Hình Kiện nhìn ra được Tống Kim An có lời muốn nói với Cố Nguyệt Hoài, trước khi lên xe cũng rất biết điều ngồi ở ghế phụ cạnh tài xế.
Nhưng Cố Nguyệt Hoài lại không mấy để tâm chuyện này, chỉ cần có thể quay trở về nội thành là được.
Dọc đường đi, Tống Kim An cứ mải miết nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy bản thân mình không nên chủ động nhắc tới Dù sao người kia cũng đã coi Cố Nguyệt Hoài là điểm giới hạn cuối cùng rồi, anh ấy không nên đạp lên mìn nữa.
Nhưng nếu như không nói thì lại cảm thấy đây là lằn ranh vạch ngang giữa mình và Cố Nguyệt Hoài, mãi cũng không bước qua được.
Thật ra Cố Nguyệt Hoài nhận ra dáng vẻ cứ muốn nói rồi lại thôi đến mấy lần của người kia, nhưng mà cô không có tâm trạng để đoán Lần này tới thành phố Phong coi như là thắng lợi trở về, chưa kể giải quyết được nỗi lo âu của cô, cô còn gặp được Lưu Úy Lam nữa.
Sau này có Tống Kim An, thậm chí là sau lưng anh ấy còn có Tống Lâm trấn giữ thì nhất định thành phố Phong sẽ được yên ổn hơn rất nhiều.
Bỗng nhiên, Cố Nguyệt Hoài nhớ tới những chứng cứ phạm tội trong mấy năm nay của Thái Lan mà tối qua Hình Kiện đã giao cho mình Có được thứ này trong tay, muốn xử lý gã ta cũng không khó, nhưng nếu muốn trừ khử nhà máy Lưu Ly lại là một chuyện không hề dễ dàng.
Nhà máy Lưu Ly đã tồn tại ở thành phố Phong nhiều năm, chỉ e là thế lực phía sau rắc rối phức tạp, rất khó suy sụp chỉ với một đòn.
Dĩ nhiên, nghĩ thì vẫn là nghĩ, Cố Nguyệt Hoài vẫn nương theo sự giấu giếm đó lấy ra một phần tài liệu đưa cho Tống Kim An: “Đây là bằng chứng phạm tội mấy năm nay của Thái Lan, anh cầm lấy Nhưng mà, muốn dùng cái này để giải quyết toàn bộ nhà máy Lưu Ly thì hơi khó đấy.”
Nếu như Thái Lan là con ruột của Thái Phượng Bình vậy thì còn nói được, đáng tiếc gã ta chỉ là một tên ở rể, không có địa vị gì cho lắm.
Tống Kim An lộ ra vẻ mặt hơi ngạc nhiên, chợt liếc mắt nhìn qua Hình Kiện đang ngồi ở ghế phụ tài xế.
Anh ấy nhận lấy xấp tài liệu lật xem vài tờ, vô thức nhíu mày lại: “Tên Thái Lan này, đúng thật là không chuyện ác nào là không làm mà Yên tâm đi, trước khi tôi tới thành phố Phong cũng đã bắt đầu điều tra chuyện của nhà máy Lưu Ly, đã biết được khá nhiều chuyện rồi.”
Cố Nguyệt Hoài quay đầu lại nhìn Tống Kim An, khá là hào hứng đáp: “Ồ?”
Với người tên Thái Lan này, cô mới chỉ nghe qua chứ chưa từng gặp Nhưng dựa theo mấy lời mà Hình Kiện đã nói cũng có thể hình dung ra gã ta là một kẻ lòng dạ độc ác, nhưng tại sao người như vậy lại có thể được Thái Phượng Bình vừa mắt chọn làm con rể thì cũng không biết được.
Tống Kim An ngồi nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp, thuật lại những thông tin mình điều tra được cho Cố Nguyệt Hoài.
Một gã côn đồ bỗng nhiên thoát khỏi cảnh nghèo khó có được sự giàu sang, nếu như nói không có gì bí ẩn trong đó thì chỉ e sẽ chẳng có ai tin.
Nói tới đóng kịch, cũng không phải Thái Lan có quen biết với con gái của Thái Phượng Bình từ trước rồi mới yêu nhau và ở rể trong nhà máy Lưu Ly.
Mà trước đó gã ta quen biết với Thái Phượng Bình, lúc còn chưa ở rể trong nhà máy Lưu Ly thì mối quan hệ giữa gã ta và Thái Phượng Bình luôn rất mờ ám [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu như tin tức đó lan truyền ra ngoài thì danh tiếng của nhà máy Lưu Ly sẽ bị tụt giảm rất nhiều, nhất định cái chức quản đốc nhà máy của Thái Phượng Bình sẽ đổi chủ.
Sau khi Thái Lan ở rể đã được Thái Phượng Bình sắp xếp vào làm trong nhà máy Lưu Ly, còn làm chức vụ tổ trưởng nhỏ ngồi trong phòng làm việc.
Gã ta ngông cuồng, kiêu căng, cho dù mặc Âu phục vào thì cũng không đổi được thói hư tật xấu trong xương cốt [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng mà cũng may được cái mã bên ngoài, da dẻ căng bóng, rất có tố chất làm một kẻ ăn bám, mấy năm nay vẫn luôn hơn thế chứ không suy giảm.
Vốn Tống Kim An không phải là một kẻ nhiều chuyện, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Cố Nguyệt Hoài thì không nhịn được mà nói thêm vài câu.
Cố Nguyệt Hoài thật sự khiếp sợ: “Vậy là, Thái Lan là một nam hầu hạ hai nữ Mà hai nữ này lại còn là hai mẹ con?”
Hình Kiện cũng không nhịn được mà ngoái đầu nhìn về phía Tống Kim An, đây cũng là lần đầu tiên anh ta biết được chuyện lớn như này Thật là bất ngờ nha, vậy tức là nhà máy Lưu Ly chỉ được cái mã ngoài bóng loáng, bên trong lại thối nát bẩn thỉu, nhắc tới thôi cũng không kìm được cơn buồn nôn?
Tống Kim An ho nhẹ một tiếng, lặng lẽ gật đầu Mặc dù những câu mà anh ấy nói rất là kỳ quái, nhưng đều là sự thật.
“Lúc mới biết, tôi cũng đã rất kinh ngạc, sau khi Thái Lan tiến vào nhà máy Lưu Ly thì cứ lên chức một mạch, bây giờ đã đảm nhận chức vụ chủ nhiệm khoa thu mua, vơ vét rất nhiều lợi ích Một kẻ như thế, nhất định là xét đến cái nào thì chuẩn cái đó.”
“Đúng lúc phần chứng cứ phạm tội này của Thái Lan có thể làm mồi nhử được, cảm ơn nhé.”
Tống Kim An cẩn thận cất tài liệu đi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc Với anh ấy mà nói, hôm nay là một ngày may mắn, cho dù là hợp đồng của phố lương thực hay là những chứng cứ phạm tội này của Thái Lan cũng khiến anh ấy cảm thấy bớt được rất nhiều công sức đi đường vòng.
Cố Nguyệt Hoài quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, cười nhạt một tiếng, ánh mắt rất bình thản không có ý cười: “Khách sáo gì chứ, bây giờ cũng coi như là đứng chung một thuyền rồi Huống hồ gì, lúc ban đầu cũng đã nói là sẽ đối phó với Thái Lan mà.”
Tống Kim An mím môi, bầu không khí lại trở nên gò bó và lạnh lẽo tựa như lúc ban đầu.
Cố Nguyệt Hoài bỗng cười một tiếng: “Đúng rồi, tôi vẫn đang suy nghĩ chuyện này, vẫn nên nói với anh một tiếng vậy.”
Ánh mắt của Tống Kim An chợt lóe sáng nhưng ngay sau đó lại tối sầm, trong lòng có một dự cảm chẳng lành: “Chuyện gì?”
Cố Nguyệt Hoài chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, cười như không cười nhìn về phía Tống Kim An: “Hoàng Thịnh đã giết Lý Nhĩ Tân, ngồi tù rồi.”
Nghe tới đây, con ngươi của Tống Kim An run rẩy Vốn dĩ anh ấy nghĩ rằng Cố Nguyệt Hoài muốn nói chuyện kết hôn với Yến Thiếu Ngu, không ngờ vậy mà lại là Hoàng Thịnh, người đó đã giết Lý Nhĩ Tân Tại sao anh ấy nghe xong lại thấy hơi không hiểu nhỉ?
Cố Nguyệt Hoài giải thích hai câu ngắn gọn, cả chuyện Hoàng Thịnh hại chết y tá trong bệnh viện cũng không hề giấu giếm.
Cố Nguyệt Hoài thấy sắc mặt của Tống Kim An càng lúc càng trắng bệch, cuối cùng cả người đều khẽ run rẩy thì lại lộ ra một nụ cười nhàn nhạt trong vắt: “Anh coi đó, rốt cuộc người mà anh dốc hết lòng che chở là người như nào, anh có thật sự hiểu rõ không?”
Một câu nói này của cô mang theo hai nghĩa, không chỉ nói một mình Hoàng Thịnh.
Tống Kim An thoáng bày ra vẻ mặt luống cuống, hồi lâu sau đó mới cười khổ đáp: “Tôi nghĩ rằng việc làm của Hoàng Thịnh chỉ là nhất thời tức giận quá mà thôi, không ngờ cậu ta lại độc ác đến vậy Từ nhỏ tôi đã lớn lên cùng với cậu ta, cậu ta…”
Anh ấy không biết nên giải thích như nào, Cố Nguyệt Hoài không cần thiết phải gạt anh ấy, chỉ là anh ấy không ngờ cuối cùng câu nói biết người biết mặt không biết lòng này lại khiến cõi lòng của mình nguội lạnh Rốt cuộc là anh ấy nhìn người vụng về cỡ nào mới có thể giải vây cho Hoàng Thịnh ở trong lòng hết lần này tới lần khác chứ?
“Tôi nói chuyện này với anh, chẳng qua là cảm thấy nếu như anh biết được sự thật sớm hơn sẽ có thể không bị che mắt mà từ đó cứu lấy kẻ ác nữa Dĩ nhiên, nếu như anh cảm thấy những điều tôi làm là thừa thãi thì coi như chưa từng nghe đi.” Cố Nguyệt Hoài thản nhiên nhún vai.
Hôm nay tâm trạng của cô rất tốt mới nói thêm vài câu với Tống Kim An, còn nghe lọt tai hay không thì cũng không quan trọng.
Dù sao thì Tống Kim An này làm việc bằng cái tâm, trước giờ luôn là một người cố gắng đối xử tốt với tất cả mọi người.
Tống Kim An khẽ đảo yết hầu, vẻ mặt lại càng thêm chua xót: “Đồng chí Cố, cô hiểu lầm tôi quá rồi.”
Cố Nguyệt Hoài từ chối cho ý kiến, ngược lại còn nói: “Thông qua chuyện này, anh cũng nên hiểu rõ bản tính của người ở bên cạnh mình đi, nếu không về sau chết như nào cũng không biết đâu Đúng rồi, quên nói với anh một tiền đề này nữa.”
Tống Kim An hơi căng thẳng, nghiêm túc nói: “Tiền đề gì thế Cô nói đi.”
Cố Nguyệt Hoài cong môi, ánh mắt lạnh lẽo: “Một khi Điền Tĩnh tới thành phố Phong làm trợ thủ cho anh và phối hợp hoạt động của phố lương thực thì hợp đồng của chúng ta sẽ chấm dứt.”