Hai người vừa vào nhà đã ngửi thấy mùi canh gà thơm nức mũi, ánh mắt Cố Chí Phượng khựng lại, ông và Cố Đình Hoài liếc mắt nhìn nhau Cố Đình Hoài ngửi ngửi mùi hương, cổ họng hơi nhấp nhô, cười khổ nói với Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn đứng bếp: “Bé con, em nói tối nay nấu món ngon chính là nấu gà sao?”
Năm nay có nhà ai không ăn uống kham khổ chứ Ăn thịt sao Đây là cảnh tượng chỉ Tết mới có Nhưng nhà bọn họ, không nói tới hôm qua ăn thịt kho tàu, hôm nay lại ăn thịt gà, uống canh gà, thế này bảo người ta nói thế nào [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Công điểm mà anh ấy và cha làm hôm nay còn không đủ mua nửa con gà Cố Nguyệt Hoài làm như không thấy vẻ mặt phức tạp của anh ấy, cười nói: “Hôm nay cha và anh cả chịu khổ rồi, phải bồi bổ cho tốt, lát nữa uống nhiều thêm mấy chén Cơm cũng đã nấu xong, chúng ta ăn cơm trước, con có chuyện vui muốn nói với mọi người.”
Cố Chí Phượng nghe vậy không nói gì thêm, vui sướng đi rửa tay, rồi ngồi xuống giường sưởi Cố Nguyệt Hoài múc canh và thịt vào từng bát một, mì và thịt gà nổi bật trong chén, nhìn qua cũng đã khiến người ta thèm ăn nhỏ dãi Cô bưng chén đặt lên bàn, gào to về phía phòng: “Anh hai, anh ba Ăn cơm!”
Không bao lâu sau, Cố Duệ Hoài và Cố Tích Hoài cùng đi ra Một người mặc dù mặt vẫn tối sầm, nhưng nể đồ ăn ngon nên ngậm chặt miệng, chỉ vùi đầu ăn thịt gà trong chén [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cậu đã suy nghĩ rõ ràng rồi, mặc kệ Cố Nguyệt Hoài ra làm sao, sao lại mua được thịt, cậu có thể không ăn cùng sao Không thể Chính bởi vì đã quen với Cố Nguyệt Hoài từ nhỏ, bây giờ cô bỗng nhiên hào phóng cũng không biết là đang tính toán gì, nói không chừng một lúc nào đó lại chứng nào tật nấy, cậu tạm thời cứ quan sát trước đã, nhân cơ hội ăn nhiều một chút, vào bụng cậu cũng tốt hơn vào hết bụng cô Cố Tích Hoài cũng không nói gì, làm người anh em câm điếc với Cố Duệ Hoài “Tay nghề của bé con có thể làm đầu bếp ở nhà hàng quốc doanh rồi!” Cố Chí Phượng là một người cuồng con gái điển hình, những lời dễ nghe tuôn ra không ngớt từ miệng ông, dù sao con gái ông làm gì cũng tốt cả - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Ông không hỏi nguồn gốc của thịt gà, ăn thơm nức mũi Cố Duệ Hoài nghe mấy chữ “đầu bếp của nhà hàng quốc doanh” thì cười lạnh một tiếng, ý chế giễu trong đó không cần nói cũng biết Cố Chí Phượng nhướng mày muốn nổi giận, Cố Đình Hoài nhanh chóng đánh lạc hướng: “Đúng rồi, không phải bé con nói có chuyện vui muốn nói sao Chuyện gì vui thế Em nói ra cho mọi người chung vui nào!”
Đôi mắt Cố Nguyệt Hoài sáng lấp lánh, mỉm cười nói: “Hôm nay chủ nhiệm Hoàng và chủ nhiệm Vương sắp xếp cho em nhiệm vụ vẽ tranh tường, em nhận, một ngày tính hai mươi lăm công điểm, không hạn chế thời gian.”
Cô vừa nói xong, cả bàn cơm đều im phăng phắc, ngay cả tiếng lùa mì vào miệng cũng không nghe thấy “Hai… Hai mươi lăm công điểm?” Cố Chí Phượng hít sâu Bây giờ một ngày nhiều nhất có thể kiếm được mười hai công điểm, nhưng không phải ai cũng có thể đạt được, thường chỉ có “xã viên xuất sắc nhất” của đội, làm sống làm chết, vĩnh viễn chạy trước, kéo cao hiệu suất lao động của nhóm xã viên lên [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hai mươi lăm công điểm còn nhiều hơn cả “xã viên xuất sắc nhất” làm việc hai ngày Cố Đình Hoài cũng giật mình cái thót, anh ấy vốn cho rằng chuyện mừng là đại đội biểu dương bé con vì đã tố giác Điền Tĩnh và Trần Nhân kéo dài công việc, không ngờ rằng lại là chuyện khác Hai mươi lăm công điểm thật sự không ít, cũng không biết sẽ khiến bao người cay mắt Hiếm khi Cố Tích Hoài có vẻ mặt kinh ngạc và lăn tăn: “Vẽ tranh tường Ngay cả bút vẽ em còn chưa từng đụng tới thì làm sao vẽ được Hơn nữa đại đội còn cho em hai mươi lăm công điểm một ngày, nếu em vẽ không ra thì xử lý thế nào?”
Cố Duệ Hoài liên tục cười lạnh, cầm chén, ngửa đầu uống sạch sẽ chén canh gà, lúc này mới nói: “Không phải vì muốn có danh tiếng sao Theo ý anh, em yên lặng mà dừng lại đi, nếu sau cùng không vẽ được thì có phải đại đội sẽ tới nhà, công khai xử lý tội lỗi à?”
Nghe thế, vẻ vui mừng trên mặt Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài xìu xuống, đúng là bọn họ chưa từng thấy Cố Nguyệt Hoài vẽ tranh Cố Nguyệt Hoài vẫn cười, bình chân như vại nói láo: “Lúc đi học, con có học với một thầy giáo là thanh niên trí thức, có điều khi đó mọi người ngày ngày đều bận rộn bên ngoài, có khi tới tối cũng không về nên chắc không biết.”
Đúng vậy, cô không phải người thất học không biết chữ gì Lúc đầu cô học cấp hai ở công xã, có điều sau đó vì Trần Nguyệt Thăng mà chưa tốt nghiệp đã thôi học Đương nhiên, việc bỏ học nhiều ít cũng có một vài nguyên nhân, một phần là vì Trần Nguyệt Thăng, một phần khác là vì cô không muốn làm việc nhà nông Khi cô còn đi học, lưu hành kiểu “trường học mở rộng” Cái gì gọi là “trường học mở rộng” Có một câu vè thuận miệng thế này: Trong ngày mùa hè nóng, dưới tiết trời mùa hè, một đám thiếu niên mù xuống ruộng “Trường học mở rộng” tức là yêu cầu học sinh đi ra khỏi trường, tham gia hoạt động ở các nhà máy, xuống nông thôn, đơn vị đồn trú ở địa phương Nửa ngày học tập, nửa ngày lao động, làm việc không thoải mái hơn làm ruộng ở đại đội là bao Khi đó cô là một đứa nhỏ yếu ớt, bị trong nhà chiều hư, sao chịu được cực khổ chứ Có điều, chuyện này cô không nói bừa, khi còn đi học, trường học thật sự có một thầy giáo là thanh niên trí thức có khả năng hội họa rất tốt Có điều cô không theo thầy ấy học, mà khả năng vẽ tranh của cô đều là sau khi đi theo “anh” học được Cố Chí Phượng nghe Cố Nguyệt Hoài nói xong, cụp mắt xuống không nói gì Thời điểm đó vì có thể lợp nhà, ông suốt ngày dẫn mấy đứa con trai tới chợ đen trong thành phố, khi đó vẫn chưa nghiêm ngặt như thế này, có thể kiếm được ít tiền, đáng tiếc cũng bởi vậy mà không để ý tới con gái Cố Đình Hoài thở dài, anh vươn tay xoa xoa đầu Cố Nguyệt Hoài, trên mặt là nụ cười cưng chiều: “Bé con giỏi lắm, lặng lẽ học được tay nghề tốt, bây giờ còn có thể dựa vào đó kiếm công điểm.”
Cố Nguyệt Hoài mặt dày mày dạn nhận lời này: “Đương nhiên rồi, từ nay về sau em sẽ kiếm thật nhiều công điểm, nuôi mọi người!”
Cố Duệ Hoài không tin, cơm nước xong xuôi, cậu quay về phòng, lười nghe mọi người thổi phồng, khích lệ Cố Nguyệt Hoài “Em cứ vẽ cho tốt, cần giúp gì thì gọi anh, anh đi giúp đỡ em.” Cố Tích Hoài cũng coi trọng cô em gái không biết tranh đấu này hơn một chút, cậu ấy thích đọc sách, đương nhiên không nói ra được mấy lời nặng nề với người hiếu học Cố Nguyệt Hoài không từ chối, cười nói: “Em cảm ơn anh ba trước.”
Cố Tích Hoài mấp máy môi, cầm chén ra ngoài rửa, có điều đôi mắt sắc của Cố Nguyệt Hoài đã nhìn thấy vành tai đỏ ửng của cậu ấy Không khí trong nhà càng ngày càng hài hòa, Cố Chí Phượng thân là cha, đương nhiên là người vui mừng nhất Ông nhìn Cố Nguyệt Hoài, nhỏ giọng nói: “Bé con hiểu chuyện, trưởng thành rồi, có thể chia sẻ việc trong nhà, cha thật sự không nỡ cho con lấy chồng.”
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài giật giật, sao lại nói tới chuyện lấy chồng rồi Cố Đình Hoài cũng im lặng, cứng đờ, anh ấy nói: “Cha, con còn chưa cưới vợ cha đã lo việc lập gia đình của bé con rồi?”
“Ôi chao, sao mà giống nhau được chứ Cha không thể tìm vợ cho ba đứa con trai được, vợ của mình các con tự tìm lấy, cha chỉ quan tâm tới bé con thôi.” Cố Chí Phượng hùng hồn nói Cố Nguyệt Hoài thấy chủ đề đi lệch hướng, vội vàng kéo về đúng đường, nói: “Cha, còn có một việc nữa.”
Cố Chí Phượng lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Chuyện gì Là chuyện tốt hay chuyện xấu Con cứ nói đi bé con, cha chịu được.”
Màn diễn xuất của ông khiến Cố Nguyệt Hoài dở khóc dở cười:
“Cũng không phải chuyện lớn gì Hôm nay con mang nước tới cho cha và anh cả đã báo cáo Điền Tĩnh và Trần Nhân lười biếng làm việc, bọn họ bị chủ nhiệm Vương tóm được, đại đội ra lệnh xử lý, để mỗi người bọn họ mang tới cho nhà mình ba mươi cân lương thực.”
Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh nói, rơi vào tai Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài lại không khác gì thiên lôi đánh xuống đất Mỗi người ba mươi cân lương thực Vậy là bao nhiêu chứ