Gia đình anh ta khó khăn nên cũng chưa bao giờ thấy được số tiền lớn như vậy Chỉ cần có nguồn cung cấp lương thực dồi dào, phố lương thực có thể tiếp tục phát triển và ngày càng kiếm được nhiều tiền hơn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Anh ta và những anh em dưới trướng cũng không phải trở về cuộc sống như trước nữa Cố Nguyệt Hoài cười nhẹ: “Chỉ có nhiêu đây mà gọi là giàu có sao Còn sớm lắm.”
Vào thời điểm này, các thương gia giàu có ở Hồng Kông đều đã phất lên như diều gặp gió, nhà nào mà chẳng có tài sản vài trăm nghìn chứ Mặt mày của Hình Kiện xị xuống, cứ nghĩ sẽ có thể nhận được chút lời khen ngợi từ cô “Tất nhiên, cậu đã làm rất tốt rồi, cứ tiếp tục cố gắng đi.” Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, lấy ra năm nghìn đồng từ mấy xấp tiền Từ đầu đã thỏa thuận là sẽ chia theo tỷ lệ bốn sáu, hơn nữa Hình Kiện và đàn em cũng đã dốc lòng làm việc vậy nên không thể để họ làm không công được Cố Nguyệt Hoài đẩy tiền qua bàn: “Đây là phần của các anh, các anh muốn chia thế nào thì tùy, tôi sẽ không can thiệp.”
Cô lấy phần của mình, trông như bỏ vào túi nhưng thực ra là cất vào không gian Sumeru Số tiền lớn như vậy, nếu thực sự để trên người, cô cũng không yên tâm, vả lại lúc quay về huyện Thanh An, chỉ sợ chưa về đến nơi đã bị trộm mất [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mắt Hình Kiện sáng lên, cầm lấy năm nghìn đồng tiền mặt, cười rạng rỡ Cố Nguyệt Hoài nheo mắt lại, nói: “Được rồi, đừng vui mừng quá sớm, gọi người đi chuyển hết lương thực ở quê về rồi phá bỏ hết những ngôi nhà cũ đi, không thể để cho Thái Lan tiếp tục làm những chuyện bẩn thỉu như bắt cóc người được nữa.”
Hình Kiện gãi đầu: “Thái Lan có tiền và có người, dù chúng ta phá bỏ chỗ này thì gã ta vẫn có thể tìm nơi khác Muốn ngăn chặn hoàn toàn thì e là không thể, trừ khi có người đến trấn áp.”
Cố Nguyệt Hoài mím môi, đã nửa tháng kể từ khi rời khỏi thành phố Hoài Hải, Tống Kim An vẫn chưa trở về, có nghĩa là anh ta đã ở lại đó Không biết tình hình đã được xử lý thế nào, cũng không biết rằng Tống Lâm có thể giải quyết được chuyện ở thành phố Phong hay không Cô ngẩng đầu nói: “Thái Lan một lòng một dạ không bỏ cuộc chỉ vì muốn tiền vậy nên có lẽ gã ta sẽ tìm tới cậu.”
Hình Kiện nhíu mày: “Gần đây gã ta thường xuyên đến gây chuyện nhưng chưa nói gì về việc đòi tiền hết Khi nghe chị nói vậy, tôi thấy cũng rất có khả năng, dù sao thì việc làm ăn buôn bán ở phố lương thực lớn thế này, chắc chắn gã ta sẽ ghen tị.”
“Vậy nên, cậu phải nghĩ xem gã ta sẽ làm gì để bắt cậu về làm người dưới trướng của mình.” Cố Nguyệt Hoài nói xong, cũng nhíu mày Nếu Hình Kiện có điểm yếu thì chính là đàn em dưới trướng của anh ta.
Nhưng phần lớn những người đó đều có bản lĩnh và biết một chút võ thuật cơ bản, sẽ không dễ bị khống chế Vậy nên nếu muốn đe dọa Hình Kiện mà không cần phải đổ máu thì chỉ có thể nhắm vào những đứa trẻ không có khả năng phản kháng như Hân Nhi và Hổ Tử Nghĩ vậy, Cố Nguyệt Hoài liền hỏi: “Hổ Tử và Hân Nhi đâu rồi Sao không thấy chúng vậy?”
Hình Kiện bỗng nhiên đứng dậy, gương mặt biến sắc, giọng nói có chút mơ hồ: “Tôi đã cho Hổ Tử và Hân Nhi đi học ở một trường gần phố lương thực, mỗi lần tan học đều có người đón nên chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu?”
Cố Nguyệt Hoài im lặng một lúc: “Thường về lúc mấy giờ?”
Không lẽ lại xui rủi đến mức cô vừa đến đã gặp ngay chuyện Hổ Tử và Hân Nhi bị Thái Lan bắt cóc chứ Ý nghĩ vừa thoáng qua thì bên ngoài đã vang lên giọng nói phấn khởi của Hổ Tử: “A a a—— a a——”
Cố Nguyệt Hoài và Hình Kiện nhìn nhau, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, xem ra không xảy ra chuyện gì Hổ Tử vui mừng chạy tới, ôm lấy chân Cố Nguyệt Hoài, ngước nhìn cô với ánh mắt đầy ngưỡng mộ Lúc này Hân Nhi cũng trở về, phía sau còn có ba đứa trẻ cùng tuổi Tuy nhiên, mỗi đứa trẻ ấy đều có một vài khuyết tật khiến người ta đau lòng, chúng đang cùng dìu nhau vào kho Cố Nguyệt Hoài cười nhẹ, xoa đầu Hổ Tử: “Hôm nay học thế nào?”
“A a——” Hổ Tử ngẩng cao mặt, vẻ mặt rất đắc ý, trông khác hẳn với hình ảnh đầy u ám trước đây Hiện tại đã trở nên tươi tắn hơn nhiều nhưng như vậy lại rất tốt Cố Nguyệt Hoài vỗ nhẹ lên đầu Hổ Tử: “Được rồi, mau đi làm bài tập đi Hình Kiện, gọi người đi chuyển lương thực.”
“Được rồi!” Hình Kiện vui vẻ gọi người đi làm Cố Nguyệt Hoài bước ra ngoài, nói với Hình Kiện: “Mặc dù hôm nay không có chuyện gì xảy ra nhưng vẫn phải cẩn thận Thái Lan là loại người một khi không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ cuộc, nếu thật sự xảy ra chuyện thì đã muộn rồi.”
“Chị Cố yên tâm, tôi hiểu mà.” Hình Kiện gật đầu, nghĩ đến Thái Lan, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lùng Anh ta nhanh chóng gọi mấy anh em đi làm việc Phố lương thực, nơi nhộn nhịp nhất vào ban ngày lại trở nên vắng lặng và đìu hiu vào đêm tối, chung quanh được bơi phủ bởi màn đêm, ngay cả một bóng người cũng không có Cố Nguyệt Hoài quay về thì nhìn thấy Hổ Tử, Hân Nhi và mấy đứa trẻ khác đang chăm chỉ làm bài tập Đợi khoảng một giờ sau, Hình Kiện và nhóm người mới trở lại, mỗi người đều mang theo những bao lương thực nặng trĩu, tay cầm gà sống, thỏ sống Cảnh tượng rất náo nhiệt, trên mặt ai cũng nở nụ cười và đó chính là niềm hy vọng về một cuộc sống mới tươi đẹp Hình Kiện dẫn đầu rồi đặt lương thực xuống, sau đó kéo Cố Nguyệt Hoài ra khỏi kho Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Sao vậy Có chuyện gì à?”
Trên gương mặt Hình Kiện mang chút hoài nghi: “Tôi vừa dẫn theo hai người qua bên đó để chuẩn bị phá dỡ chỗ cũ nhưng nhà cửa ở đó đã bị phá bỏ hết rồi, căn nhà thiếc cũng không thấy đâu Chị Cố, chị có chắc là hôm nay khi chị qua đó vẫn còn chứ?”
Ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài chợt lóe lên: “Đi, đi xem.”
Hình Kiện gật đầu, cùng Cố Nguyệt Hoài đi đến khu ổ chuột trước đây Nhìn chỗ cũ gần như bị san bằng, Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, chuyện này thật sự rất kì lạ Trưa nay khi cô tìm thấy Lưu Uý Lam, chỗ này vẫn còn nguyên vẹn, vậy mà chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi lại thay đổi như vậy “Chuyện gì thế này?” Hình Kiện khó hiểu, tiến lên sờ sờ đống đổ nát còn sót lại trên mặt đất Cố Nguyệt Hoài cười nhẹ: “Xem ra chúng ta không cần lo lắng chuyện của Thái Lan nữa.”
Nghe vậy, Hình Kiện tròn mắt: “Ý chị Cố là, Tống Lâm đã phái người tới?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Người biết chỗ này không nhiều nhưng vừa khéo, Tống Kim An là một trong số đó Chỉ có điều, không biết anh ta sẽ lấy danh nghĩa gì để giải quyết nhà máy Lưu Ly, bởi vì rốt cuộc cả Thái Lan và người đứng sau là Thái Phượng Bình mới là kẻ chủ mưu.”
Nghe nói nhà máy Lưu Ly bị Tống Kim An nhắm đến, tâm trạng Hình Kiện tốt hơn hẳn, anh ta nói: “Thái Lan dễ giải quyết, chỗ tôi có không ít chứng cứ phạm tội của gã ta nhưng nếu tôi giao nộp thì không tránh khỏi chuyện bị liên lụy.”
Cố Nguyệt Hoài nheo mắt lại, nói: “Tôi sẽ đưa cho Tống Kim An.”
Hình Kiện gật đầu: “Được, chị và Tống Kim An là người quen cũ, chị đưa cho anh ta, chắc chắn anh ta sẽ không nghi ngờ.”
Cố Nguyệt Hoài cười nhẹ: “Đi thôi, về nào, ngày mai nghĩ cách tìm hiểu tin tức của Tống Kim An.”
Rõ ràng cô cũng không ngờ đến, Tống Kim An thực sự đã thuyết phục được Tống Lâm, để anh ấy đưa người đến thành phố Phong Tất nhiên, nếu có thể giải quyết nhà máy Lưu Ly, một chiến tích không nhỏ sẽ thuộc về Tống Lâm Chỉ là, vụ án giết người tại đại viện Ủy ban thành phố Hoài Hải liên quan đến nước M, trong vòng nửa tháng ngắn ngủi chắc không thể kết thúc tốt đẹp Lúc này Tống Kim An lại có thể chịu đựng áp lực mà đến đây, thực sự cũng xem như là có lòng có dạ.