Trong lòng Hạ Lam Chương như có một vũng bùn, không biết nên thoát ra bằng cách nào Vừa đúng lúc, bên ngoài truyền tới giọng nói của mẹ Chu Dung Dung: “Dung Dung, đồ ăn đã nấu xong rồi, con xuống bưng lên đi!”
“Vâng, con xuống đây!” Chu Dung Dung lên tiếng, lại nhỏ giọng nói với Hạ Lam Chương: “Tay nghề nấu nướng của mẹ em nổi tiếng khắp cả khu, lát nữa anh nhớ ăn nhiều một chút nhé!”
Nói xong, Chu Dung Dung lắc người đi ra ngoài bưng đồ ăn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chu Phong vươn tay vỗ vỗ vào vai Hạ Lam Chương, nói: “Cháu suy nghĩ cho kỹ, rốt cuộc có muốn đảm nhận vị trí người hướng dẫn này hay không, cũng không nên để lâu quá Tiểu Hạ, cháu là người thông minh, chú tin tưởng cháu có thể nắm chắc cơ hội, không để chú thất vọng, đúng không?”
Nói xong, ông ta không đợi Hạ Lam Chương trả lời mà đứng dậy đi ra phòng ngoài Hạ Lam Chương kinh ngạc, ngẩn ngơ nhìn tách trà nghi ngút khói, tay vươn ra cũng có hơi run rẩy Đồ ăn được bưng lên bàn rất nhanh, cả một bàn đầy bảy, tám món, có món mặn, món chay, vô cùng phong phú “Tiểu Hạ, dì không biết cháu thích ăn gì nên chỉ nấu đơn giản vài món, cháu nhanh nếm thử đi!” Mẹ Chu Dung Dung tháo tạp dề ra, cười tươi nói Hạ Lam Chương khách sáo gật đầu, nhìn cả bàn đầy đồ ăn lại không có hứng thú, cuối cùng, cậu ấy gắp một miếng thịt xào ớt trông bắt mắt nhất Quả ớt đỏ rực, khi cho vào miệng có vị cay thuần, nhưng khi nó chạm vào đầu lưỡi lại giống như có đốm lửa bùng cháy Hạ Lam Chương cảm thấy trong cổ họng như có một đống lửa hừng hực cháy bùng lên, gần như muốn thiêu rụi toàn bộ yết hầu của cậu “Quả ớt này rất ngon!” Chu Phong cũng ăn một miếng, ánh mắt sáng lên, thuận tay rót cho bản thân một ly rượu trắng, rượu trôi xuống yết hầu, vị cay càng nồng hơn, bụng cũng bắt đầu cảm thấy ấm Chu Dung Dung ăn không dừng đũa, nghe Chu Phong hỏi vậy, cô ta thuận tiện nói: “Ớt này là con đi mua đấy!”
Nói tới ớt, đột nhiên Hạ Lam Chương nhớ tới lúc ở chợ đen, cậu ấy gặp một cô gái mập mạp tương tự như Chu Dung Dung, lúc cô cho cậu ấy thấy trong giỏ có đồ quý, bên trong cũng đựng không ít ớt đỏ rực Ăn cơm xong, Hạ Lam Chương không muốn ngồi lâu, chào tạm biệt rời đi Chu Phong đứng ở cửa, trong tay cầm cây thuốc lá, lẳng lặng nhìn bóng lưng đạp xe đi càng lúc càng xa của Hạ Lam Chương Mẹ Chu Dung Dung nhíu mày hỏi: “Lão Chu, thế nào rồi Rốt cuộc Tiểu Hạ nghĩ sao?”
Chu Phong cười hờ hững một tiếng, giọng nói còn có chút đắc ý: “Còn có thể nghĩ thế nào được nữa Anh trai nó mặc dù là thư ký Phó Chính ủy quân khu thành phố S, nhưng cậu ta cũng chẳng thể nhúng tay vào chuyện của huyện Thanh An được.”
“Bà yên tâm đi, cậu ta không phải người ngu, nhà chúng ta chỉ có một cô con gái là Dung Dung, cậu ta kết hôn với con bé, tôi làm cha chẳng lẽ không nhanh chóng đi trước trải đường cho nó sao?”
Mẹ Chu Dung Dung vui vẻ, quở ông ta một chút rồi cũng yên lòng - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Ở một bên khác, Cố Nguyệt Hoài vừa quay lại đại đội sản xuất Đại Lao Tử đã thấy Vương Bồi Sinh gõ chuông ở đầu thôn Đây không phải chuông tan tầm, lúc này nhóm xã viên đã tan làm từ lâu rồi, bây giờ đều đang ở nhà lấp đầy bụng Tiếng chuông Vương Bồi Sinh gõ vang chính là báo hiệu chấm công, mục đích để thông báo cho nhóm xã viên tới giờ cầm bảng chấm công tới khu chăn nuôi tập hợp, tìm kế toán chấm công, nhà nào cũng có bảng chấm công, mỗi một người lao động có một bảng, trên phong bì còn ghi rõ tên từng người Kế toán cầm bảng chấm công, sẽ liệt kê một ngày đã làm những gì, bắt đầu làm việc khi nào, ghi rõ ràng từng điểm một, sau đó ký tên lên Tới cuối năm, tập hợp lại toàn bộ bảng chấm công nộp lên đội, để đại đội phân chia đồ ăn và lương thực Cố Nguyệt Hoài cũng có bảng chấm công, có điều trên đó sạch trơn, không có bất kỳ vết tích công điểm nào “Chủ nhiệm Vương.” Cố Nguyệt Hoài đi tới chào hỏi Vương Bồi Sinh “Tiểu Cố đấy à, cháu lên công xã sao?” Vương Bồi Sinh thuận miệng hỏi thăm, lại nói thêm: “Thuốc màu cần dùng cho việc vẽ tường đã chuẩn bị xong rồi, sáng mai cháu có thể bắt đầu làm việc.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, cười nói: “Vâng, cảm ơn chủ nhiệm Vương.”
Vương Bồi Sinh xoay người chuẩn bị rời đi thì đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu gọi Cố Nguyệt Hoài lại: “Tiểu Cố, hôm nay cháu có công tố giác, trong đội đã tiến hành xử lý Điền Tĩnh và Trần Nhân.”
“Vâng Xử lý cái gì ạ?” Cố Nguyệt Hoài vui mừng nhìn Điền Tĩnh gặp nạn, thế này chắc là xử lý không nhẹ nhỉ Hai tay Vương Bồi Sinh chắp sau lưng, nghiêm mặt nói: “Điền Tĩnh và Trần Nhân, mỗi người phải đưa riêng phần mình cho cháu ba mươi cân lương thực, không quy định là loại lương thực gì, xem như là phần thưởng vì cháu có công tố giác xã viên lười biếng.”
Cố Nguyệt Hoài nghe thế thì nhíu mày, ba mươi cân lương thực Đây không phải con số nhỏ đâu Ở thời đại “lấy lương thực làm nòng cốt” này, định lượng lương thực của người dân thành phố cũng chỉ vào khoảng ba mươi cân mà thôi Nhóm xã viên trong đại đội, mỗi người một năm được phân chia đại khái tầm bốn trăm tám mươi cân lương thực thô, tương đương với mỗi tháng bốn mươi cân, sau khi xay nghiền thành lương thực thì ước chừng còn khoảng ba mươi hai cân lương thực Điền Tĩnh và Trần Nhân mỗi người phải giao ra khẩu phần lương thực của một tháng cũng xem như xử phạt nghiêm trọng Cố Nguyệt Hoài không từ chối, cười nói: “Cảm ơn chủ nhiệm Vương.”
Vương Bồi Sinh xua tay, chuyện này xem như cũng là giúp ông ấy giải quyết một mối lo trong đội, có vết xe đổ này rồi, sau này nếu lại có người muốn lén lút dùng mánh khóe gian lận thì cần phải suy nghĩ cân nhắc cẩn thận, lén lười biếng một chút là phải bỏ đi khẩu phần lương thực của một tháng, còn đau hơn cả cắt thịt nữa Hai người nói chuyện vài câu rồi nhanh chóng tách ra Cố Nguyệt Hoài cầm rổ, trên đường cô về nhà, nhóm xã viên tốp năm tốp ba tụ tập đi về hướng khu chăn nuôi, chấm công là việc quan trọng, cho dù chưa ăn cơm xong cũng phải quẳng chén lại đi chấm công trước Cô đi thẳng về nhà, thấy ngay Cố Chí Phượng đứng ở cửa nhìn quanh, thấy cô về lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Bé con [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Con nói cha nghe sao lại tự mình lên thị trấn, vết thương của con chưa lành mà!”
Cố Nguyệt Hoài bỏ rổ xuống: “Cha Sao cha với anh cả không đi chấm công?”
“Đang chuẩn bị đi đây.” Cố Chí Phượng thấy Cố Nguyệt Hoài đã về, tâm tình thả lỏng, gọi Cố Đình Hoài đi tới khu chăn nuôi Cố Nguyệt Hoài nhìn hai người đi xa, lúc này mới lấy con gà trong rổ ra rửa sạch, bắt đầu nấu canh, tới khi hầm xong canh gà, lại cán một ít mì làm từ bột ngô, bỏ vào canh, đảm bảo vừa thơm vừa dinh dưỡng Cô vừa vào cửa, Cố Duệ Hoài ngồi giữa giường sưởi bên ngoài cửa liếc mắt nhìn một cái rồi ngoảnh đi Ngược lại Cố Tích Hoài lại phản cảm ra mặt, cậu ấy nhìn gà trong tay Cố Nguyệt Hoài, kinh ngạc hỏi: “Em lấy tiền ở đâu ra?”
Hôm qua ăn thịt heo, hôm nay lại ăn thịt gà, cho dù là người thành phố nhìn thấy cũng không nói nên lời Cố Nguyệt Hoài không chút giấu giếm, nếu không Cố Duệ Hoài chắc chắn lại trách cứ cô, cô thuận tiện nói: “Em bán giày trắng cha mua cho rồi, buổi tối hầm canh gà cho mọi người.”
Sắc mặt Cố Tích Hoài đỡ hơn, khẽ gật đầu Cửa phòng đã mở ra, sắc trời cũng đã tối Cố Nguyệt Hoài lấy dầu hỏa, châm đèn, trong phòng le lói chút ánh sáng Thấy vậy, Cố Tích Hoài chần chừ một chút rồi vẫn lấy sách vở ra đọc lại, đọc một lúc, cậu ấy nói: “Em sẽ không để cha mua lại đôi khác cho em đấy chứ?”
“Không đâu!” Cố Nguyệt Hoài nghiêm giọng nói, không hề do dự chút nào Cố Tích Hoài yên tâm, chuyên chú đọc sách Trong phòng, mùi thơm của canh gà nhanh chóng tỏa khắp bốn phía, bên trong nồi sắt, canh gà vàng ươm bóng loáng hiện ra Cố Nguyệt Hoài đập ít hành, thái nhỏ bỏ vào, mùi thơm lại càng đậm hơm khiến bụng mọi người kêu gào muốn ăn Cô nhanh chóng nhào bột mì, cán mì, thái mì, rồi bỏ vào trong nồi nấu cùng Mì lăn lộn bên trong canh gà, mùi thơm ngát tỏa ra bốn phía, nhìn vào là biết hương vị ngon mê ly Cố Nguyệt Hoài vừa nấu cơm xong thì Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài cũng về tới nhà Trong tay hai người đều cầm bảng chấm công, trên mặt là nụ cười tươi đắc ý như gió xuân, cả đường đi bọn họ cười nói không dứt, có thể thấy được, từ ngày bọn họ đi lên con đường chính đạo, tương lai cũng bắt đầu có hy vọng