Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 39: Mười sáu con gà con





Cố Nguyệt Hoài cũng không nản lòng, chuyển sang bày keo khác, bắt đầu rà tìm mục tiêu tiếp theo, có sao thì cô cũng phải bán hết ớt trong sọt mới có thể về nhà được, nếu không thì há chẳng phải uổng cả chuyến đi chợ đen này của cô rồi sao
Chợ quốc doanh cung cấp thức ăn với số lượng có hạn mỗi ngày, người thành phố muốn ăn một món mới thì phải xếp hàng từ sáng sớm
Ớt này của cô trồng trong không gian Sumeru mà có, chất lượng khỏi phải bàn, nhưng thời buổi này giá đồ ăn thật sự không đáng tiền, chợ quốc doanh bán một cân ớt chỉ hai xu rưỡi, ớt trong sọt cô tính đâu ra đấy cũng phải năm cân
Nên dù cô bán mắc hơn chút, mắc thêm nửa xu, một xu thì cũng mới kiếm thêm được vài hào
Nhưng chân muỗi nhỏ cỡ nào cũng là thịt, trong hoàn cảnh thời buổi này, kiếm nhiêu đó cũng không phải ít
Bán ớt thuận lợi hơn cô nghĩ nhiều, bà con thời nay chỉ muốn ăn no chứ không cần ăn ngon, ớt mua về nhà nấu đại thành nước xốt, phủ một lớp trong bánh bao chay là coi như giải quyết xong một bữa trưa rồi
Ớt của cô chất lượng cao lại đẹp mã, bán hết một sọt thu được hai hào
Cố Nguyệt Hoài cũng không vội rời đi, cô biết trong nhà hết lương thực rồi, lại mua thêm năm cân bột ngô ở chợ đen với giá một cân một hào, lúc định rời đi lại gặp người bán gà, cũng đã giết xong rồi, gà trống một cân sáu hào mốt, gà mái một cân sáu hào bảy
Cô nhớ dáng vẻ Cố Chí Phượng đi làm mồ hôi nhễ nhại khắp lưng và bàn tay bị thương của Cố Đình Hoài, mím môi mua nửa con gà mái định về nhà hầm canh tẩm bổ cho họ, nửa con gà mái là hai cân hai, không cần phiếu, tốn một đồng bốn hào bảy
Cố Nguyệt Hoài để thịt gà vào sọt, vừa định đi thì bị chú bán gà chặn lại
Hình như ông ấy hơi căng thẳng, ngó trái ngó phải, cuối cùng mới cởi mũ xuống gãi ót, bộ dạng lấp lửng nói nhỏ: “Cô gái à, cần gà con không?”
Nghe vậy, mắt Cố Nguyệt Hoài lấp lánh: “Chú có hả?”
Hiện tại trùng hợp là lúc “loại bỏ chủ nghĩa tư bản” nên không cho dân làm nghề phụ trong nhà, rau trồng trong đất phần trăm trước sau nhà của các xã viên là thứ không thể đem lên thị trấn để bán, bị bắt được là tội “đi theo con đường chủ nghĩa tư bản”
Có khi đại đội sản xuất sẽ tổ chức cho dân quân canh gác lối ra vào công xã thị thành vào sáng sớm, một khi xe kéo rau cải bị chặn lại, xã viên sẽ đòi kiểm tra, thậm chí rau cải cũng sẽ bị tịch thu
Lúc chiều Cố Nguyệt Hoài cũng đã quan sát một hồi, nay cô gặp may, lối ra vào không có dân quân canh gác
Nuôi gà cũng thuộc diện nghề tay trái bị cấm, trong thôn chỉ có đại đội là có chuồng gà, nuôi mười mấy con, mỗi ngày thu hoạch trứng sẽ để đó, định kỳ chia cho các xã viên làm đồ thực dụng, tính theo đầu người, một năm mỗi người có thể được chia tầm ba đến bốn quả
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nếu nói lương thực là ngoại tệ mạnh, vậy trứng gà chính là hàng bán chạy
Trứng gà là hàng cao cấp người dân trao đổi qua lại vào các dịp lễ tết, còn có thể làm đồ trao đổi với các xã viên, một quả trứng có thể đổi được nửa cân muối là có thể thấy trứng gà quý giá cỡ nào rồi, tóm lại, thời nay chẳng có ai từ chối trứng gà cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô biết không gian Sumeru có thể nuôi gia súc gia cầm, tiếc là không có đường mua
Dù sao gà mẹ của đại đội làm ổ đẻ trứng cũng không thể chia cho cô, vốn còn muốn chờ thêm hai năm nữa nhà nước sẽ dốc sức kêu gọi nuôi heo và gà vịt ngỗng rồi tìm cách kiếm gà con, giờ thì hay rồi, buồn ngủ gặp chiếu manh
Chú bán gà gật đầu, nói nhỏ: “Gà trong nhà làm ổ đẻ được mười mấy con gà con, không dám mang đến chợ đen vì sợ động tĩnh lớn quá, giờ đang giấu trong nhà ấy, cô có cần không
Nếu cần thì về bắt hai con?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Cần
Chú, gà con nhà chú bán sao?”
Chú bán gà cười khổ xua tay: “Gà con có thể được mấy đồng chứ, một con một hào rưỡi.”
Cố Nguyệt Hoài nhanh chóng tính toán trong đầu, nói: “Thế này nhé chú, gà con nhà chú cháu lấy hết, có thể tính rẻ tí nữa không
Cũng không nhiều đâu, có thể bớt một xu một con được không?”
Nghe vậy, chú bán gà mừng còn không kịp, vội nói: “Được được!”
Vui mừng xong, ông ấy lại hơi do dự: “Cô lấy hết thật à
Nếu bị bắt được..
Cô không thể nói là mua ở chỗ tôi đâu đấy.”
Cố Nguyệt Hoài bật cười: “Chú yên tâm đi.”
Đã nói đến nước này rồi, chú bán gà cũng không nói gì thêm, vui vẻ dọn hàng dẫn Cố Nguyệt Hoài về nhà
Nhà ông ấy nằm ở ngõ Bách Gia trong thị trấn, nhà trong khu này toàn là mô hình nhà ngang
Nhà ngang cao mấy tầng lầu, mỗi tầng đều có hành lang dài mắc nối tiếp với mười mấy căn phòng đơn nhỏ, diện tích phòng cũng không lớn, rộng nhất là mười mấy mét vuông, căn nào cũng phải chen chúc bảy tám người thậm chí là mười mấy người
Mỗi nhà đều có một bếp lò ở cửa, lúc nấu nướng sẽ tỏa hương khắp tòa nhà, mọi người bày thức ăn ở bên ngoài, hôm nay nhà ông ấy ăn thịt, ngày mai nhà tôi ăn trứng, đề tài “ăn cái gì” cũng trở thành chủ đề tán gẫu hằng ngày của các hộ dân sống trong nhà ngang
Hơn nữa, phòng để nước và nhà vệ sinh trong nhà ngang đều dùng chung, mỗi sáng dậy đi múc chậu nước là người chen nhau đông nghìn nghịt
Cố Nguyệt Hoài hiểu ra, chẳng trách ông ấy vội bán gà con đi, trong nhà ngang chật hẹp chen chúc hàng xóm ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy nhau này, nuôi mấy con gà lớn đã phiền lắm rồi chứ đừng nói tới mười mấy con gà con nheo nhúc
Nhà ông ấy ở tầng một, lúc móc chìa khóa mở cửa, một mùi khai phả vào mũi
Ông ấy đóng cửa lại, mừng rỡ nói với người mẹ đang nhặt rau: “Mẹ ơi, bán được gà con rồi.”
Người mẹ cũng vui mừng, lau tay vào quần áo, nhìn sang Cố Nguyệt Hoài: “Cháu gái à, cháu mua gà con sao?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Vâng, bác lấy gà con ra đây, cháu xem thử.”
Cô nói xong thì nhìn xuống gầm giường, lúc vào cửa cô có nghe dưới gầm giường vang lên tiếng chíp chíp vụn vặt, gà con bị giấu bên dưới đó, khó tránh bị ngộp chết
“Vâng vâng!” Bác gái vội cúi người xuống gầm giường, hồi lâu sau mới nhếch nhác kéo ra một chiếc thùng giấy, Cố Nguyệt Hoài cúi đầu nhìn, bên trong có mười mấy chú gà con lông vàng ôm ấp sưởi ấm cho nhau
Đáy thùng có rải một vài hạt bắp khô nghiền nhỏ, đám gà con bị giật mình nên tiếng kêu cũng ngày càng to hơn
“Ôi trời ơi, đám tổ tông này, đừng có kêu nữa!” Chú bán gà hơi lo lắng, nhỏ tiếng mắng một câu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ấy vô cùng khốn khổ nói: “Gà tôi bán toàn là gà sống bên nhà trai tặng cho lúc con gái kết hôn, lúc ấy còn hơn hai mươi quả trứng nữa, không ngờ sau này không rảnh chăm sóc thì gà làm ổ rồi đẻ cho tôi một đám rắc rối này đây.”
Nói xong, ông ấy lại không nhịn được giục một tiếng: “Cô gái à, cô lấy thì mau lấy đi đi!”
Cố Nguyệt Hoài cười nhẹ, đưa cho họ hai đồng hai hào bốn còn lại trong túi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một con gà con một hào bốn, giờ trong thùng có mười sáu con, tính tổng lại là nhiêu đó, cũng là tất cả số tiền trên người cô rồi, nhưng sớm muộn gì gà con cũng sẽ lớn, khi ấy dù có đem đổi cho xã viên của đại đội hay là thu hoạch trứng thì cũng lời thôi
Cố Nguyệt Hoài nhận lấy thùng giấy, cũng không hàn huyên thêm nữa, quay người muốn rời khỏi nhà ngang
Ông ấy nhìn cô, đột nhiên gọi lại: “Cô gái, khoan đã.”
Cố Nguyệt Hoài khó hiểu, quay lại nhìn ông ấy nhưng lại thấy chú bán gà lấy một túi đồ trong tủ ra đưa cho cô: “Cô theo tôi về đây một chuyến rồi, cũng không thể để cô đi không công, số lòng gà còn lại lúc giết gà này tôi cho cô đó.”
Cố Nguyệt Hoài ngơ ngác rồi ngay lập tức mắt mũi cong cong, mỉm cười nói cảm ơn
Cô ôm thùng rời khỏi nhà ngang, lúc vòng qua cua quẹo không người có dừng lại một lát, lúc ra ngoài lại, trong lòng vẫn ôm thùng giấy nhưng bên trong đã chẳng còn tiếng gà kêu nữa rồi
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.