Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 46: Ai thèm lương thực của mày chứ?





Cố Duệ Hoài lao tới và hất mạnh Cố Nguyệt Hoài sang một bên
“Tiểu Tĩnh
Tiểu Tĩnh, em không sao chứ
Em đừng khóc nữa.” Cố Duệ Hoài ngồi xổm trên mặt đất
Nhìn thấy Điền Tĩnh khóc nghẹn ngào nức nở, khuôn mặt cậu tràn ngập vẻ bối rối, khi cậu quay lại nhìn Cố Nguyệt Hoài, trong mắt chỉ toàn sự ghê tởm như muốn bùng nổ
Cậu cố gắng kìm nén cơn tức giận trong lồng ngực, hạ giọng nói: “Nếu như chúng ta đã không sử dụng mảnh đất này, vậy để Tiểu Tĩnh sử dụng thì đã sao
Cố Nguyệt Hoài, mày lúc nào cũng hẹp hòi và ích kỷ như vậy, trông mày khó chịu chết đi được!”
Nghe vậy, Điền Tĩnh ngẩng đầu, hai mắt cô ta đỏ hoe như một con thỏ vô hại
Cô ta nhẹ nhàng kéo tay áo của Cố Duệ Hoài, giọng nói nhỏ nhẹ pha chút ấm ức: “Anh hai Cố… anh anh đừng nói như vậy, đều là do tôi không tốt, là lỗi của tôi.”
Cố Duệ Hoài nhìn cô ta với vẻ thương hại, an ủi nói: “Sao có thể là lỗi của em được
Anh đã đồng ý để em trồng trọt rồi nên em cứ trồng trọt trên mảnh đất này là được
Em cứ mặc kệ nó, hiện tại không đến lượt nó đưa ra quyết định trong nhà.”
Điền Tĩnh ngước mắt nhìn Cố Nguyệt Hoài, trong mắt hiện lên một tia kiêu ngạo và khiêu khích
Cố Nguyệt Hoài chợt bật cười, cô cười càng lúc càng lớn, Cố Duệ Hoài cau mày nói: “Mày cười cái gì!”
“Cười anh ngu xuẩn không nhận ra, trong nhà này không đến lượt em quyết định nhưng làm gì đến lượt anh có thể quyết định
Điền Tĩnh, nếu như cô muốn chiếm lấy mảnh đất này thì chỉ cần tôi còn sống, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra đâu!” Giọng nói của Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng, rất có khí phách
Cố Duệ Hoài sửng sốt, cậu không ngờ rằng cô em gái ngốc nghếch Cố Nguyệt Hoài của mình lại có khí thế như vậy
Sắc mặt của Điền Tĩnh lập tức thay đổi, cô ta cẩn thận nhìn biểu cảm của Cố Nguyệt Hoài
Thế nhưng đôi mắt của Cố Nguyệt Hoài rất sâu, không nhìn ra được bất kỳ cảm xúc nào từ bên ngoài khiến cho cô ta không thể phân biệt được cô biết dưới lòng đất có thứ gì hay là cô chỉ vô tình đụng phải hoặc đơn giản hơn là cô hận cô ta
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Lúc này, giọng nói của Cố Chí Phượng đột nhiên vang lên từ phía sau: “Có chuyện gì vậy
Ồn ào gì đấy?”
Cố Duệ Hoài cau mày, cậu biết rõ cha mình rất chiều chuộng Cố Nguyệt Hoài, cậu sợ lần này Điền Tĩnh phải thất vọng rồi
Cố Đình Hoài nhìn thoáng qua cũng biết là chuyện gì xảy ra, giọng nói của anh ấy có chút lạnh lùng: “Chuyện mảnh đất này anh đã nói với bí thư chi bộ rồi, chúng ta sẽ tự trồng thêm một ít rau.”
Cố Duệ Hoài không vui hét lên: “Anh cả!”
Cố Chí Phượng liếc nhìn Cố Duệ Hoài đang ngồi xổm trên mặt đất an ủi Điền Tĩnh, ông cũng lười để ý đến đứa con trai bùn nhão không trát được tường của mình, kéo Cố Nguyệt Hoài và nói: “Đi, chúng ta về nhà thôi.”
“Điền Tĩnh, cô đừng nghĩ tới mảnh đất này nữa.” Trước khi rời đi, Cố Nguyệt Hoài vẫn không quên bày tỏ ý nghĩ của bản thân
“Được rồi, thằng hai về nhà đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Buổi chiều, thằng ba sẽ tới đây đào đất trồng rau.” Cố Đình Hoài nói
Vốn dĩ lời nói của anh ấy khá là lịch sự nhưng khi rơi vào tai của Cố Duệ Hoài và Điền Tĩnh lại chẳng khác nào một cái tát vào mặt, nhìn mảnh đất bị cuốc hơn một nửa, trong mắt Điền Tĩnh tràn ngập sự tức giận và lạnh giá
*
Cố Nguyệt Hoài về nhà dùng bột ngô làm mì sợi, dùng nước súp gà còn sót lại tối qua làm đồ ăn kèm
Cả nhà chỉ ăn súp gà và mì ngô đơn giản, sau bữa ăn, Cố Nguyệt Hoài kéo Cố Chí Phượng vào nhà và cẩn thận cảnh báo: “Cha, sau nhà chúng ta là nơi chôn cất bảo vật nên không thể để người khác trồng trọt trên đó được, tránh cho bị người khác phát hiện ra.”
Cố Chí Phượng nặng nề gật đầu: “Bé con yên tâm, cha biết mà!”
Khi hai cha con đang nói chuyện trong phòng, đột nhiên giọng nói ngạc nhiên của Cố Tích Hoài ở bên ngoài vang lên: “Anh hai, anh lấy túi lương thực làm gì vậy?”
Đầu của Cố Chí Phượng đau nhức, dùng ngón chân cũng có thể nhận ra thằng hai lại gây rắc rối
Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh, cô với Cố Chí Phượng vừa vén rèm đi ra thì nhìn thấy Cố Duệ Hoài cầm túi đựng ngũ cốc trong tay chuẩn bị ra ngoài
Nếu như không có Cố Tích Hoài ngăn cản thì cậu đã chạy trốn rồi
Cố Chí Phượng cau mày, lớn tiếng nói: “Mày bỏ ngay túi lương thực xuống cho tao!”
“Không bỏ!” Giọng nói của Cố Duệ Hoài có chút độc ác: “Nếu như không trồng trọt trên đất thì phải trả lại lương thực đúng không
Đều là hàng xóm với nhau, chúng ta không nên khiến mọi chuyện trở nên quá cực đoan đúng không?”
Nghe những lời nói khốn nạn này, Cố Chí Phượng cảm thấy choáng váng
Cố Nguyệt Hoài lạnh lùng nhìn, cô chợt cảm thấy cứ bao dung cho Cố Duệ Hoài một cách mù quáng vì cảm giác áy náy cũng không hẳn là tốt cho cậu, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cậu sẽ càng ngày càng cực đoan, cuối cùng rất có khả năng sẽ vì Điền Tĩnh mà làm ầm ĩ với cả nhà
Nghĩ vậy, Cố Nguyệt Hoài tiến lên, cô cầm lấy túi lương thực rồi lạnh lùng nói: “Số ngũ cốc này là chủ nhiệm Vương cho em, nếu như anh muốn trả hộ Điền Tĩnh thì chỉ cần kiếm bằng công điểm của mình là được.”
Nghe vậy, Cố Duệ Hoài sửng sốt, đột nhiên mặt đỏ bừng
Cậu buông tay ra và quát Cố Nguyệt Hoài: “Kiếm thì kiếm
Ai thèm lương thực của mày chứ?”
Nói xong, Cố Duệ Hoài mở cửa chạy ra ngoài, nhìn bóng dáng chạy đi của cậu, Cố Đình Hoài gọi với theo mấy tiếng, thắc mắc: “Lại xảy ra chuyện gì vậy
Thằng hai đi đâu?”
Cố Tích Hoài lắc đầu: “Anh hai muốn trả ba mươi cân lương thực cho Điền Tĩnh.”
Nghe vậy, sắc mặt của Cố Đình Hoài tối sầm
“Mọi người ngồi xuống nghỉ ngơi đi.” Cố Nguyệt Hoài đặt túi lương thực xuống, cô lấy niêu đất trong phòng ra, đổ nước vào nồi đun nóng, mỗi người uống một bát nước giếng ấm nóng vào bụng, vì đã đến giờ làm việc buổi chiều nên tiết kiệm sức lực một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nước này rất ngon.” Đây là lần đầu tiên Cố Tích Hoài uống nước này, cậu ấy cũng cảm nhận được nước có vị ngọt nhưng nghĩ đến trong nhà không có đường nên cậu ấy còn tưởng đó là ảo giác, có điều sau khi uống xong bát nước, cậu ấy cảm thấy khá tỉnh táo nên quay về phòng học bài
Sau khi uống nước xong, Cố Nguyệt Hoài nói: “Cha, anh trai, con về phòng nghỉ ngơi đây.”
Sau khi vào phòng, cô đóng cửa lại rồi bước vào không gian Sumeru, cô xắn tay áo lên bắt đầu làm việc
Vụ lúa mì thứ hai đã chín, cô thu hoạch hết và gieo hạt giống vụ thứ ba
Càng vui hơn là những quả táo đỏ trên cây táo trông giống như đá carnelian gần như phủ kín cành cây
Hương thơm của táo làm say lòng người, những quả táo to bằng nắm tay em bé uốn cong cành cây
Cố Nguyệt Hoài không ngại bẩn, cô nhặt lấy một quả rồi bỏ vào miệng, vị của chúng giòn ngọt, ngon tuyệt vời
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô thở dài, nhìn đống trái cây, cô dự định buổi tối sẽ làm thêm giờ để hái, cô cũng sẽ dành thời gian đi chợ đen để bán lương thực và táo, điều này sẽ giải quyết vấn đề nợ nần và giảm bớt những rắc rối của gia đình
Cố Nguyệt Hoài bận rộn một lúc, cô rời khỏi không gian Sumeru và tiếp tục lên đường tới khu chăn nuôi làm việc
Những đường nét đầu tiên của bức tranh tường đã được phác họa, ở phía xa xa là những đống lương thực đã được thu hoạch, vài người dân trong thôn đang cười toe toét ngồi bên cạnh những đống lương thực, bọn họ có nam có nữ, có già có trẻ, mỗi người đều mang vẻ mặt đầy khao khát và hy vọng vào cuộc sống
Xa hơn nữa là những dòng sông và ruộng bậc thang xanh thẫm và tràn đầy sức sống
Dòng sông chảy, những chiếc bè tre dài, trên đập sông viết dòng chữ “Nông nghiệp học Đại Trại”
Buổi tối khi mặt trời lặn, Cố Nguyệt Hoài vẫn đang phác thảo các chi tiết trên bức tranh tường, các xã viên đều đặt bát xuống và đến văn phòng chăn nuôi để ghi lại công điểm của mình
Vừa bước vào, sự chú ý của đám đông đều bị những bức tranh tường khổng lồ thu hút
“Ai vẽ bức tranh này vậy
Vẽ đẹp quá!”
“Là Cố Nguyệt Hoài
Con gái nhà họ Cố còn có năng lực như vậy sao?” Sau tiếng hô kinh ngạc này, có người nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài đang cầm bút vẽ, Trần Nguyệt Thăng đứng ở phía trước, anh ta nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài tràn ngập sự nghiêm túc đang đứng dưới tường với vẻ không thể tin nổi
Anh ta quen biết Cố Nguyệt Hoài nhiều năm như vậy nhưng chưa bao giờ biết cô có thể vẽ mà lại còn vẽ đẹp như vậy
  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.