Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 459: Được, ký hợp đồng




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Hình Kiện lại thở phào nhẹ nhõm, nếu như chính chủ đã mở miệng, vậy trong đây cũng không còn chuyện của anh ta nữa
Thật ra anh ta vẫn cảm thấy hơi sợ, nguồn gốc của lương thực là chuyện bí mật, đừng nói là người ngoài, ngay cả bản thân anh ta cũng không biết rốt cuộc một cô gái trẻ trông có vẻ rất đỗi bình thường này đã lấy lương thực từ đâu
Hơn nữa, xem ra người nhà của cô cũng không biết chuyện này, nếu không thì anh của cô cần gì phải vượt cả ngàn dặm đường chạy tới phố lương thực ở thành phố Phong này để chen chúc trong đám người mua lương thực chứ
Rõ ràng là chuyện này không hợp lý
Thấy Tống Kim An không nói lời nào, Cố Nguyệt Hoài khẽ than một tiếng: “Hay là nói tôi nghe xem, phía chính phủ mấy người dự định sẽ lấy bao nhiêu phần trăm lợi nhuận?”
Cô thật sự không tin lão già Tống Lâm kia lại dễ tính như vậy, bằng lòng giúp đỡ phố lương thực dọn dẹp trở ngại ở phía trên
Hơn nữa, lợi nhuận từ phố lương thực giống như một miếng thịt béo bở, dù có là ai cũng đều muốn cắn một miếng, Tống Lâm không tới đặt gạch trước mới là chuyện lạ đó
Còn về chuyện có muốn hợp tác hay không thì phải xem Tống Kim An có giở trò sư tử ngoạm một miếng lớn hay không đã
Cô cũng không ngại nhượng ra 10%, thậm chí là 20% lợi nhuận
Dù sao nếu không có sự bảo đảm từ phía chính phủ thì đúng thật đám người của Hình Kiện sẽ gặp nguy hiểm
Lấy phần lợi nhuận đó để bảo vệ đám người bọn họ là rất hợp lý, nhưng nếu vượt qua giới hạn nhân nhượng của cô thì đừng trách cô đổi địa điểm
Tuy nói thành phố Phong này là nơi thích hợp nhất, nhưng nếu như Tống Lâm thật sự quá đáng thì cô chỉ có thể cho đám người Hình Kiện rời đi
Nước Z rất lớn, bây giờ xã hội mới ổn định được mười mấy năm, những nơi giống như thành phố Phong này cũng không phải ít. 
Vẻ mặt của Tống Kim An trở nên hơi quái gở, anh ấy mím môi hỏi: “Cô hỏi chuyện này để làm gì?”
Mặc dù anh ấy rất thích Cố Nguyệt Hoài nhưng cũng biết cái gì có thể nói, cái gì không nên nói. 
Đúng lúc này Cố Nguyệt Hoài lại tỏ vẻ nghi ngờ: “Không phải anh nói muốn bàn bạc với người ta sao
Tôi đã chủ động hỏi anh rồi, nếu như anh không nói ra mức giá của mình thì tôi thật sự phải thất hứa rồi.”
Cô chịu bày ra thái độ này, một phần cũng là nể mặt Tống Kim An đã thật sự tới đây bàn công chuyện. 
Tuy cá nhân cô nhỏ bé, nhưng nếu là chuyện đủ khả năng thì cô vẫn muốn cống hiến một phần công sức của mình cho quốc gia
Thành phố Phong quá hỗn loạn, dân bản địa và dân tha phương tới nơi này cầu thực cũng đã gặp rất nhiều khốn khó, cô muốn dẹp bỏ những hỗn loạn này
Mà hiện tại Tống Kim An bằng lòng ra tay, cô cũng không màng hỗ trợ một chút. 
Cố Nguyệt Hoài vừa dứt lời, Tống Kim An đã nghệt mặt ra, quai hàm của Triệu Ngọc Long cũng lệch đi, vẻ mặt khiếp sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật ra lúc ông ấy nghe Hình Kiện nói phố lương thực có người chủ khác đã thầm cảm thấy một người có thể nắm vững nguồn lương thực trong tay, cỡ nào cũng phải là một người già tầm khoảng năm mươi tuổi, không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp nhìn chắc chỉ tầm mười bảy, mười tám tuổi
Ngày hôm qua Triệu Ngọc Long vẫn luôn chờ ở trong nhà máy không về nhà, dĩ nhiên cũng không nhìn thấy cô con gái Triệu Viên, nếu không thì đã biết từ sớm rồi. 
Hồi lâu sau, Tống Kim An mới đảo yết hầu nói: “Ý cô là, cô, cô chính là người chủ khác của phố lương thực?”
Cố Nguyệt Hoài nghiêm túc gật đầu, rũ mắt đánh giá bản thân một cái: “Không giống?”
Tống Kim An nghẹn lời, không biết nên nói gì để thể hiện tâm trạng hiện tại của mình
Anh ấy rất muốn hỏi ngược lại một câu, cô cảm thấy bản thân mình có giống một người nắm giữ nguồn lương thực và lập nên một cái phố lương thực sầm uất ở thành phố Phong như này không
Triệu Ngọc Long hít một hơi thật sâu thể hiện sự bất ngờ, phóng ánh mắt nhìn về phía Hình Kiện tựa như là đang xác nhận: “Vị đồng chí này, thật sự là...?”
Hình Kiện cười khổ: “Nếu không thì sao
Nếu như chị Cố thật sự không có tác dụng gì thì tôi đưa chị ấy tới đây làm gì?”
“Được rồi, thời gian có hạn, chúng ta hãy nhanh chóng bàn chuyện hợp tác đi, lời tôi nói lúc trước chắc cũng là suy nghĩ của anh rồi nhỉ
Nói đi, bên phía chính phủ các anh muốn bao nhiêu lợi nhuận, cứ ra một cái giá, nếu bàn bạc được thì ký hợp đồng, còn không được thì thôi.”
Cố Nguyệt Hoài nhớ tới Cố Tích Hoài đang khổ sở chờ đợi ở nhà khách, khẽ mím môi lại. 
Lúc trước cô đã hứa sẽ về sớm một chút, lần này thì hay rồi, lại bị muộn mất hai tiếng
Lúc này, tâm trạng của Tống Kim An cũng đã bình phục lại, ngẫm nghĩ rồi nói: “Vốn dĩ nguồn lương thực là của bản thân cô, tôi chỉ muốn 10% lợi nhuận thôi.”
Nghe tới đây, trong lòng Cố Nguyệt Hoài hơi kinh ngạc, nhưng trên mặt lại không bày ra biểu cảm gì, chỉ cười nói: “Đây chính là ý kiến chủ quan của anh?”
Nếu như là của lão già Tống Lâm kia thì nhất định không thể nào chỉ cần 10% lợi nhuận được, cái tên Tống Kim An này mềm lòng với cô rồi sao
Tống Kim An nhìn thấy sự đánh giá trong ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài, biết được cô không tin tưởng mình bèn vội vàng mở miệng nói: “Vốn dĩ là làm việc vì dân, tôi muốn 10% lợi nhuận là vì để mở rộng mối quan hệ, cô đừng hiểu lầm.”
Anh ấy thoải mái như thế, Cố Nguyệt Hoài cũng chốt giá mà đáp: “Được,  10% lợi nhuận, vậy cứ trực tiếp ký hợp đồng đi.”
Điều kiện tốt như thế dâng tới cửa, cô bị ngu mới không đồng ý
Sau khi Tống Lâm biết sẽ có phản ứng như nào, đây cũng không phải là chuyện cô quan tâm
Dù sao thì có người con ruột Tống Kim An này chắn ở phía trước, Tống Lâm có phát điên cũng không tới nỗi nào. 
Triệu Ngọc Long cười ha hả làm nhân chứng, hỗ trợ suốt quá trình, hợp đồng cũng đã nhanh chóng được ký xong. 
Hợp đồng chia làm hai phần, cũng đã đóng dấu, chuyện này coi như xong rồi. 
Tống Kim An bỏ hợp đồng vào trong túi văn kiện, hai mắt sáng long lanh
Sau khi tới thành phố Phong, cuối cùng cũng đã hoàn thành một chuyện vừa ý. 
Cố Nguyệt Hoài cũng cầm hợp đồng lên: “Được rồi, mấy chi tiết còn lại anh cứ bàn bạc với Hình Kiện là được, tất cả công việc sau này đều có cậu ấy đứng ra phụ trách
Còn tôi, không có chuyện gì quan trọng thì không cần liên lạc với tôi
Tôi về trước, hẹn gặp lại.”
Cô phải trở về, có hợp đồng trong tay rồi, Hình Kiện cũng không phải kẻ ngốc, chuyện kế tiếp hoàn toàn không cần cô bận tâm nữa. 
Hơn nữa, có tên tuổi của chính phủ rồi, sau này cô cũng có thể bớt lo được một chút, không cần phải lo lắng về sự an toàn của Hình Kiện với đám người dưới trướng của anh ta nữa, chuyện làm ăn của phố lương thực cũng được quang minh chính đại hơn một chút. 
Cố Nguyệt Hoài phủi mông, ngồi không hưởng lợi
Cô vừa mới ra khỏi văn phòng được vài bước, Hình kiện đã đuổi theo. 
“Chị hai của tôi ơi
Chị có thể nào đừng đùa nữa được không, chuyện quan trọng như vậy mà chị bảo tôi bàn bạc ư?” Hình Kiện khẽ nghiến răng nghiến lợi, anh ta là một tên côn đồ từng sống với công việc bắt trói người khác, có thể tới phố lương thực làm việc đã là tốt lắm rồi, bây giờ còn phải giao tiếp với bên chính phủ nữa hả? 
Hơn nữa, đừng tưởng rằng anh ta không biết, bây giờ Tống Kim An dễ tính như thế cũng là vì Cố Nguyệt Hoài đang ở đây thôi
Anh ta đã từng đánh người này đến mức suýt khiến người ta tắt thở, anh ấy thật sự có thể hòa nhã nói chuyện làm ăn với anh ta hay sao
Nói không chừng là âm thầm ra tay tàn độc, gán cho anh ta một cái tội danh “đầu cơ trục lợi”, vậy thì nửa đời sau của anh ta thực sự sẽ sống trong lao tù rồi
“Cậu cố lên, tôi xem trọng cậu, đừng sợ!” Cố Nguyệt Hoài thấm thía vỗ bả vai của anh ta. 
Hình Kiện khẽ mấp máy môi, vừa định nói gì đó thì thấy Tống Kim An xách túi văn kiện ra ngoài. 
Anh ấy nói: “Dù sao thì hợp đồng cũng đã ký rồi, chi bằng tôi đưa cô về nhé
Taxi cũng đã đi rồi.”
Cố Nguyệt Hoài nghe tới đây, cảm thấy rất là có lý bèn gật đầu nói: “Được, vậy thì về thôi, Hình Kiện cũng đi chung.” 
Sau khi cả ba người nói tạm biệt với Triệu Ngọc Long bèn rời khỏi nhà máy chế biến lương thực. 
Triệu Ngọc Long nhìn về phía chiếc xe rời đi, mắt khẽ nheo lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lúc lâu sau đó thì lắc đầu cười, cũng không biết là trong lòng đang cảm thấy nặng nề hay nhẹ nhõm nữa
Thành phố Phong này thật sự sắp thay đổi rồi. 
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.