Tròn ba mươi cân lương thực Cố Chí Phượng kích động đến nỗi đỏ cả mắt Cố Đình Hoài cũng hít vào một hơi, vốn anh ấy còn tưởng rằng trong đội chỉ tuyên dương, ngoài mặt để Điền Tĩnh và Trần Nhân xấu hổ trước mặt người khác, không ngờ lại có hình phạt nặng và thực tế thế này Ba mươi cân lương thực, đối với bất kỳ một gia đình xã viên nào của đại đội đều không thua gì một khoản lớn Cố Chí Phượng vội vàng đè thấp giọng nói: "Thật sự có ba mươi cân lương thực Cố Nguyệt Hoài cười gật đầu: "Thật đó Cố Đình Hoài đột nhiên nghĩ đến gì đó, quay đầu liếc nhìn buồng trong không có động tĩnh gì một cái, thấp giọng nói: "Chuyện này vẫn đừng nên nói với thằng hai, tránh để em ấy khó chịu trong lòng Cố Chí Phượng trợn mắt: "Khó chịu cái khỉ gió [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhà ai thêm không ba mươi cân lương thực mà khó chịu Không đốt pháo đã được coi là bình tĩnh rồi Đầu óc thằng hai không tỉnh táo chỉ vì một người phụ nữ, có khi nên vứt nó xuống sông để nó tỉnh táo lại Cố Đình Hoài vừa nghe vậy, giữa hàng lông mày hiện lên vẻ u sầu khổ sở Bây giờ anh ấy biết Điền Tĩnh không tốt lành gì, nhưng anh ấy hiểu rõ tâm tư của thằng hai hơn ai hết, muốn để cậu tỉnh táo lại trong một sớm một chiều không dễ dàng, sau này có khi còn ầm ĩ hơn nữa Cố Chí Phượng trầm ngâm một hồi, nói: "Muốn để bọn họ chủ động đưa lương thực đến nhà không hề dễ dàng Cố Nguyệt Hoài nhún vai, ánh mắt hờ hững: "Bọn họ không đưa đến thì để đại đội đích thân đến nhà đòi "Đều cùng một đại đội, như vậy không hay lắm nhỉ Cố Đình Hoài có hơi do dự Khi Cố Tích Hoài đi vào đã nhìn thấy họ tụ tập lại thấp giọng nói gì đó, cậu ấy cũng không hiếu kỳ, đặt chiếc bát đã rửa sạch xuống rồi trở về buồng trong, trước khi đi vào còn nói: "Ngủ sớm một chút, dầu không rẻ, dùng tiết kiệm một chút Nghe vậy ba người đều bật cười Cố Đình Hoài nhìn bên ngoài, nói: "Hôm nay muộn quá rồi, Điền Tĩnh và Trần Nhân nhất định sẽ không đến, chúng ta đi ngủ trước, sáng mai lại nói Cố Nguyệt Hoài gật đầu, cũng không bất chấp chạy qua đòi lương thực vào đêm muộn Cô thu dọn bát đũa, khi vừa chuẩn bị thổi đèn dầu, bên ngoài sân đột nhiên truyền đến giọng nói không nghe ra cảm xúc của Điền Tĩnh: "Cố Nguyệt Hoài [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài Cô ở nhà đúng không, ra mở cửa Cố Đình Hoài nhếch mày, nói với Cố Nguyệt Hoài: "Em đừng động đậy, để anh đi mở Anh ấy còn chưa xuống giường đất, cửa buồng trong đột nhiên được mở ra, Cố Duệ Hoài xông ra như một cơn gió, mở cửa chạy ra ngoài chỉ sợ sẽ chậm một bước, dáng vẻ nịnh bợ gấp gáp hoảng loạn đó làm Cố Nguyệt Hoài cau chặt mày lại Cô tự nhận rằng mình chưa từng đánh giá thấp tình cảm của Cố Duệ Hoài với Điền Tĩnh, nhưng hôm nay thấy như vậy mới bừng tỉnh hiểu ra Đời trước, sau khi Điền Tĩnh gả đến Thủ đô cậu mới thu lại tình cảm của mình, lúc đó họ không biết người báo cáo Cố Chí Phượng đầu cơ trục lợi là Điền Tĩnh, trong nhà tan tác, cậu vội vàng qua quýt kết hôn với một người phụ nữ ở đại đội thôn bên cạnh Đời này làm thế nào để cậu biết trước bộ mặt thật của Điền Tĩnh, dừng cương trước bờ vực đây Cố Nguyệt Hoài ngồi ngây ra trên giường đất, vẻ mặt hơi ngơ ngẩn Lúc này, Cố Duệ Hoài đón Điền Tĩnh vào nhà - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cô ta đã thay bộ quần áo mới tinh sáng nay mặc, chân đi một đôi giày vải đen quê mùa, trông không còn màu sắc đẹp đẽ nữa nhưng vẫn nổi bật hơn so với Cố Nguyệt Hoài bây giờ Điền Tĩnh mang vẻ mặt bình tĩnh nhìn Cố Nguyệt Hoài, trong tay ôm một túi lương thực đầy ắp "Tiểu Tĩnh Rốt cuộc em làm sao vậy Ban đầu Cố Duệ Hoài nhìn thấy Điền Tĩnh qua đây còn rất vui vẻ, nhưng nhìn thấy sắc mặt cô ta không tốt, trong tay còn cầm túi lương thực, trong lòng cậu mơ hồ bất an, cứ cảm thấy trong nhà xảy ra chuyện gì mà cậu không biết [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] "Cố Nguyệt Hoài, rốt cuộc là chuyện gì Em lại chọc đến Tiểu Tĩnh rồi à Cố Duệ Hoài thấy Điền Tĩnh không nói gì thì nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài với sắc mặt không tốt, đôi mắt hẹp dài tràn đầy lửa giận, sắc bén như dao Cố Nguyệt Hoài không để ý đến anh hai nịnh bợ mà cười khẽ một tiếng, từ từ nói: "Điền Tĩnh, cô đến đưa lương thực sao "Đưa lương thực Đưa lương thực gì Cố Duệ Hoài liếc nhìn túi lương thực trong lòng Điền Tĩnh một cái, vẻ mặt nghi ngờ "Ồ, anh hai không biết chuyện, hôm nay Điền Tĩnh và Trần Nhân lén lút nói chuyện phiếm không làm việc dưới ruộng, em tố giác bọn họ, sau đó Điền Tĩnh bị chủ nhiệm Vương và chủ nhiệm Hoàng bắt tại trận, đây không phải là bị đại đội xử phạt sao "Mỗi người ba mươi cân lương thực, coi như là phần thưởng cho việc em công chính liêm minh tố giác xã viên lén lười biếng Cố Nguyệt Hoài nói chuyện thong thả ung dung, hàm chứa ý cười nhưng không hề che giấu sự chế giễu trong ngữ điệu Trước kia cũng không phải là không có xã viên lén lười biếng, đại đội ngoài miệng cũng chỉ phê bình thúc giục vài câu, sau đó các xã viên vẫn làm theo ý mình, lần này giết gà dọa khỉ, mà Điền Tĩnh và Trần Nhân vừa hay chính là con gà bị xách cổ Cố Duệ Hoài trừng lớn mắt, không dám tin nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài Xử phạt Cậu lại quay đầu nhìn Điền Tĩnh, hé miệng không biết nên nói gì Điền Tĩnh nghe Cố Nguyệt Hoài nói móc và chế giễu, trong mắt vụt qua vẻ sắc bén và khó xử, cô ta hít sâu một hơi đặt túi lương thực lên cái hộp nhỏ trên giường đất, không thèm nói chuyện mà quay người rời đi luôn Cố Nguyệt Hoài nhìn bóng lưng thon thả yếu ớt của Điền Tĩnh, đột nhiên nói: "Lương thực này là của Trần Nguyệt Thăng cho cô à Điền Tĩnh lập tức quay đầu lại, giọng nói lạnh lùng: "Cố Nguyệt Hoài Cô đừng có bắt nạt người quá đáng Cố Nguyệt Hoài cười không để ý, cô nhấc túi lương thực lên ước lượng, lại mở ra nhìn, trong đó có ba mươi cân gạo chưa xay Điền Tĩnh tức đến nỗi cơ thể run lên, nhìn Cố Nguyệt Hoài kiểm tra túi lương thực ngay trước mặt cô ta, vẻ mặt càng ngày càng khó coi, không thèm quay đầu lại mà rời khỏi khoảng sân "Trở về sẽ tính sổ với em Cố Duệ Hoài chỉ vào Cố Nguyệt Hoài, đuổi theo ra ngoài "Thằng nhóc thối này Tính sổ Tính sổ ai Xem nó có bản lĩnh chưa Ông đây lột da nó ra Cố Chí Phượng tức trợn tròn mắt, đập bàn định đứng dậy đuổi theo nhưng bị Cố Đình Hoài nhẹ nhàng ngăn lại Anh ấy nói: "Được rồi cha, với cái tính chó của thằng hai, cho dù cha có đánh chết em ấy thì cũng có tác dụng gì Cố Chí Phượng nghẹn lại, quay đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài Cô là người trong cuộc, nhưng vẻ mặt lại bình tĩnh ngoài dự liệu, không có đau lòng không có phẫn nộ, mà là ước lượng túi lương thực, cười với ông: "Ba mươi cân lương thực, đủ cho chúng ta ăn mấy ngày Cố Đình Hoài nhìn nụ cười trên mặt cô, trong lòng không khỏi thấy chua xót Cố Chí Phượng thì nóng nảy nói: "Bé con đừng sợ, cái thằng trời đánh hướng về người ngoài này cũng không thèm nhìn xem người ta có vừa mắt nó không Phải chỉnh đốn Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, dáng vẻ tự nhiên nói: "Được rồi cha, chuyện lớn bao nhiêu mà đáng để tức giận Ngủ sớm một chút, ngày mai còn phải làm việc nữa, con về phòng trước đây Nói xong cô quay về phòng Cửa đóng lại, ngăn cách ánh sáng của đèn dầu bên ngoài "Con đi xem thử thằng hai vô dụng kia đã làm gì rồi, còn không về thì đừng có về nữa Cố Chí Phượng cau mày xua tay, để Cố Đình Hoài ra ngoài tìm Cố Duệ Hoài Đêm tối thế này, nếu như cậu ở cùng Điền Tĩnh quá lâu, bị truyền ra ngoài thì không hay Ngu ngốc không hiểu gì, giao cả trái tim cho người ta rồi còn không kiềm chế một chút, sớm muộn cũng bị Điền Tĩnh quyến rũ đến nỗi tinh thần thất thường!