Hình Kiện cười nói: “Về thôi Chị Cố yên tâm, chỉ cần gã ta thật sự ở thành phố Phong, đảm bảo trong ngày mai tin tức sẽ đến tay chị!”
Nếu Tống Kim An thật sự có thể giải quyết được Thái Lan và nhà máy Lưu Ly, thì Hình Kiện sẽ xin lỗi vì đã từng đánh anh ấy một trận Tất nhiên, chỉ là xin lỗi thầm trong lòng và cũng không thể công khai đến gặp anh ấy mà nói ra, nếu không chẳng phải sẽ lộ thân phận đồng phạm của bản thân hay sao chứ Anh ta không sợ Tống Kim An trả thù, mà là bây giờ anh ta đã đang bận rộn với một mớ công việc, thật sự không có cách để nào đối phó với Tống Kim An cả Khi hai người quay lại phố lương thực, Lão Thất và những người khác đã chuyển hết lương thực về đây, gà và thỏ có cả bầy, trứng gà nhiều đến mức chất thành một núi, chưa kể đến số lương thực chiếm gần hết nửa kho Hình Kiện cảm thán: “Chị Cố, chị thật sự quá lợi hại, nhiều lương thực như vậy mà chỉ cần nói lấy là lấy, chỉ riêng việc vận chuyển đã không phải chuyện dễ dàng Với số lượng lương thực này thì đã có thể trụ được thêm nửa tháng mười ngày nữa rồi.”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Nửa tháng mười ngày Chậc, lúc đó chưa chắc tôi đã có thời gian đến đâu.”
Cô còn phải ở nhà đợi Yến Thiếu Ngu, lỡ anh ấy hoàn thành nhiệm vụ và trở về mà cô lại đang ở thành phố Phong thì sao Hình Kiện nghĩ ngợi, đúng là như vậy, nói: “Chị Cố để lại địa chỉ đi, lúc đó tôi có thể dẫn người đến lấy.”
Tuy rằng có hơi rườm rà nhưng dù sao bọn họ ở lại phố lương thực, lỡ lương thực không đủ thì còn có nơi để thông báo, không đến nỗi phải chờ đợi Cố Nguyệt Hoài đến đưa lương thực Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm một lát rồi nói: “Thành phố Chu Lan, huyện Thanh An, đại đội sản xuất Đại Lao Tử, lúc đó các cậu cứ đến đó hỏi trực tiếp Nhưng sắp tới tôi sẽ đến thành phố Hoài Hải, nếu đi rồi thì các cậu sẽ không thể thông báo cho tôi được Vì vậy, khi sắp hết lương thực thì cứ đăng báo, tôi thấy sẽ đến.”
Hình Kiện thở dài: “Cũng chỉ còn cách đó thôi À, lần trước nghe chị nói sắp kết hôn, khi nào tổ chức đám cưới nhớ mời tôi Dù sao tôi cũng coi như là em trai của chị, phải đến góp vui chứ?”
Nói đến đây, Hình Kiện nháy mắt liên tục, bảy ra một bộ dạng háo sắc khiến khuôn mặt điển trai của anh ta xấu đi nhiều phần Cố Nguyệt Hoài xoa trán: “Đưa chứng cứ phạm tội của Thái Lan cho tôi, sáng mai tôi sẽ quay lại, chúng ta sẽ gặp nhau ngay tại cổng phố lương thực.”
Hình Kiện gật đầu: “Được Tôi sẽ đưa chị về nhà khách trước.”
Hai người rời phố lương thực, Hình Kiện đưa Cố Nguyệt Hoài đến nhà khách, cô chưa kịp vào cửa đã thấy Cố Tích Hoài ngồi chờ ở cửa Cậu ấy đang nhìn cô với vẻ mặt nghiêm trọng, trông rất khó coi Cố Nguyệt Hoài cười khổ: “Anh ba, anh ngồi đây làm gì Đi vào thôi.”
Hình Kiện cẩn thận quay đầu, liếc mắt đã thấy ánh mắt sắc bén của Cố Tích Hoài đang nhìn mình, anh ta giật mình rồi nhỏ giọng nói với Cố Nguyệt Hoài: “Chị Cố, tôi đi trước đây, lập tức đi liền!”
Nói xong, anh ta không dám nán lại, vội vàng chạy thật xa Cố Tích Hoài lạnh lùng nhìn theo hướng Hình Kiện vừa chạy, cho đến khi anh ta biến mất mới quay lại nhìn Cố Nguyệt Hoài Là anh trai, cậu ấy thật sự không thể chịu được cảnh em gái mình “tán tỉnh lung tung” bên ngoài, chỉ mới đến đây được bao lâu mà em ấy đã ra ngoài chơi bời cả ngày chứ Vốn cậu ấy còn tưởng rằng sau khi Cố Nguyệt Hoài gầy đi thì tính tình cũng sẽ thay đổi đi nhiều nhưng bây giờ xem ra không có ai là hoàn hảo cả, em ấy vẫn có những khuyết điểm của riêng mình Em ấy đã đăng ký kết hôn với Yến Thiếu Ngu rồi mà vẫn cùng người đàn ông khác xuất hiện vào ban đêm, như vậy làm sao mà chấp nhận được chứ Nghĩ như vậy, Cố Tích Hoài lạnh lùng nói: “Về với anh Anh có chuyện muốn nói với em!”
Cố Nguyệt Hoài nhìn bóng lưng giận dữ của Cố Tích Hoài, xoa trán, cảm thấy có hơi đau đầu Tất nhiên là cô biết Cố Tích Hoài đang nghĩ gì nhưng cô đã sống quá lâu rồi, thật sự cũng không thể hiểu nổi cảm giác ngượng ngùng khi nhìn nhau giữa nam và nữ trong thời đại này [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mà khi ở cùng với Hình Kiện, cô cũng chỉ xem mình là chị cả mà thôi Hơn nữa, việc liên lạc vào buổi tối cũng là chuyện bất đắc dĩ, đâu thể trách cô được Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Cố Nguyệt Hoài vẫn phải bước theo sau Cố Tích Hoài Dù cho có nói nhiều thì cũng vô ích, trươc hết vẫn nên nhanh chóng dập tắt cơn giận của anh trai Còn về phần phải giải thích như thế nào, cô đã nghĩ sẵn cái cớ rồi Cố Tích Hoài về phòng của mình, Cố Nguyệt Hoài cũng biết điều mà vào theo “Nói đi, chuyện này là sao.” Cố Tích Hoài ngồi trên chiếc giường đơn sơ rồi đếm số bao lương thực mình mua về hôm nay, sau đó nhìn Cố Nguyệt Hoài Lúc này cơn giận của cậu ấy đã dịu đi đôi chút nhưng vẫn cần một lời giải thích Cậu ấy hiểu rõ tính cách của Cố Nguyệt Hoài, nếu cô thật sự muốn đổi người yêu thì cũng sẽ không bao giờ làm chuyện lén lút [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một lúc, nói: “Lần trước, khi em đến thành phố Hoài Hải đã bị bọn buôn người bắt cóc ở thành phố Phong được có người này cứu thoát, cậu ấy tên là Hình Kiện, trước đây gia đình từng là quan chức nhưng sau này thì sa sút, là cậu ấy đã cứu em.”
Sau khi Hình Kiện và cô đạt được thỏa thuận thì đã thả cô, nói vậy cũng coi như là cứu cô.. đúng không nhỉ “Cái gì Bọn buôn người Sao em còn không thành thật nói ra chuyện này?” Nghe đến đây, Cố Tích Hoài như bị dọa sợ Cậu ấy cũng gặp phải tình huống này trên đường không ít lần, biết rõ phụ nữ bị bắt cóc sẽ phải trải qua những gì Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, cười: “Chuyện này không quan trọng, không phải anh muốn nghe giải thích sao?”
Vẻ mặt của Cố Tích Hoài trở nên nghiêm trọng, lắc đầu: “Sao lại không quan trọng Cố Nguyệt Hoài, em đúng là to gan [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chuyện lớn như vậy mà còn dám giấu cha, giấu anh và anh cả nữa, còn chuyện gì em không dám làm không?”
Cố Nguyệt Hoài chớp mắt: “Anh ba, anh còn muốn nghe không Bây giờ không phải là lúc trách mắng em đâu.”
“Đã biết chuyện cậu ta cứu em rồi thì còn có gì phải nói chứ Lần này em đến đây không phải để mua lương thực, mà là để cảm ơn cậu ta đúng không?” Vẻ mặt của Cố Tích Hoài như đã hiểu ra, không vui lườm cô một cái Cậu ấy lại nói: “Em nên nói sớm để chúng ta cùng mời cậu ta một bữa cơm là được, cần gì phải lén lút như vậy?”
Cố Nguyệt Hoài nghiêm túc: “Không phải lén lút, mà là có việc chính.”
Cố Tích Hoài cười lạnh: “Ồ Vậy em nói xem, việc chính là cái gì.”
Lúc này Cố Nguyệt Hoài cũng không vội giải thích, từ từ ngồi xuống, còn cầm ấm nước tự rót một cốc nhưng đã quen uống nước giếng từ không gian, nước đun sôi bình thường này thật sự quá nhạt nhẽo, một lúc sau cô mới nói: “Phố lương thực, có tính là việc chính không?”
Cố Tích Hoài giật mình, nghi hoặc: “Phố lương thực Chuyện này liên quan gì đến phố lương thực?”
“Anh không biết chứ, người tên Hình Kiện vừa nãy chính là ông chủ của phố lương thực.”
Nói xong, căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng, Cố Tích Hoài không chớp mắt nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Em nói thật chứ?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nói: “Ừm, lần trước em đến thành phố Hoài Hải là để bán đồ trang sức bà nội để lại, chắc anh đã biết chuyện này rồi, lúc đó đã bán được khá nhiều tiền Sau đó bàn bạc cùng Hình Kiện thì thấy có thể làm ăn được nên cuối cùng em đã bỏ tiền còn cậu ấy bỏ công, cùng lập ra phố lương thực nổi tiếng này Vì vậy nói đúng ra, em cũng coi như là nhà đầu tư của phố lương thực.”
Cố Tích Hoài kinh ngạc, một lúc sau mới hít sâu vài hơi để trấn tĩnh, sau đó nhìn Cố Nguyệt Hoài với ánh mắt phức tạp Cậu ấy nghĩ mình đã hiểu rõ em gái, ai ngờ cũng chỉ là bề ngoài mà thôi.