“Được rồi, cháu đọc thời gian ghi trên thông báo rồi tới điểm danh đúng giờ là được, chú còn việc nên đi trước đây.” Vương Phúc dùng ánh mắt ngưỡng mộ ngắm nhìn một lượt căn nhà gạch ngói đen, nói với Cố Nguyệt Hoài một tiếng rồi chắp tay ra sau xoay người rời đi Cố Nguyệt Hoài rũ mắt nhìn giấy thông báo trong tay, môi cong lên [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thực ra bây giờ có tới bệnh viện học tập hay không đã không còn quan trọng nữa, trong những cuốn sách y đã xem qua, thật sự thao tác nào cô cũng đã làm qua một lần rồi, chỉ cần vẫn còn năng lượng chữa lành thì nhất định chuyện cứu người không thành vấn đề Dĩ nhiên, có thể đi học hỏi mở mang tầm mắt thì hẳn sẽ càng tốt hơn Cô lại rũ mắt xác định lại thời gian, sáng mai phải tới bệnh viện điểm danh “Bí thư chi bộ nói gì với chị thế Vui vẻ thế kia?” Yến Thiếu Ly kéo Yến Thiếu Đường đi tới, tò mò hỏi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài cười cười, không nói thẳng ra mà chỉ đáp: “Trưa nay nấu món ngon cho mấy đứa.”
Yến Thiếu Ly phì cười một tiếng: “Bí hiểm quá nha, vậy chị cứ làm trước đi, em tới ruộng thăm anh của bọn em.”
“Đi đi.” Cố Nguyệt Hoài bỏ tờ giấy thông báo vào trong túi áo, xoay người đi vào nhà Trời đã ấm lên, bây giờ người người đều bắt đầu làm việc, Yến Thiếu Ương đã hoàn toàn khỏe lại rồi, có năng lượng chữa lành nên cũng không để lại di chứng gì cả, cho dù là đi làm ruộng hay là ra đập sông kéo đá cũng đều có thể ứng phó được Cô cũng muốn để anh ấy ở nhà đi học, giống như Cố Tích Hoài vậy, làm một cậu ấm không màng tới chuyện đời [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng mà anh ấy lại không muốn, cứ luôn cảm thấy ở trong nhà trông em gái thì thật sự rất áy náy, muốn ra ngoài làm thêm chút gì đó phụ gia đình Buổi trưa, lúc đám người Cố Chí Phượng tan làm trở về, khắp nơi trong nhà đã nồng nàn mùi thơm “Chà, hôm nay là ngày gì mà nấu cơm thịnh soạn như này thế?” Cố Chí Phượng rửa tay xong thì ngồi vào bàn ăn, giọng điệu ngạc nhiên Trên bàn có thịt kho tàu, cải trắng xào giấm, canh gà đều được đựng trong tô sứ, phần ăn đủ cho mấy người, cơm cũng được nấu từ gạo xi dẻo đang tỏa ra mùi thơm ngát Nếu như bàn ăn này được đặt trong nhà hàng quốc doanh thì cũng phải vài đồng tiền đó Cố Đình Hoài cũng lấy khăn mặt lau tóc, cười nói: “Nghe Thiếu Ly nói hình như là có chuyện vui gì đó.”
Yến Thiếu Ương rửa tay xong ngồi yên vị trong bàn ăn, gương mặt đẹp trai trắng nõn nở ra một nụ cười phải phép Anh ấy ngửi thấy mùi cơm chín thơm nức mũi, hơi ngạc nhiên quay đầu lại nhìn Cố Nguyệt Hoài đang ngồi bên cạnh: “Chị dâu, đừng thừa nước đục thả câu nữa, rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
Cố Nguyệt Hoài dọn đũa sạch ra, đôi mi cong cong, miệng nở nụ cười: “Cũng không có chuyện gì to tát, hôm nay bí thư chi bộ tới nói với chị sáng mai tới bệnh viện tham gia lớp huấn luyện, cũng có thể học hỏi thêm chút tay nghề, sau này sẽ dễ dàng tới quân khu hơn.”
“Đây là chuyện tốt đó!” Cố Chí Phượng vỗ tay một cái, cả gương mặt cục mịch đều là một vẻ vui mừng Vốn dĩ ông đang lo bỗng nhiên con gái của mình không có việc làm, ở nhà rảnh rỗi sẽ buồn chán Nhưng mà, mấy tháng nay thấy cô cũng không có khó chịu gì, trong lòng ông mới yên ổn trở lại Bây giờ bỗng nghe nói có thể tới bệnh viện huyện để học tập, dĩ nhiên là mừng tít mắt rồi Cố Nguyệt Hoài cười khẽ: “Dạ, đúng thật là chuyện tốt, cho nên hôm nay cố tình làm thêm vài món để ăn mừng.”
Cố Chí Phượng cười ha hả, vô cùng khoái chí mà giục: “Nào nào nào, đừng ngây người ra như gỗ mục thế chứ, cầm đũa đi.” Vừa mới gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng, ông lại như nhớ tới gì đó bèn thắc mắc hỏi: “Đúng rồi, thằng ba đâu Thằng ba đi đâu rồi?”
Ông vừa nói xong thì tiếng thở hồng hộc của Cố Tích Hoài cũng vọng vào từ ngoài sân: “Cha, tới lúc mọi người bắt đầu ăn rồi mới nhớ tới con hả Con thật sự nghi ngờ không biết con có phải là con ruột của cha không nữa.”
Cố Chí Phượng trừng mắt, thổi râu đáp: “Nói sảng cái gì thế, lăn qua đây ăn cơm!”
“Biết rồi!” Cố Tích Hoài trợn tròn mắt, ngồi xuống chỗ của mình “Anh ba Cố lại đi gửi thư à?” Yến Thiếu Ly chớp chớp mắt, giọng điệu sặc mùi chế giễu “Khụ khụ——” Cố Tích Hoài không ngừng ho khan, vành tai cũng theo đó mà đỏ lên Mặc dù đã gửi rất nhiều lần rồi, nhưng mỗi khi bị chọc thì vẫn cảm thấy ngượng chín mặt Cố Chí Phượng bày ra vẻ mặt ghét bỏ lườm người kia một cái, rất chướng mắt dáng vẻ không có tiền đồ này của con trai “Cha, nhà cũng đã xây xong một thời gian rồi, lựa thời gian tới chỗ của thợ mộc chuẩn bị đồ gia dụng để bày biện phòng mới cho xong, chúng ta cũng phải dành ra chút thời gian để làm đám cưới cho anh cả với chị dâu nữa.” Cố Nguyệt Hoài uống một ngụm nước, nghĩ tới phòng mới bèn nói một câu như thế Cố Đình Hoài nghe tới đây bèn dừng tay một lúc, anh ấy ngẩng đầu lên nhìn Cố Nguyệt Hoài, giọng điệu cũng hơi chua chát: “Không cần đâu, bé con.”
Anh ấy vẫn luôn muốn dựa vào bản thân mình để cố gắng cho Bạch Mai một cuộc sống thoải mái, nhưng sự thực chứng mình rằng anh ấy chỉ là một kẻ bán mạng cho đất, vào trong huyện tìm việc cũng không tìm được, muốn vào trong quân đội nhưng thằng ba cũng chuẩn bị rời khỏi nhà rồi, nếu như bọn họ đều rời khỏi thì trong nhà phải làm sao bây giờ Cố Tích Hoài sửng sốt, thoáng chút hoài nghi: “Anh, anh không muốn tổ chức hôn lễ sao?”
Cố Đình Hoài mím môi, dĩ nhiên là anh ấy muốn cho Bạch Mai một hôn lễ đàng hoàng, nhưng đám cưới cần phải chi tiền, mà tiền trong nhà đều do bé con vất vả kiếm được, bọn họ lại tiêu xài thẳng tay không do dự tựa loài mối mọt như vậy, quả thực rất xấu hổ Thân là đàn ông lại để cho con gái trong nhà nuôi sống, như vậy có đúng đắn hay không Mỗi ngày bọn họ ăn uống đã rất khó chịu rồi, cưới vợ làm đám cưới cũng xài tiền của bé con nữa sao Cố Đình Hoài tự hỏi không có mặt mũi làm chuyện đó, cho dù là nghĩ thôi cũng không muốn “Ăn cơm, ăn cơm.” Cố Chí Phượng cũng không hỏi thêm gì nữa, liên tục giục hai tiếng Cố Nguyệt Hoài ngước mắt nhìn Cố Đình Hoài, cứ như nhìn ra được suy nghĩ trong lòng của người kia nên cũng không nói thêm gì nữa Ăn xong bữa cơm, không ai mở miệng nói gì không đúng lúc nữa, bầu không khí cũng trở nên nặng nề hơn rất nhiều Cơm nước xong xuôi, Yến Thiếu Ly tự giác đi rửa chén, Cố Đình Hoài thì dọn dẹp một chút rồi ra ngoài chuẩn bị đi làm tiếp Cố Nguyệt Hoài đuổi theo gọi: “Anh cả, chờ chút đã, em có chuyện muốn nói với anh.”
“Bé con.” Cố Đình Hoài quay đầu lại nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, ánh mắt như hơi tránh né, trên gương mặt vốn thật thà chất phác lại vặn ra một nụ cười khổ Dĩ nhiên anh ấy biết cô muốn nói gì, nhưng chuyện này thật sự không còn gì để nói nữa, nói thì chỉ thêm khó xử Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Anh cả, anh có đồng ý tới thành phố Phong để bán lương thực giúp em hay không?”
Cố Đình Hoài nghe vậy bỗng ngẩng đầu lên, quay đầu lại nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài bằng ánh mắt hơi khó tin “Anh cũng biết đó, hàng quán ở thành phố Phong rất lớn, còn rất nhiều người Anh là anh trai yêu dấu của em, nếu như có thể làm cầu nối, nắm rõ chuyện về phố lương thực ở thành phố Phong rồi thường xuyên gửi thư về cho em, vậy thì tốt quá luôn rồi.”
“Thành phố Phong cũng không cách xa nhà của chúng ta lắm, anh có thể trở về thường xuyên.”
Cố Nguyệt Hoài vẫn trưng ra nụ cười nhẹ nhàng, giọng điệu nghe như đang bàn bạc Vốn dĩ cô cảm thấy người một nhà có thể ở chung với nhau chính là điều may mắn hạnh phúc nhất, chưa từng cân nhắc tới thứ bọn họ mong muốn là gì Hôm nay xem ra, có một vài chuyện là do cô nghĩ nó như thế, cô muốn bọn họ không phải lo chuyện sinh hoạt nhưng lại chưa từng hỏi họ có cần hay không Có đôi khi, lòng tự trọng của một người là thứ rất quái lạ Cố Đình Hoài đã lập gia đình, bây giờ suy nghĩ của anh ấy không phải là dựa dẫm vào cô để gánh vác miệng ăn cho cả nhà nữa Anh ấy cũng muốn có giá trị riêng của mình, làm một người có thể nuôi sống vợ con, cha và các em