Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 38: Giày da mũi nhọn





Nhưng mà, ba đồng rưỡi
Chu Dung Dung giơ tay sờ túi, bên trong có năm đồng nằm yên, cô ta ra ngoài mua nước tương với đồ hộp chứ không phải ra ngoài mua giày, hôm nay nhà cô ta có khách, tiện đường còn phải đến nhà hàng quốc doanh để mua hai món xào về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu cô ta tiêu hết tiền rồi..
Nghĩ đến cảnh đó, Chu Dung Dung lại kéo về được chút lý trí
Cố Nguyệt Hoài thấy cô ta lộ vẻ lưỡng lự trông như định lắc đầu, bèn nói: “Cái tôi vẽ là hoa sử quân tử, từ thời xa xưa hoa này đã được ngợi ca là chí lớn bay xa, dám nở chói lóa hơn cả ánh mặt trời, văn nhân mặc khách đều rất thích nó.”
“Tôi thấy đôi giày này cũng chỉ có con gái thành phố như cô mới có thể mang ra khí chất đó thôi, nếu cô không mua vậy tôi không bán nữa, mang về nhà để đó, chờ sau này có cơ hội thì tự mang vậy.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài thở dài, quay người định đi
Chu Dung Dung sốt sắng, cô ta thích đôi giày này, nhưng mà ba đồng rưỡi..
Cố Nguyệt Hoài vừa đi được hai bước, sau lưng đã vang lên giọng của Chu Dung Dung: “Khoan
Cô chờ chút, tôi cũng đâu có nói là không mua!”
Cố Nguyệt Hoài quay người cười mỉm với Chu Dung Dung: “Tôi biết đôi giày này có duyên với cô, này, cô đã mua giày của tôi rồi, tôi cũng không thể để cô chịu thiệt, đây là ớt nhà tôi tự trồng, tặng cô một ít.”
Chu Dung Dung vừa nghe còn có tặng ớt, lo lắng cũng vơi đi nhiều
Cô ta móc ba đồng rưỡi ra đưa cho Cố Nguyệt Hoài rồi nhận lấy ớt trong tay cô, nhìn ớt đỏ như lửa, không hề bị sẹo hay vết bùn nào, Chu Dung Dung hơi ngạc nhiên nói: “Ớt nhà cô trồng tốt thật đó!”
Cố Nguyệt Hoài khẽ cười, nói: “Mang về nấu một đĩa thịt xào ớt, ớt đỏ tươi bóng dầu xào chung với thịt xắt miếng ướp với nước tương, bảo đảm hương thơm xộc thẳng vào mũi cô!”
Chu Dung Dung nghe cô nói vậy, miệng cũng vô thức ứa nước miếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ta trưng ra vẻ mặt kỳ lạ nhìn Cố Nguyệt Hoài, thấy người này hợp ý mình bèn nói: “Tôi tên Chu Dung Dung, nhà ở trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện, sau này cô muốn bán mấy món mới lạ này thì đến tìm tôi.”
Cô ta ham ăn, cũng thích ăn cay, ớt này trông có vẻ đã được trồng trọt và chăm sóc rất kỹ, có thể làm ăn lâu dài
“Trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện
Người ở trong đó toàn là quan lớn đó!” Cố Nguyệt Hoài nịnh nọt nói ra câu này khiến người Chu Dung Dung lâng lâng bay cao như sắp thành tiên đến nơi, cô ta đắc ý ngời ngời hất tóc, vẫy tay đi vào cung tiêu xã
Lúc Chu Dung Dung quay người, nụ cười của Cố Nguyệt Hoài cũng vụt tắt, mặt mày thờ ơ cứ như người tốn nước miếng bán hàng lúc nãy không phải cô, cô quay người kéo khăn trùm đầu trên mặt rồi đi đến chợ đen
..
Công xã Hoàng Oanh, chợ đen
Trên thị trấn không có nhiều khu chợ đen, chỉ có hai ba chỗ như thế, hơn nữa cũng không phải như thời đại sau này, người buôn bày sạp ra bán đông nghịt mà đa số chợ đen bây giờ đều giấu giấu giếm giếm, trên một con phố toàn là mấy kẻ ăn bám rảnh việc
Có người ngồi tụm năm tụm ba trong góc phố, tay đút vào ống tay áo quan sát dòng người qua lại
Cũng có phụ nữ trùm đầu bằng khăn tam giác màu xám xanh, đeo sọt ngó trái ngó phải
Thỉnh thoảng xuất hiện một hai “thổ hào” dắt xe đạp, trong chớp mắt sẽ được lái buôn lương thực của chợ đen ngắm trúng, thương lượng ổn thỏa thì kéo nhau rời khỏi chợ đen, tìm nơi vắng người giao dịch
Cố Nguyệt Hoài khom người, che đầu kín kẽ, vẻ mặt lại cực kỳ bình tĩnh
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Đây không phải lần đầu cô đến chợ đen, tuy không được coi là dân lành nghề như cha với anh nhưng cũng không tới mức lúng túng tay chân
Cố Nguyệt Hoài nấp hồi lâu trong góc để tìm cá lớn có thể dính câu, lúc này lại may mắn hơn hồi ở trước cửa cung tiêu xã, tầm mười phút sau là cô đã ngắm trúng một chàng trai chạy xe đạp từ góc phố đến rồi
Chàng trai mặc áo len cổ bẻ màu xanh đậm, áo khoác quân đội mới tinh, chân còn mang một đôi giày da mũi nhọn, đang là thời buổi được gọi là “bàn chân không mang giày ta nghèo đi một nửa”, nhìn người thì phải nhìn giày trước
Những năm 70, giày da mũi nhọn là thứ phải đạt đến cấp bậc sĩ quan mới có tư cách được phát
Nhưng chàng trai này có gương mặt tí tửng, chạy xe đạp còn huýt sáo, chẳng giống sĩ quan chút nào nên chắc cậu ấy mang giày của người nhà thôi, lại nhìn mấy túi giấy dầu cậu ấy treo trên đầu xe là biết đi tặng quà rồi
Cố Nguyệt Hoài phân tích xong, bèn ra khỏi góc tường chặn đầu xe lại
Hạ Lam Chương thấy bị người ta chặn đường, xụ mặt dừng xe, mất kiên nhẫn hất tay nói: “Tôi không mua lương thực, cô mau tránh ra, nếu không tôi gọi người của đội dân quân tới đấy!”
Nếu không phải vì đi qua chỗ này sẽ đến trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện nhanh hơn, cậu ấy đã không đi đường này rồi
Cố Nguyệt Hoài không lung lay, mặt dày nói: “Đồng chí, chỗ tôi có đồ tốt, sức mạnh của đồng tiền đó!”
Hạ Lam Chương nghi ngờ nhìn cô: “Sức mạnh đồng tiền
Là gì cơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lương thực loại tốt à?”
Cố Nguyệt Hoài ngoắc cậu ấy rồi đi vào góc trước, đám người bán thóc bán trứng ở đầu phố thấy “dê béo” bị Cố Nguyệt Hoài nẫng tay trên cũng không giận gì, vì họ cũng thấy giày da mũi nhọn trên chân chàng trai này
Gia cảnh người này quá cứng, chọc bừa vào cậu ấy nói không chừng tự chuốc họa vào thân
Làm ăn trong chợ đen, mắt nhìn rất quan trọng
Hạ Lam Chương thật sự tò mò bèn dắt xe đạp đi theo, khi thấy vàng thỏi trong sọt của Cố Nguyệt Hoài, sắc mặt bỗng dưng thay đổi, nói nhỏ: “Cô điên hả
Thứ này là hàng cấm đó!”
Cố Nguyệt Hoài cười: “Lương thực cũng vậy, thực phẩm phụ cũng thế mà.”
Trên thực tế, nước Z vào những năm 50 tạm ngừng giao dịch vàng bạc giữa nhân dân, rõ ràng đã quy định giao dịch vàng bạc trong nước thống nhất do ngân hàng nhân dân quốc gia kinh doanh quản lý, tất cả đơn vị và người dân không được giao dịch bằng vàng bạc, cũng cấm lén lút giao dịch
Cô biết hết những điều này, nhưng cũng như cô nói đó, lương thực cũng là hàng cấm, không phải vẫn có người bán sao
Hạ Lam Chương xua tay: “Tôi không nuốt nổi thứ này.”
Nói xong, Hạ Lam Chương quay người bỏ đi, thứ như vàng bạc liên quan đến quá nhiều thứ khác, sơ sẩy một cái chính là vạn kiếp bất phục, cậu ấy không dám giao dịch bừa bãi trong chợ đen, lỡ mà bị người ta báo cáo, cả nhà đều gặp nạn
Hạ Lam Chương đi được hai bước bèn quay đầu nhìn lại, lưỡng lự nói với Cố Nguyệt Hoài: “Tôi khuyên cô nên giấu đi, tuy nói giống với lương thực nhưng tính chất hoàn toàn khác nhau, nếu cô bị tóm là sống không nổi đâu.”
“Hơn nữa tôi cũng rất có thể khẳng định với cô là công xã Hoàng Oanh không ai có thể mua nó đâu, cô cũng đừng phí công nữa.”
Hạ Lam Chương nói xong thì bỏ đi không thèm ngoảnh lại
Cố Nguyệt Hoài nhìn cậu ấy chạy xe đạp biến mất bên phố, cô nhíu mày rũ mắt nhìn sọt của mình
Cô suy tư một hồi rồi từ bỏ việc bán vàng, tiện tay nhét vào không gian Sumeru
Chàng trai đó hơi bướng nhưng có lẽ không phải người xấu, mới đầu thấy vàng cũng không lộ vẻ tham lam gì cả, đương nhiên cô gọi cậu ấy đến chẳng chút kiêng dè như vậy cũng là vì có không gian Sumeru bỏ túi
Nếu cậu ấy dám ra tay cướp hay gọi dân quân tới, cô sẽ nhét vàng vào không gian, chỉ cần không bắt quả tang được thì ai tin lời cậu ấy nói chứ
Ai lại dám tin trên người cô có một không gian cá nhân
Nhưng kế hoạch bán vàng tan tành, phải trả nợ kiểu gì đây
Cố Nguyệt Hoài mím môi, nhớ tới số lúa mì nặng trĩu trong không gian Sumeru, mi tâm khẽ thả lỏng, lúa mì đâm chồi nhanh, nếu cô cần cù hơn, một ngày có thể gặt được hai đợt, dùng cối xay nghiền thành bột, vậy là có bột mì đặc chế loại một rồi
Cô chạy thêm vài chuyến, chắc có thể trả hết nợ của gia đình, chỉ tiếc tạm thời không thể lấy vàng ra dùng
Nhưng nền kinh tế của đất nước sẽ luôn có lúc phát triển nhanh, khi ấy cô lấy đồ trong không gian ra bán, rồi mua thêm nhà ở thành phố cấp một là có thể thuận lợi trở thành bà chủ cho thuê nhà, thực hiện cho thuê tự do
Cuộc sống tươi đẹp còn ở phía sau, hiện tại, cứ ráng trước đã
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.