Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 40: Hai tháng nữa là nhóm thanh niên trí thức về quê





Cố Nguyệt Hoài không còn thời gian để rề rà, trở về đại đội sản xuất Đại Lao Tử
Cô vừa ra khỏi thị trấn đã thấy Trần Nguyệt Thăng chạy xe đạp phía trước, còn có Điền Tĩnh ngồi rũ mắt trên yên sau, cô ta ôm lấy eo Trần Nguyệt Thăng bằng một tay, tay còn lại siết chặt không biết đang suy nghĩ điều gì
Cố Nguyệt Hoài đeo sọt, nhìn họ chạy xe đạp đi xa, đột nhiên cười khẽ
Điền Tĩnh chỉ coi Trần Nguyệt Thăng là bàn đạp thôi, chờ khi gặp được người tốt hơn là cô ta sẽ lập tức đổi hướng gió, loại phụ nữ này, vì trèo cao mà chuyện gì cũng làm được, nhưng kiếp này không những cô ta có mối quan hệ mập mờ hơn với Trần Nguyệt Thăng mà còn dây vào Nhậm Thiên Tường nữa
Kiếp trước Nhậm Thiên Tường khá yêu thích Điền Tĩnh, cũng không biết kiếp này anh ta có thể như ý muốn không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô lại muốn xem thử, khi danh tiếng “thảo mai” của đại đội sản xuất Đại Lao Tử lúc nào cũng bị mấy tên đàn ông quấn riết không thể thoát truyền ra ngoài rồi thì cô ta quyến rũ người khác bằng cách nào
Thấy trời đang dần tối, Trần Nguyệt Thăng và Điền Tĩnh đã khuất bóng từ lâu, Cố Nguyệt Hoài cũng tăng tốc về nhà
..
Trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện không tính là xa công xã Hoàng Oanh, chạy xe đạp cũng tầm hơn hai mươi phút là tới
Hạ Lam Chương vừa chạy qua đầu đường đã thấy bóng dáng béo ú quen thuộc đứng bên đường vẫy tay với cậu ấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đồng chí Hạ
Đồng chí Hạ!” Chu Dung Dung vốn đã chờ đến mức sắp mất kiên nhẫn rồi, nhưng vừa thấy Hạ Lam Chương, cơn bực bội trong lòng cũng lập tức mất sạch, cô ta nhón chân vui vẻ vẫy tay
Hạ Lam Chương dừng xe bên cạnh Chu Dung Dung, chống xe bằng một bên chân dài, nhíu mày nói: “Sao cô lại ở đây?”
Chu Dung Dung nhạy bén nhận ra cậu ấy không vui, nụ cười trên môi chợt cứng đờ nhưng nhanh chóng biến mất
Cô ta lại vui vẻ cười nói: “Đồng chí Hạ, mẹ em nói anh muốn đến nhà em chơi nên em cố tình đến đây chờ anh đó, sợ anh không tìm thấy nhà em.”
Hạ Lam Chương thờ ơ nói: “Huyện và thị trấn cách nhau tổng cộng bảy tám dặm, cũng đâu phải lần đầu tôi đến.”
Chu Dung Dung mím môi, siết chặt túi lưới trong tay, không biết nên nói gì để làm dịu bầu không khí
“Được rồi, mau đi thôi.” Hạ Lam Chương nói xong thì chạy xe đạp một mình đi về trước
Chu Dung Dung cúi đầu nhìn giày vải trắng vẽ hoa sử quân tử trên chân mình, cắn răng đuổi theo: “Đồng chí Hạ, em không có đi xe, anh có thể chở em không?”
Hạ Lam Chương rất muốn xua tay từ chối, nhưng thấy đồ treo trên xe thì vẫn nhịn lại sự mất kiên nhẫn, dừng xe lại
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Chu Dung Dung vui mừng, ngồi lên yên sau, bánh xe theo đó mà lún xuống
Khóe miệng của Hạ Lam Chương co giật dữ dội, Chu Dung Dung lại hoàn toàn không nhận ra, cô ta cố tình giơ chân lên: “Đồng chí Cố, hôm nay em đã mua một đôi giày, anh xem có đẹp không?”
Đến cả lời đáp qua loa Hạ Lam Chương cũng chả thèm nói
Chu Dung Dung không nhận được câu trả lời cũng không nản chí, thò bàn tay rảnh ra ôm lấy eo Hạ Lam Chương, cậu ấy sa sầm mặt, không vui nói: “Trên đường người qua kẻ lại, cô có thể chú ý chút không?”
Cậu ấy thật sự không biết có phải anh của cậu ấy điên rồi không mà bắt cậu ấy xem mắt với một cô gái như thế này
Chu Dung Dung cũng tốt số, không có ngoại hình nhưng có một người cha tốt đang đảm nhiệm chức tổ trưởng Tổ Thông tin của Ủy ban Cách mạng huyện
Chu Dung Dung làm như không nghe Hạ Lam Chương nói, nếu không phải để có thể ngồi chung xe với cậu ấy, sao cô ta lại chạy tới công xã Hoàng Oanh xa xôi này mua đồ
Cơ hội tốt như vậy, cô ta nào có thể bỏ qua
Hạ Lam Chương bất lực, nhịn tức nguyên chặng đường đến trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện
Trụ sở lớn không tính là nguy nga, có điều người ở trong đó toàn là quan lớn của huyện Thanh An, mỗi gia đình đều có nhà riêng sân riêng
Chu Dung Dung hí hửng dẫn đường, vừa vào sân đã hét vọng vào trong nhà: “Mẹ
Mẹ ơi
Đồng chí Hạ đến rồi!”
Không lâu sau rèm cửa được vén ra, một người phụ nữ mặc áo len đeo tạp dề bước ra
Bà ấy nhận lấy túi lưới trong tay Chu Dung Dung, cười nói với Hạ Lam Chương: “Tiểu Hạ đến rồi à, mau, vào nhà ngồi, dì có nấu mấy món cho cháu, uống vài ly với chú của cháu nhé?”
Hạ Lam Chương lễ phép gật đầu: “Dì khách sáo quá rồi ạ.”
“Ôi chà, mau vào nhà!” Mẹ của Chu Dung Dung càng nhìn Hạ Lam Chương càng thấy vừa ý, hơi có ý mẹ vợ xem mắt con rể
Hạ Lam Chương xách quà vào nhà
Chu Dung Dung vốn muốn vào theo nhưng bị mẹ cô ta kéo lại: “Không phải mẹ bảo con đến nhà hàng quốc doanh mua hai món sao?”
Nghe vậy, Chu Dung Dung chột dạ lo lắng, cô ta cười ha ha nói: “Không phải con chạy đến công xã Hoàng Oanh đón đồng chí Hạ sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sợ đường xa quá mang đồ ăn về nguội mất nên con không mua.”
Mẹ của Chu Dung Dung nghi ngờ nhíu mày, cũng không hỏi nhiều, bà ấy nói: “Vào đi, tiếp đón Tiểu Hạ cho đàng hoàng.”
“Vâng!” Chu Dung Dung phấn khởi đáp lại một tiếng rồi vén rèm đi vào
Hạ Lam Chương vừa vào nhà đã thấy Chu Phong ngồi trước bàn cơm xem tivi, ông ta có thân hình to béo, ăn đến mức cao lớn đồ sộ, trời cho một gương mặt người ta nhìn vào là thấy gần gũi, ông ta chính là tổ trưởng Tổ Thông tin của Ủy ban Cách mạng huyện Thanh An
Chu Dung Dung hiển nhiên thừa hưởng thể chất của cha, cũng lưng hổ eo gấu
Hạ Lam Chương chào: “Chú ạ.”
“Tiểu Hạ đến rồi à, ngồi đi, hai chú cháu mình nói chuyện.” Chu Phong vừa thấy Hạ Lam Chương, gương mặt đã vô thức nở nụ cười
Ông ta nhìn sang Chu Dung Dung theo sát phía sau: “Dung Dung, đi rót tách trà cho Tiểu Hạ.”
Chu Dung Dung vội vàng gật đầu, cô ta đang gấp gáp muốn thể hiện bản thân trước mặt Hạ Lam Chương
“Chà chà, thật là con trai lớn không theo cha, con gái lớn không theo mẹ mà.” Chu Phong nhìn Hạ Lam Chương, giở giọng trịch thượng cười nói
Hạ Lam Chương cười gượng, không tiếp lời
Chu Phong khẽ khựng lại, không nói về chủ đề này nữa
Ông ta tắt tivi, dựa lưng vào ghế sô pha bằng gỗ, đan tay vào nhau gác lên bụng nói: “Tiểu Hạ à, huyện Thanh An mình sắp tiếp đón một đợt thanh niên trí thức tham gia đội sản xuất rồi, anh cháu có nói chuyện này cho cháu chưa?”
Nụ cười giả lả trên mặt Hạ Lam Chương cứng còng, đương nhiên cậu ấy biết chuyện này rồi
Nếu không phải vì đợt thanh niên trí thức sắp về quê này, sao cậu ấy lại nhịn nhục Chu Dung Dung đến trụ sở lớn của Ủy ban Cách mạng huyện chứ
Chu Phong chỉ làm như không nhận ra cậu ấy cứng đờ, nói tiếp: “Còn hai tháng nữa là nhóm thanh niên trí thức về quê rồi, huyện bảo chú làm “người phụ trách điều phối thanh niên trí thức”, chú cũng nghĩ đều là thanh niên trí thức từ Thủ đô về quê, sau này phải ở huyện Thanh An mình rất nhiều năm, họ mới đến lạ nước lạ cái nên phải làm quen môi trường, Tiểu Hạ à, cháu chịu làm người hướng dẫn của nhóm thanh niên trí thức này không?”
Hạ Lam Chương khẽ mấp máy môi, đương nhiên cậu ấy muốn rồi
Cậu ấy biết nhóm thanh niên ở Thủ đô đến huyện Thanh An tham gia đội sản xuất lần này đều rất có gia thế, thậm chí có một người còn là con trai của Chủ tịch tỉnh đương nhiệm của tỉnh H, nếu có thể tạo mối quan hệ với người như vậy, xây dựng tình bạn vững bền thì sau này sẽ có lợi cho cậu ấy
Nhưng cậu ấy biết ý trong lời nói của Chu Phong, để cậu ta làm người hướng dẫn là có điều kiện
Mà điều kiện này là..
“Đồng chí Hạ, mời anh uống trà
Đây là trà ngon, không dễ gì đem ra đãi khách đâu!” Mặt Chu Dung Dung đầy vẻ ngại ngùng bưng tách trà sứ nóng hổi để trước mặt Hạ Lam Chương, giọng điệu cực kỳ lấy lòng
Hạ Lam Chương ngẩng đầu nghiêm túc đánh giá Chu Dung Dung
Mặt cô ta rất to, da không trắng, lấp ló còn có vài vết tàn nhang, cộng thêm thân hình thô kệch, một cô gái như vậy hoàn toàn không phải người yêu sánh đôi mà cậu ấy ao ước
Cậu ấy phải vì tương lai, kết hôn với Chu Dung Dung để có được chức vụ người hướng dẫn này hay sao
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.