Hình Kiện ở phía trước dựng tai lên, đợi đến khi nghe được những cái tên xa lạ là “Hoàng Thịnh”, “Điền Tĩnh” thì trong lòng lại cảm thấy khó chịu muốn biết được thực hư câu chuyện, nhưng hai người này lại cứ úp úp mở mở, chẳng nói rõ ràng gì hết Nhưng nghe Cố Nguyệt Hoài nói tới bốn chữ “hợp đồng chấm dứt” thì biết địa vị của người tên Điền Tĩnh này rất gì và này nọ.
Tống Kim An ngớ người, chẳng trách, chẳng trách lúc nãy ký hợp đồng cô còn muốn thêm vào một câu sau khi hợp đồng chấm dứt tất cả quyền hạn đều thuộc về phố lương thực, hóa ra cô đã tính toán trước cả rồi Chỉ là, cô lại không có lòng tin vào anh ấy tới như vậy.
Tống Kim An im lặng một lúc rồi nói: “Cô yên tâm, tôi không có không biết điều như vậy đâu.”
Cố Nguyệt Hoài cau mày, trong lòng thầm “ha ha” một tiếng, chẳng lẽ số lần không biết điều của người này còn ít nữa hay sao?
Dọc theo đoạn đường đi kế tiếp, Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt tĩnh dưỡng, không mở miệng nói tiếp nữa Tống Kim An thấy thế thì cũng không nhắc thêm chuyện gì khác.
Xe chạy thẳng tới nhà khách, Cố Tích Hoài mang theo mấy túi lương thực, vẻ mặt khẩn trương nhìn xung quanh Tống Kim An nhìn thấy cậu ấy thì ngẩn người: “Anh ba Cố cũng đã tới thành phố Phong rồi à?”
Cố Nguyệt Hoài liếc mắt nhìn người kia, nói: “Không phải là chuyện rõ rành rạch rồi sao?”
Cô mở cửa bước xuống xe, Cố Tích Hoài vừa nhìn thấy cô thì thở phào nhẹ nhõm Nhưng ngay sau đó nhìn thấy Tống Kim An bước xuống xe, vẻ mặt lại trở nên khách sáo Thực ra cậu ấy vẫn chưa tiếp xúc nhiều với Tống Kim An, chỉ biết Cố Nguyệt Hoài cũng không thích người này cho lắm.
Cố Tích Hoài đánh mắt ra tín hiệu với Cố Nguyệt Hoài, không hiểu sao ở thành phố Phong xa xôi này cũng có thể đụng mặt Tống Kim An.
Cố Nguyệt Hoài chỉ coi như không nhìn thấy, cũng không muốn nói nhiều chuyện liên quan tới Tống Kim An với người nhà, chỉ nói: “Anh, chuyện ở thành phố Phong đã xử lý ổn thỏa cả rồi, chúng ta nhanh quay về thôi, tránh để cho cha, anh cả với chị dâu lo lắng.”
Cố Tích Hoài khẽ ừm một tiếng, gật đầu với Tống Kim An một cái thay lời chào hỏi, sau đó quay về nhà khách cùng với Cố Nguyệt Hoài.
Hình Kiện xuống xe, thấy vẻ mặt hơi cô đơn của Tống Kim An thì trong mắt lập lòe một vẻ nhiều chuyện, nhưng lại chẳng nghe ngóng được gì cả.
Anh ta ưỡn eo, cười ha hả mà nói: “Đồng chí Tống, nếu đã xử lý chuyện xong xuôi cả rồi thì chắc tôi cũng về đây Đúng rồi, lúc nào tôi cũng ở phố lương thực bên kia á, nếu như anh có chuyện gì thì kêu người qua tìm tôi Đi đây!”
Hình Kiện khoan thai rời đi, để lại một mình Tống Kim An.
Anh ấy vẫn đứng yên tại đó một lúc, sau đó mới lên xe rời đi.
*
Lúc Cố Nguyệt Hoài và Cố Tích Hoài ngồi xe lửa quay trở về huyện Thanh An thì đã là buổi chiều hôm sau rồi.
Đầu tiên cả hai tới nhà hàng quốc doanh ăn hai xửng sủi cảo, sau đó mới trở về đại đội sản xuất Đại Lao Tử.
Vừa về tới đại đội đã thấy khói bếp lượn lờ trên từng nhà, thi thoảng gặp một vài người trên đường, trên mặt ai cũng đều mang theo một nụ cười thoải mái [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Tích Hoài hơi ngạc nhiên, hỏi bừa hai câu mới biết đám người đã tụ lại đi tới thành phố Phong một chuyến rồi.
Cố Tích Hoài thở phào một hơi nhẹ nhõm, hơi cảm thán: “Phố lương thực thật sự đã cứu rất nhiều người.”
Cố Nguyệt Hoài chỉ cười không đáp, đã cứu được rất nhiều người, không chỉ là thể xác mà còn về mặt tinh thần Ở thời đại này, phần lớn những người có lương thực trong tay thì không cần phải hoảng loạn nữa, sự tồn tại của phố lương thực thật sự đã khiến cho rất nhiều người tránh gặp phải áp lực trong lòng.
Hai người còn chưa vào tới sân nhà thì Yến Thiếu Đường đã cao giọng gọi: “Chị kìa, chị quay về rồi!”
Hiện tại tâm trí của cô bé đã rõ ràng hơn rồi, tự mình rửa mặt, ăn cơm hay đi vệ sinh cũng không thành vấn đề nữa, đã về lại trạng thái của một đứa bé bốn tuổi bình thường rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] À không phải, là năm tuổi chứ, cũng sắp bắt đầu vào trường để đi học rồi.
Cố Nguyệt Hoài vừa vào sân đã ôm lấy Yến Thiếu Đường, cười nói: “Thiếu Đường nặng rồi.”
Trọng lượng bây giờ đã hơn gấp hai lần lúc mới đưa về, gương mặt nhỏ trong veo, lúc vuốt cũng có cảm giác mũm mĩm Không thể không nói, nuôi lớn được một cô bé gái còi cọc cũng có cảm giác thành công ấy chứ.
Yến Thiếu Đường dang cánh tay nhỏ mũm mĩm ôm lấy cổ của Cố Nguyệt Hoài, hơi ngượng mà dụi dụi lên gò má của cô.
Yến Thiếu Ly mang ly nước đường ra, lúc nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài thì không nhịn được mà cười nói: “Chị dâu về rồi hả?”
Dường như bây giờ cô ấy đã được nâng cao tay nghề lên rồi, hễ mở miệng là gọi chị dâu, cũng không chê Cố Nguyệt Hoài nhỏ tuổi nữa.
“Chị dâu, Tích Hoài, hai người bình an quay về là tốt rồi.” Yến Thiếu Ương cũng nhanh chân bước ra ngoài, thấy cả hai người kia đều bình yên vô sự thì thầm thở phào nhẹ nhõm Anh ấy đã từng nghe nói thành phố Phong rất hỗn loạn, cũng may mà không xảy ra chuyện gì.
“Về rồi.” Cố Nguyệt Hoài giao Yến Thiếu Đường cho Yến Thiếu Ly, đi ra sau nhà xem tiến độ xây nhà.
Có thể thấy được tốc độ xây dựng công trình rất sít sao, chỉ trong hai ngày mà căn nhà đã cao hơn trước một chút rồi “Bé con!” Ánh mắt của Cố Đình Hoài sáng lên, chỉ hai ba bước đã vượt qua bức tường cao gần bằng nửa người.
Vốn dĩ Cố Chí Phượng đang hì hục làm việc, nghe thấy tiếng la của Cố Đình Hoài thì mới ngẩng đầu lên, gác lại công cụ trong tay rồi đi ra, ông nhìn một lượt từ trên xuống dưới, cười nói: “Quay về là tốt rồi, quay về là tốt rồi.”
Cố Nguyệt Hoài thấy vạt áo ướt đẫm mồ hôi của Cố Chí Phượng, khẽ nhíu mày: “Cha, đã kêu cha bớt làm việc tay chân lại rồi.”
Cố Chí Phượng nở nụ cười gượng gạo: “Không làm nữa, về nhà.”
Ông là một người không chịu nổi sự rảnh rỗi, cũng muốn xây xong căn nhà trước khi Thiếu Ngu quay về, tới lúc đó làm đám cưới trong căn nhà mới không phải sẽ hãnh diện hơn một chút hay sao Cũng sợ mấy công nhân tuyển tới lười nhác nên mỗi ngày đều muốn trông chừng, để tâm nhiều hơn một chút.
Cố Nguyệt Hoài khẽ liếc ông một cái, không lên tiếng, dẫn đầu quay trở về nhà.
Cố Chí Phượng khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ vào bóng lưng của Cố Nguyệt Hoài và nhỏ giọng thì thầm với Cố Đình Hoài: “Em gái của con càng lúc càng hung dữ, đợi tới lúc Thiếu Ngu trở về phải nói với nó là chịu đựng nhiều thêm chút mới được.”
Cố Đình Hoài nhoẻn miệng, nhìn Cố Chí Phượng bằng ánh mắt cạn lời, đi theo phía sau Cố Nguyệt quay trở về nhà.
Vừa vào tới nhà đã thấy Cố Tích Hoài bưng ly nước lên uống ừng ực, uống xong thì đặt cái ly xuống nghe “bốp” một tiếng, còn hắng giọng đầy nghiêm túc, dáng vẻ vô cùng thần bí.
Cố Đình Hoài hơi thắc mắc, tiến tới sờ lên trán của Cố Tích Hoài: “Em ba, em bị sốt hả?”
Cố Tích Hoài tức giận gạt tay Cố Đình Hoài ra: “Cái gì mà sốt chứ, đừng nói bậy bạ, là em có chuyện quan trọng khẩn cấp cần phải nói Lúc tới thành phố Phong em đã biết được một bí mật long trời lở đất có liên quan tới Cố Nguyệt Hoài, muốn nghe không, muốn nghe không?”
Cố Nguyệt Hoài còn chưa ngồi nóng mông thì mi mắt đã giật mạnh lên, bỗng cảm thấy rất hối hận khi đưa người kia tới thành phố Phong.
Cái miệng rộng này vừa về đã giống như cái muôi vớt, khui ra hết tất cả những bí mật của cô rồi.
Yến Thiếu Ly chớp chớp mắt, vẻ mặt tò mò: “Anh ba Cố, là chuyện gì thế Chị dâu em có thể có chuyện gì được?”
“Haiz, chuyện lớn đó!” Cố Tích Hoài thừa nước đục thả câu, sau khi nháy mắt hồi lâu với Cố Nguyệt Hoài, khi mọi người sắp sửa rơi vào sự im lặng thì cậu ấy lại đập cho một búa nặng nề: “Người chủ đứng phía sau phố lương thực ở thành phố Phong kia, mọi người biết là ai không?”
Cố Tích Hoài đã trải nghiệm sâu sắc nỗi khiếp sợ của mình rồi, mọi người cũng phải cùng nhau trải nghiệm nỗi khiếp sợ này.
Cả đám người đều không nhịn được mà nín thở, mãi cho tới lúc Yến Thiếu Ương nhỏ giọng nói: “Là chị dâu?”
“Bốp——” Cố Tích Hoài vỗ tay một cái, ném cho Yến Thiếu Ương một cái nhìn trẻ nhỏ dễ dạy.
Cố Nguyệt Hoài nghe được tiếng hít thở đầy kinh ngạc xung quanh thì cảm thấy hơi đau đầu, chưa kể đến màn thêm mắm dặm muối của Cố Tích Hoài, mức độ đáng sợ của chuyện này lại còn tăng lên đáng kể