“Thật sao?!” Yến Thiếu Ly hít một hơi đầy kinh ngạc, nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài bằng ánh mắt khó tin [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Quãng thời gian này, cô ấy cũng đã nghe rất nhiều người trong đại đội bàn tán về chuyện của phố lương thực, ngay cả lúc đám người Lôi Nghị và Uông Tử Yên chạy tới tìm cô ấy để chơi thì hầu như trong miệng cũng toàn nhắc tới chuyện ở phố lương thực, đủ thấy được độ nổi tiếng lớn đến cỡ nào Nhưng mà một nơi như vậy, lại là của chị dâu Cố Nguyệt Hoài của cô ấy ư Không chỉ mỗi Yến Thiếu Ly mà tất cả mọi người trong phòng cũng đều thấy choáng váng, đưa mắt nhìn nhau hồi lâu Cố Chí Phượng hắng giọng nói: “Bé con, phố lương thực đó thật sự là của con Nhưng con chỉ tới thành phố Phong một chuyến, sao lại có thể lập nên phố lương thực được?”
Ông bày ra vẻ mặt mờ mịt, mà Cố Tích Hoài lại bỗng nhớ tới chuyện Cố Nguyệt Hoài nói mình đã bị bọn buôn người ở thành phố Phong bắt cóc Cậu ấy khẽ liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài, lớn tiếng đáp: “Cha Con biết Con có thể kể lại chi tiết chuyện này với cha!”
Cố Nguyệt Hoài nhìn nụ cười như tiểu nhân đắc ý trên gương mặt của Cố Tích Hoài thì không khỏi xoa thái dương, cái ông anh này.. .. Dĩ nhiên không cần nói cũng biết chuyện ở thành phố Phong đã khiến nhà họ Cố chấn động đến nhường nào, mãi cho đến khi Bạch Mai tan làm trở về thì Cố Chí Phượng vẫn đang răn dạy Cố Nguyệt Hoài rằng con gái không thể ra ngoài một mình, sau này không cho phép cô đi xa một mình nữa Thái độ của Cố Nguyệt Hoài cũng vô cùng thành khẩn, im lặng gật gù đáp lời Cố Chí Phượng nhìn cô con gái trước mặt, trong lòng chỉ cảm thấy hãnh diện đến cùng cực Ông bèn nói đứa con gái như cô thật xuất chúng, trước đó không bàn tới, ngó đến hiện tại lại đã làm chủ rồi “Nguyệt Hoài và Tích Hoài đã quay về rồi, chuyến đi này thuận lợi chứ hả Hai người về đúng lúc lắm, có lộc ăn nè.” Lúc Bạch Mai nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài thì biểu cảm đầu tiên chính là ngạc nhiên, sau đó thì mặt cười rạng rỡ lấy cái bánh ngọt vẫn còn ấm nóng từ trong túi xách ra [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Tốt quá rồi, mỗi lần chị Bạch Mai trở về đều có đồ ngon!” Yến Thiếu Ly lấy ít bánh ngọt ra đưa cho Yến Thiếu Đường Cô bé ăn cái bánh từng miếng nhỏ, cười híp mắt: “Chị, ngọt.”
Bên ngọn đèn dầu mờ nhạt ấm áp, cả gia đình cùng chia nhau bánh ngọt mà Bạch Mai mang về Cố Nguyệt Hoài bày ra vẻ mặt mềm mỏng, cong môi mỉm cười, những ngày tháng ở nhà luôn khiến tâm trạng của cô vui vẻ Chỉ đáng tiếc lại thiếu mất một người, Thiếu Ngu, khi nào thì anh mới trở về *
Sau khi trở về từ thành phố Phong, cuộc sống của nhà họ Cố cũng đã được yên ổn Cố Nguyệt Hoài không cần phải dậy sớm đi làm mỗi ngày nữa, cô dồn hết tâm trí vào việc khai thác ruộng đất trong không gian Sumeru, mỗi tối đều làm đến mấy tiếng đồng hồ, lương thực thu hoạch trong chái nhà tranh được gặt từng đợt từng đợt một Trong nháy mắt đã qua bốn tháng Cày bừa vụ xuân vào mùa thu, có lẽ vì lý do năm ngoái thiếu hụt lương thực nên năm nay lúc cày bừa vụ xuân, người trong đại đội đều vô cùng tỉ mỉ, chỉ cầu cho năm nay có thể được mùa ăn no mặc ấm Vốn dĩ Cố Nguyệt Hoài muốn đi nhắc nhở bí thư chi bộ rằng năm nay trồng nhiều khoai lang, chỉ là không chờ cô nhắc nhở thì bí thư chi bộ đã dán thông báo ở khu chăn nuôi rồi Năm nay mầm khoai lang rất dồi dào, phần lớn đất ruộng đều trồng khoai lang, lá thì có thể để nuôi heo Nhóm xã viên trong đại đội đều xì xào bàn tán về chuyện này, muốn cho thêm một ít lúa nước, lúa mì, lương thực Nhưng bí thư chi bộ đã nói rồi, bọn họ cũng không thể phản bác gì được Cứ như thế mà từng dãy khoai lang được gieo mầm xuống, chỉ hai tháng đã nảy mầm mọc dây ra rất dài rồi Nói tới nuôi heo, cũng không thể không nhắc tới hai con heo con nuôi trong sân của nhà họ Cố Bây giờ mà nói heo con thì không đúng lắm, năm vừa rồi trời đổ mưa liền mấy trận, vốn dĩ ngọn núi sau nhà không có một cọng cỏ đến nay đã được phủ kín một mảng thực vật màu xanh lục Ngày nào Yến Thiếu Ly cũng dắt Yến Thiếu Đường lên núi cắt cỏ cho heo ăn, ngược lại đã tiết kiệm được rất nhiều lương thực trong nhà Vốn dĩ Yến Thiếu Ly không quen làm việc nặng nhọc, bây giờ lại mặc áo quần đơn sơ, quét dọn cho heo ăn rất thuần thục Cố Nguyệt Hoài đã thay ra quần áo mùa xuân vải bông mỏng, ngồi bên dưới mái hiên nhìn Yến Thiếu Ly cắt cỏ rồi ném vào trong chuồng heo Yến Thiếu Đường lại ngồi xổm ở cửa ra vào nhìn con heo đã mập lên mấy chục ký trong chuồng, nhếch miệng cười Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, tầm mắt khẽ di chuyển về phía khoảng sân của nhà họ Điền Từ sau khi Điền Tĩnh rời đi, cái sân nhỏ của nhà họ Điền cũng không ai chăm lo, bây giờ cỏ dại mọc đầy gần như đã lấp kín cả cái sân, nương theo mấy trận mưa xuân trút xuống, vách tường và mái ngói cũng bị tụt màu hơn một nửa, bây giờ nhìn qua trông như một đống hoang tàn, đổ nát Cố Nguyệt Hoài khẽ chống cằm, lòng thầm cảm thán Đời trước vào lúc này, cô đã nhà tan cửa nát, Điền Tĩnh thì lại trải qua cuộc sống thú vị cùng với Tống Kim An trong đại đội Lúc ấy, nơi biến thành đống hoang tàn đổ nát chính là nhà họ Cố “Đang nghĩ gì thế Ngơ ngẩn như vậy?” Cố Tích Hoài đi ra từ trong nhà, lượn lượn ở trước mắt Cố Nguyệt Hoài nhìn hơi buồn cười Cố Nguyệt Hoài liếc cậu ấy một cái, thấy người kia đã thay bộ đồ ra ngoài bèn hỏi: “Đi đâu thế?”
Cố Tích Hoài khó kìm được nụ cười, giơ lá thư đã được dán tem trong tay lên, cũng không nhiều lời, chỉ hiên ngang rời đi Cố Nguyệt Hoài nhìn bóng lưng của người kia, khẽ cười một tiếng Mới từ thành phố Phong về không bao lâu thì cô cũng nhận được thư của Lưu Uý Lam, biết được địa chỉ thôn núi nơi cô ấy làm tình nguyện nên có liên lạc với người kia qua đôi ba lá thư Nhưng mà sau này, bạn qua thư của Lưu Uý Lam cũng từ cô mà đổi thành Cố Tích Hoài Hai người liên lạc qua lại, suốt bốn tháng không biết đã gửi đi gửi lại bao nhiêu lá thư, cứ theo tốc độ này thì xem chừng Cố Tích Hoài chưa kịp tới chỗ ở của Lưu Uý Lam thì người chị dâu này đã được đưa về nhà sớm hơn một bước rồi Vốn dĩ cô đang nghĩ chắc Cố Tích Hoài sẽ liên tục tiến về phía trước, tới thành phố Hoài Hải tìm Lưu Uý Lam Nhưng người kia suy nghĩ, sợ sẽ bỏ lỡ đám cưới của cô sau khi Yến Thiếu Ngu quay trở về nên cứ ở nhà, chờ sau khi bọn cô kết hôn sẽ cùng tới thành phố Hoài Hải Lần ở lại này cũng đã ở hơn bốn tháng rồi Nghĩ tới Yến Thiếu Ngu, tay của Cố Nguyệt Hoài khẽ siết chặt, quãng thời gian này cô cũng có gửi vài lá thư tới quân khu, chỉ đáng tiếc là không có hồi âm Cô cũng hơi lo lắng, không biết Yến Thiếu Ngu ở tiền tuyến xa xôi kia có được bình an hay không Cố Nguyệt Hoài mím môi, ngước mắt lên thì thấy nét mặt hớn hở của Vương Phúc đi về phía này Cô khẽ nhướng mày, đứng lên đi vài bước tới đón: “Sao hôm nay bí thư chi bộ lại rảnh rỗi tới đây thế?”
“Có tin vui, có tin vui đây Tiểu Cố!” Vương Phúc huơ huơ tờ giấy trong tay, vừa tới gần đã lập tức nói: “Tiểu Cố, công xã có gửi thông báo xuống, đồng ý cho cháu tới tham gia lớp huấn luyện ở bệnh viện huyện Ngày thường học hỏi các bác sĩ nhiều thêm một chút, sớm muộn gì cũng có dịp để phát huy!”
Cố Nguyệt Hoài thoáng ngạc nhiên: “Lớp huấn luyện bác sĩ?”
Lúc trước cô có nhắc tới chuyện muốn làm bác sĩ với Vương Phúc, không ngờ ông ấy thật sự ghi nhớ trong lòng Vương Phúc cười tươi rói đưa thư thông báo cho Cố Nguyệt Hoài: “Chứ còn gì nữa, không phải chị dâu của cháu làm y tá trong bệnh viện huyện hay sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Kêu nó để ý tới cháu một chút.” Nói xong, ông ấy lại thấp giọng: “Ngày thường bác sĩ có làm phẫu thuật gì đó thì cháu cũng đi theo ngó nhìn nhiều chút!”
Cố Nguyệt Hoài cầm giấy thông báo trong tay, trong lòng cảm thấy hơi ấm áp, gật đầu đáp: “Cháu biết rồi, cảm ơn bí thư chi bộ.”
Vương Phúc phất tay cười nói: “Khách sáo với tôi làm gì Cháu cống hiến cho đại đội của tôi còn chưa đủ nhiều nữa hay sao Nên mà.”
Ông ấy đi hai bước, vòng qua tới sau nhà nhìn sân nhà lợp mái ngói xanh vô cùng đồ sộ, sụt sịt nói: “Tiểu Cố có tiền đồ, ngó xem căn nhà vừa được xây dựng này đi, đây cũng là ngôi nhà ngói đầu tiên trong đại đội sản xuất Đại Lao Tử của chúng ta nhỉ?”
Cố Nguyệt Hoài cũng đi qua, khẽ cười nói: “Sau này đại đội của chúng ta ai cũng đều sẽ ở nhà ngói.”
Căn nhà đã xây dựng xong xuôi nhưng đồ đạc trong nhà vẫn chưa sắp xếp ổn thoả, thiết nghĩ phải phơi nắng hai ngày nữa Đợi đến khi sắp xếp ổn thoả cũng có thể tổ chức hôn lễ cho Cố Đình Hoài và Bạch Mai rồi, hai người họ đã kết hôn lâu vậy rồi, những thứ nên có thì kiểu gì cũng phải đưa cho