nguyệt Hoài rồi không nói chuyện với cô nữa, ngồi lên ghế lấy cuộn len màu nâu đậm ra đan áo
Cố Nguyệt Hoài nhìn một cái rồi thôi, tuy kiếp trước cô cũng hay đến cung tiêu xã nhưng không có tiếp xúc với mấy nhân viên bán hàng này
Nhưng không thể không nói, cương vị nhân viên bán hàng của cung tiêu xã là một nghề rất được ưa thích ở những năm 70
Làm việc ở cung tiêu xã rất tự do, có thể nhận ra được từ những hành động của nhân viên bán hàng đó, hơn nữa còn được mang cái bụng đói meo đến nhà ăn tập thể ăn cơm mỗi ngày, đồ ăn ngon đã đành lại còn có thể tiết kiệm một phần ăn cho nhà mình
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Với lại không cần nhìn sắc mặt người khác như nhân viên bán hàng ở thời đại sau này
Nhân viên bán hàng thời đại này vẫn rất có tiếng nói, muốn mua mặt hàng đang bán chạy nào, nhân viên bán hàng nói có là có, nói không có là không có, họ có thể dựa vào sự yêu thích dành cho khách của riêng họ để bán đồ, muốn làm gì thì làm
Nên nếu nhà ai có người đi làm ở cung tiêu xã, nói ra là một chuyện rất có mặt mũi
Cố Nguyệt Hoài cũng có ý tranh bát cơm vàng này, nhưng muốn làm nhân viên bán hàng thì phải có mối quan hệ, hơn nữa số lượng nhân viên có hạn, không thể vượt chỉ tiêu, chỉ có thể đuổi một người tuyển bù một người
Nên muốn làm nhân viên bán hàng, cô không có cửa
Cố Nguyệt Hoài ngắm nhìn một lát, không mua gì cả, cũng không hỏi gì luôn, quay người rời khỏi cung tiêu xã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô không đến chợ đen mà ngồi canh ở một chỗ gần cung tiêu xã, chờ “người có duyên”
Lúc nãy cô vừa nghĩ ra, trong tủ trưng bày của cung tiêu xã có để tận mấy đôi giày vải trắng, kích thước khác nhau, mà đôi trong tay cô có kích thước không nhỏ, suy cho cùng thì với cân nặng hiện tại của cô, muốn tìm một “người có duyên” ở thời buổi này cũng không dễ
Cố Nguyệt Hoài cứ chờ như vậy, khách của cung tiêu xã cũng đi đi về về tận mấy đợt nhưng chẳng có ai có trọng lượng, điều này cũng chẳng lạ, dù cuộc sống của người thành phố năm nay không tính là thiếu thốn nhưng cũng không thể bữa cơm nào cũng ăn thịt
Nếu cô béo khỏe như này, chứng tỏ đã sống rất đầy đủ ở những năm 70
Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt đã qua một tiếng
Cố Nguyệt Hoài ngồi canh đến tê chân, thầm đoán trong lòng, xem ra hôm nay không câu được người có duyên rồi, vẫn nên đến chợ đen thử vận may thôi, nói không chừng có thể bán một đôi giày, ớt, vàng ấy chứ
Cô ở bên này tự thấy mắc cười với suy nghĩ của mình thì đột nhiên bên kia có một cô gái vóc dáng xêm xêm cô đi qua từ đầu phố, hướng thẳng tới cung tiêu xã
Cố Nguyệt Hoài khựng lại, cũng không do dự, vội vàng tiến đến chặn cô ta lại
“Có chuyện gì?” Tính tình của cô gái đó không được tốt cho lắm, thấy có người chặn đường, da thịt trên mặt cũng run lên, trông cô ta thật sự khá giống người giết heo mặt mày hung tợn
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài dâng lên cảm xúc phức tạp, chắc trong mắt người khác cô cũng như vậy nhỉ
Nhưng khi thấy thân hình của Cố Nguyệt Hoài, sắc mặt của cô gái kia lại dịu xuống trông thấy, thậm chí còn thoáng hiện đôi phần tương thân tương ái, có thể thấy bình thương cô ta cũng đã bị người ta dè bỉu vì thể trọng và cân nặng này không ít lần
Cô ta hỏi với chất giọng đều đều: “Cô có chuyện gì?”
Cố Nguyệt Hoài khẽ ho một tiếng, chỉ vào một góc vắng: “Chúng ta qua đó nói chuyện?”
Cô gái sững sờ, nghi ngờ nhìn cô, lẽ nào là buôn người
Nhưng nhìn vóc dáng quen thuộc trước mắt, cô ta vẫn không nói gì, gật đầu đi theo Cố Nguyệt Hoài
Đến trong góc, Cố Nguyệt Hoài nhìn quanh một vòng rồi mới vén sọt ra, để lộ đôi giày vải trắng được đặt trên cùng, trên giày có vẽ hoa sử quân tử tươi đẹp, đóa hoa màu đỏ cam kiều diễm chói mắt được điểm xuyến đầy những nhánh cây, xinh đẹp động lòng người
Cô gái kinh ngạc: “Đẹp quá, đây là kiểu mới của cung tiêu xã sao?”
Cố Nguyệt Hoài thấy nhẹ nhõm, biết chuyện này thành công một nửa rồi
Tuy thân hình của cô gái này làm người ta sợ nhưng cô ta mặc áo khoác màu xanh quân đội mới tinh, tràn đầy sức sống lại còn xinh đẹp, còn nói tiếng phổ thông tiêu chuẩn, vừa nhìn đã biết điều kiện gia đình không tệ rồi
Cố Nguyệt Hoài nói: “Không phải, này là do tôi vẽ.”
“Cha tôi thương tôi, luôn muốn tôi được giống những cô gái trên thành phố, nhưng cô nhìn bộ dạng tôi này, nào xứng chứ
Nên tôi nghĩ cách muốn bán sang tay rồi trả tiền lại cho cha tôi.”
“Không biết cô có thích không, chỉ bán ba đồng rưỡi thôi.”
“Cô yên tâm, tôi chưa từng mang, vẫn còn mới đó.”
Cố Nguyệt Hoài rũ mắt, lúc nói chuyện giọng điệu còn hơi tự ti
Cô khéo ăn khéo nói bẩm sinh, lại bắt được cơ hội sống lại hiếm gặp, dĩ nhiên biết gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, nếu cô muốn bán giày thuận lợi thì khó tránh phải tỏ ra yếu thế
Người đời luôn đồng cảm với kẻ yếu, đây là chân lý không đổi
Thật ra cô muốn bán đôi giày này theo cách bình thường nhưng thời gian và hiện thực không cho phép
Cô ta nhìn Cố Nguyệt Hoài, quả nhiên trong mắt hiện lên rất nhiều vẻ đồng cảm và hư vinh đắc ý dễ thấy, tuy họ có vóc dáng gần như nhau nhưng xuất thân lại chênh lệch như trời với đất, hình như cô ta cũng không tới nỗi xui xẻo đến thế
Chu Dung Dung tự thấy hạnh phúc trong lòng, lúc nhìn lại đôi giày vải trắng vẽ hoa sử quân tử trong sọt kia còn thấy thích hơn
Đôi giày này, chẳng phải là được may riêng theo số đo của cô ta hay sao
Nếu cô ta mang đôi giày này về trụ sở lớn, mấy nhóc con chết tiệt kia còn không hâm mộ muốn chết à
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.