Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 457: Quản đốc Triệu khách sáo rồi





“Nhìn anh ta như đã trở thành một người khác, chẳng lẽ là do tôi đã khiến anh ta trưởng thành à?” Hình Kiện nghi ngờ nói
Mặc dù anh ta chỉ gặp Tống Kim An một lần nhưng vẫn nhớ dáng vẻ có phần non nớt của Tống Kim An vào lần trước
Khi đó, dù bị đánh, anh ấy vẫn cắn răng không chịu viết thư cầu cứu, cuối cùng lại bị kéo về một cách tàn nhẫn
Hôm nay gặp lại, chỉ từ vẻ bề ngoài cũng đủ để thấy rõ ràng anh ấy đã trở thành một người giống như cha mình, Tống Lâm
Cố Nguyệt Hoài mở cửa rồi đứng bên cạnh xe, hướng về phía cổng nhà máy lương thực gọi: “Tống Kim An!”
Bàn tay đang cầm cặp công văn của Tống Kim An bỗng dừng lại, đột ngột quay đầu nhìn về phía sau, trong đôi mắt màu nâu nhạt tràn ngập sự kinh ngạc
Anh ấy ngoảnh lại nói vài câu với người bên cạnh rồi đưa cặp công văn cho đối phương, sau đó bước nhanh về phía Cố Nguyệt Hoài
Khi đến gần, anh ấy vẫn có chút không dám tin: “Đồng chí Cố, sao cô lại có mặt ở thành phố Phong?”
Cố Nguyệt Hoài quan sát Tống Kim An, gương mặt anh ấy vẫn thanh tú, đôi mắt nâu nhạt vẫn chứa đựng sự dịu dàng nhưng dáng vẻ từng toát lên khí chất thanh cao như tre, nay đã trở nên u ám hơn nhiều
Có vẻ như trong nửa tháng qua, thành phố Hoài Hải thực sự không hề yên bình
Cô mỉm cười, giọng điệu có chút đùa cợt: “Tôi đến xem anh có giữ lời hứa hay không, làm tốt lắm đấy.”
Tống Kim An hơi ngẩn người, trên mặt lộ ra một nụ cười tự giễu: “Sinh ra làm người, tất nhiên phải giữ lời hứa
Hơn nữa, những đứa trẻ bị buộc phải rời xa nhà thực sự rất đáng thương, thành phố Phong hoang phế nhiều năm, đúng là cần phải chấn chỉnh lại.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, Tống Kim An là một người tốt bụng, tuy từng làm nhiều điều ngu ngốc nhưng ít nhất từ đầu đến cuối bản tính lương thiện của anh ấy đều không thay đổi
Một người như vậy lại rơi vào tay Điền Tĩnh, thực sự có chút lãng phí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tất nhiên, cô cũng chỉ thở dài một câu, họ có thể gặp nhau thì cũng đều có lý do riêng
Cố Nguyệt Hoài quay đầu vào trong xe taxi gọi một tiếng: “Hình Kiện, ra đây.”
Nghe thấy giọng cô, Hình Kiện mới chậm rãi mở cửa bước ra, cách một chiếc xe, anh ta nở nụ cười có phần khiêu khích với Tống Kim An: “Đại thiếu gia Tống, đã lâu không gặp.”
Tống Kim An cau mày nhìn anh ta một lúc, sắc mặt lập tức thay đổi, theo bản năng chắn trước Cố Nguyệt Hoài: “Là anh?!”
Hình Kiện đưa tay sờ cằm, rầu rĩ nói: “Trông tôi tầm thường đến vậy sao
Cần phải nghĩ lâu như thế à?”
Rõ ràng Tống Kim An có ấn tượng rất xấu với Hình Kiện, giọng nghiêm nghị: “Sao anh lại ở đây?”
Cố Nguyệt Hoài đẩy Tống Kim An ra, chỉ vào Hình Kiện nói: “Thực ra lần trước tôi chưa nói hết, trong tình huống đó, một mình tôi không thể đưa anh trốn thoát được, là do cậu ấy đã thả chúng ta.”
Tống Kim An không thể tin nổi: “Là anh ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rõ ràng là anh ta…”
“Hình Kiện, cậu nói đi, đừng giấu diếm gì cả.” Cố Nguyệt Hoài thở dài, đùn đẩy trách nhiệm cho Hình Kiện
Hình Kiện gãi đầu, nhận lấy trách nhiệm mà bước tới, giữ một khoảng cách an toàn với Tống Kim An
Sau đó kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối, bao gồm cả việc hiện giờ Hổ Tử và Hân Nhi được anh ta đưa đến trường học
Quả nhiên, khi nghe xong, ánh mắt đầy thù địch của Tống Kim An đã dịu đi rất nhiều
Hình Kiện giơ tay lên, nói: “Chuyện là vậy, hiện giờ Thái Lan vẫn làm nghề cũ, mặc dù chị Cố có căm ghét nhưng cũng không thể làm gì
Chúng tôi biết hôm nay anh sẽ đến gặp Quản đốc Triệu, nên đặc biệt tới tìm anh.”
Tống Kim An quay sang nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Anh ta nói thật chứ?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Thật đấy
Lúc đó vì chuyện cậu ấy tiếp tay cho kẻ xấu nên tôi cũng đã dạy dỗ cậu ấy rất nhiều rồi, nếu anh cảm thấy chưa hả giận thì cứ đánh cậu ấy một trận, tôi sẽ không có ý kiến
Trên đường tới đây, Hình Kiện cũng nói, chỉ cần anh nguôi giận thì muốn đánh thế nào cũng được.”
Khóe miệng Hình Kiện giật giật, kéo dãn khoảng cách với Tống Kim An
Tuy anh ta nói vậy nhưng nếu đối phương không có ý định đó thì cũng không cần phải chủ động đề xuất đâu
Tống Kim An liếc qua Hình Kiện, do dự nói: “Đánh anh ta một trận thì thôi, chỉ là anh ta vừa nói chuyện của phố lương thực
Đồng chí Cố, tôi không ngờ phố lương thực lại liên quan đến cô, hôm nay tôi đến đây chính là để bàn về việc này với Quản đốc Triệu, cùng vào trong thôi?”
“Ừ.” Cố Nguyệt Hoài không từ chối, hiện giờ phố lương thực đã lọt vào tầm ngắm của nhiều nhân vật lớn, muốn trốn thoát cũng là điều không thể
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà lúc này Tống Kim An đến đây, chắc hẳn cũng vì phố lương thực
Không biết liệu Tống Lâm có đang để ý đến phố lương thực và muốn xây dựng một cái tương tự ở thành phố Hoài Hải hay không
Khi cả nhóm đến cổng, Triệu Ngọc Long đã nhận được tin tức và bước ra từ trong nhà máy
Là nhà máy hàng đầu trong ngành lương thực của thành phố Phong, quản đốc Triệu Ngọc Long thực sự có khí chất này
Mặc dù đã có tuổi nhưng với vóc dáng cao lớn và tóc điểm bạc hai bên thái dương đã khiến ông ấy nhìn trông có vẻ từng trải sự đời
Ông ấy bước ra, trước tiên bắt tay với Tống Kim An: “Đồng chí Tống, ngưỡng mộ tiếng tăm đã lâu.”
Tống Kim An hơi cúi đầu: “Quản đốc Triệu khách sáo rồi.”
Lúc này, Triệu Ngọc Long thấy Cố Nguyệt Hoài và Hình Kiện phía sau Tống Kim An, ông ấy có chút ngạc nhiên: “Tiểu Kiện
Sao cậu cũng đến
Cậu và đồng chí Tống là tình cờ gặp nhau hay là người quen cũ thế?”
Hình Kiến thở dài, có chút khó xử nói: “Chú Triệu, chuyện này dài lắm.”
Triệu Ngọc Long liếc nhìn mọi người, cười khẽ: “Không sao, chú Triệu có thời gian, vào trong rồi nói.”
Mọi người cùng nhau vào nhà máy lương thực, quả thực Triệu Ngọc Long có rất nhiều thời gian dư dả
Trên đường đi ông ấy còn có thời gian giới thiệu các thiết bị và sản phẩm của nhà máy cho Tống Kim An, hoàn toàn tỏ ra như đang tiếp đón một vị lãnh đạo quan trọng đến kiểm tra đột xuất
Có vẻ như ông ấy cũng đã nhận tin tức và biết được mục đích của Tống Kim An trong lần đến này
Tống Lâm là Chủ tịch tỉnh của cả tỉnh H, mặc dù hiện nay lực lượng chính chủ ở thành phố Hoài Hải yếu nhưng thành phố Phong cũng thuộc phạm vi quản lý của tỉnh H
Tống Kim An là con trai duy nhất của ông ta vậy nên lần này chính là mang theo “thượng phương bảo kiếm*” đến
*Thượng phương bảo kiếm: thường chỉ một vũ khí quý giá và quyền lực,là biểu tượng của quyền lực và uy tín trong nhiều văn hóa và câu chuyện
Một người như vậy, nếu không tiếp đãi tốt, chỉ sợ là rắc rối sẽ liên tiếp xảy ra
Dù ông ấy có cấp trên chống lưng nhưng trong những chuyện thế này, tốt nhất là không nên gây ra phiền phức
Trên đường đi, nhân viên trong nhà máy lương thực thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía họ
Cảnh tượng quản đốc tự mình tiếp đón như thế này thực sự rất hiếm thấy, đi qua xưởng chế biến mới đến văn phòng của Triệu Ngọc Long
“Mời các vị ngồi.” Triệu Ngọc Long mời mọi người ngồi xuống ghế sô pha, tự mình đi pha trà
Ông ấy rót vài chén trà, cười nói: “Đều là trà thô sơ, mong các vị đừng chê.”
Tống Kim An nói: “Quản đốc Triệu không cần khách sáo, mau ngồi đi, thời gian của chúng ta đều rất quý giá
Tôi tin rằng ông đã biết mục đích tôi đến đây hôm nay vậy nên chúng ta cứ vào thẳng vấn đề đi.”
Triệu Ngọc Long hơi ngạc nhiên, ánh mắt đầy sự kinh ngạc, phong cách làm việc của con trai Chủ tịch tỉnh này thật sự nằm ngoài dự đoán của ông ấy
Cố Nguyệt Hoài nhấp một ngụm trà, nghe lời nói thẳng thắn của Tống Kim An, mắt hơi nhướng lên, cũng có chút ngạc nhiên, hiện giờ Tống Kim An thực sự đã thay đổi hoàn toàn
Trước đây, nếu không trao đổi vài câu xã giao, e là sẽ không đi vào vấn đề ngay đâu
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.