Cố Đình Hoài cảm thấy cổ họng của mình hơi khô khan, há miệng thở dốc, qua một lúc lâu cũng không nói thành lời.
“Anh nhanh đi làm việc đi anh cả, suy nghĩ thêm một chút, buổi tối trở về rồi nói với em.” Cố Nguyệt Hoài biết hiện tại tâm trạng của người này đang rối rắm, cũng không muốn thúc giục gì cả mà chỉ vẫy vẫy tay với anh ấy, sau đó xoay người đi.
Câu nói này của cô cũng không phải là giúp anh ấy hoàn toàn, mà quả thật thành phố Phong càng ngày càng náo nhiệt, cần có người tự mình trông chừng.
Bốn tháng này phố lương thực đang tiến vào giai đoạn tăng trưởng nhảy vọt, chính là kiểu tiền tài làm lòng người ngây ngất [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô có tin tưởng Hình Kiện hơn nữa thì chuyện liên quan tới tiền bạc cũng khó tránh sẽ nảy sinh sự nghi ngờ, cộng thêm chuyện bất cứ lúc nào Tống Kim An cũng chờ ở thành phố Phong, dĩ nhiên anh ấy sẽ là tai mắt của Tống Lâm.
Sau khi biết được phố lương thực là nguồn lợi nhuận khổng lồ, Tống Lâm sẽ không trơ mắt nhìn 90% lợi nhuận rót vào túi của cô đâu Nhất định ông ta sẽ nghĩ ra tất cả mọi biện pháp để thay đổi hợp đồng, mà người có thể lợi dụng gián tiếp thì cũng chỉ có một mình Hình Kiện Cố Đình Hoài đi tới thành phố Phong cũng có thể giúp cô theo dõi trá hình, về phương diện này thì dĩ nhiên cô sẽ tin tưởng người nhà mình hơn rồi.
Huống hồ Cố Đình Hoài có thể trực tiếp liên lạc với cô, sau này nếu cô không tiện rời khỏi quân khu thì anh ấy cũng có thể lập nên một tuyến đường chuyển phát nhanh, chuyển lương thực từ thành phố Hoài Hải tới thành phố Phong Cứ như thế, cũng coi như là chiếm được một chỗ trong “giới chuyển phát” sớm rồi.
Vốn dĩ cô không có kế hoạch gì về phương diện này, vẫn luôn nghĩ rằng Cố Đình Hoài ở trong đại đội sản xuất Đại Lao Tử thì cũng có thể ngày ngày ở bên cạnh Bạch Mai Nhưng nếu như anh ấy muốn tự mình lập nghiệp, vậy người dĩ nhiên em gái như cô phải giúp đỡ anh ấy một tay rồi.
Chiều đến, Cố Nguyệt Hoài lại chạy sang phòng mới, chăm chỉ làm lụng trong không gian Sumeru.
Bốn mùa bên trong không gian trước sau vẫn giống hệt mùa xuân, ngày trước lúc mới vừa nhận được không gian này, do thời gian bất tiện nên vẫn không tìm hiểu kỹ về tốc độ biến hóa của đất ruộng trong không gian Khoảng thời gian này cô đã thí nghiệm không ngừng, cũng coi như đã hiểu rõ rồi.
Lúa nước và lúa mạch đều sẽ nảy mầm trong một hai ngày, cây ăn quả thì một ngày đã có thể trưởng thành, thứ duy nhất khó khăn chính là dược liệu, dược liệu càng quý thì thời gian trưởng thành sẽ càng dài Bình thường hơn chút là các loại như sài hồ, mạch môn thì tốn thời gian rất ngắn.
Sau khi nắm rõ được các mốc thời gian, cô đã dành ra khoảng thời gian hơn nửa ngày để chờ bên trong không gian Sumeru Trứng gà và thỏ cũng đã thu hoạch hết đợt này tới đợt khác, một mùa gặt hái thành công cộng thêm bây giờ nghé con đã lớn rồi, chuyện kéo cối xay đã không còn là vấn đề nữa Ngược lại cô còn xay ra rất nhiều lương thực tinh đặt trong chái nhà tranh, cung cấp lương thực cho gia đình.
Bận bịu liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ, lúc trở ra ngoài chỉ cảm thấy lưng đau nhức.
Cố Nguyệt Hoài duỗi chân ra, liếc mắt nhìn căn phòng mới trống rỗng, vì nơi này rộng rãi cho nên xây rất nhiều phòng mới, mỗi người đều có một phòng Căn phòng này xếp sau cùng, dù sao cũng là nơi ẩn náu kín đáo nhất nên cô đã chọn từ trước đó rồi.
Nói đúng hơn thì lúc thiết kế bản vẽ, cô cũng đã chốt căn phòng này.
Căn phòng rất lớn, ngay cả sắp xếp đồ gia dụng lên thì cũng không có vẻ chật hẹp, mặt khác còn có thể cung cấp buồng tối để dự trữ.
Lúc này, ở bên ngoài bỗng truyền tới giọng nói của Cố Tích Hoài: “Bé con Bé con em có trong đó không Có người kiếm nè!”
Cố Nguyệt Hoài đi ra ngoài, nhìn Cố Tích Hoài đang không ngừng vẫy tay về phía mình, nhướng mày lên hỏi: “Ai thế?”
Khoảng thời gian này chỉ có Vạn Thanh Lam và Trình Lăng tới tìm cô hai lần, ăn xong bữa cơm rồi rời đi, còn những người khác thì chưa từng tới.
Cố Tích Hoài lắc đầu: “Chưa từng thấy, một người phụ nữ rất có khí chất.”
Chuyện này đúng thật khiến Cố Nguyệt Hoài ngu ngơ không rõ, phụ nữ, rất có khí chất Này mà gọi là đánh giá á?
Cô nghi ngờ ngó nhìn Cố Tích Hoài một cái, lúc trở ra ngoài sân nhìn thấy Ngụy Lạc đứng ở đó thì lại bày ra vẻ mặt khá ngạc nhiên
Cô nhanh chân bước tới: “Tổng biên tập Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây thế?”
Ngụy Lạc cười cười: “Chị đâu còn là tổng biên tập gì nữa Cứ gọi thẳng tên là được rồi.”
Cố Nguyệt Hoài kéo lấy cánh tay của bà ấy, nghe giọng điệu cũng hơi quen thuộc và thân thiết: “Vậy thì không được, lúc trước chị Nguỵ đã chăm sóc em như thế, bây giờ gọi thẳng tên thì em không gọi được Đi, vào nhà rồi nói chuyện.”
Cố Tích Hoài đứng một bên vô cùng kinh ngạc, cậu ấy chưa từng thấy Cố Nguyệt Hoài thân mật với người nào giống như thế.
Vào trong nhà, Cố Nguyệt Hoài đích thân pha trà cho Ngụy Lạc, trà được làm ra từ không gian thì dĩ nhiên thuộc loại chất lượng cao, mùi trà thơm ngát cả phòng.
Cố Nguyệt Hoài đưa trà cho Ngụy Lạc, tò mò đánh giá người kia vài lần Đã mấy tháng không gặp, tổng biên tập Nguỵ từng có vùng trán đầy những nỗi buồn man mác, giờ lại như thay da đổi thịt mà biến thành một người khác Trông dáng vẻ vô cùng cởi mở, có cảm giác tự do.
Giọng điệu của cô thoải mái hơn: “Gần đây chắc là chị Nguỵ sống rất tốt nhỉ?”
Nguỵ Lạc khẽ nhấp một ngụm trà, cười đáp: “Nhìn ra từ chỗ nào thế?”
Mặc dù bà ấy đã tới tuổi trung niên, lúc cười lên mắt cũng đã có nếp nhăn nhưng đúng như Cố Tích Hoài từng nói, một người phụ nữ trải đời thuần thục, mà còn là một người phụ nữ xinh đẹp, có một loại khí chất khó nói ra được thành lời.
Cố Nguyệt Hoài cười cười, không trả lời mà chỉ hỏi: “Hôm nay chị Ngụy tới đây tìm em có chuyện gì thế?”
Đuôi lông mày của Nguỵ Lạc khẽ nhướng lên, cả gương mặt đều tỏa ra ý cười nhàn nhạt: “Tin tốt.”
Cố Nguyệt Hoài híp mắt lại, không chờ người kia mở miệng đã trực tiếp suy đoán: “Là liên quan tới Hoàng Thịnh?”
Nguỵ Lạc khẽ ngạc nhiên, hơi cảm thán nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Chị đã nói em là một phần tử của cái ngành này mà, quả là rất nhạy bén, tiếc thật đó.” Bà ấy nói xong bèn tiếp tục: “Đúng vậy, Hoàng Thịnh đã bị bắn chết rồi.”
“Cũng coi như là thay trời hành đạo.” Cố Nguyệt Hoài nhoẻn miệng cười nhưng trong ánh mắt lại không có ý cười.
Tên Hoàng Thịnh này chết rồi cũng vẫn chưa hết tội, cộng cả đời trước và đời này thì anh ta đã vác trên người mấy mạng người rồi, phải nên đền mạng từ lâu mới đúng.
Nguỵ Lạc gật đầu, trầm mặc một lúc rồi nói: “Vẫn còn chuyện nữa, chị sắp đi Hồng Kông rồi.”
Cố Nguyệt Hoài khẽ ngừng: “Lý Hướng Tiền không đi dạy lớp học đêm nữa sao Anh ta có đi không?”
Nguỵ Lạc ngẩn người, chợt cười khẽ một tiếng: “Em có thể đừng nhạy cảm như vậy được không?”
Cố Nguyệt Hoài khẽ cau mày lại, thở dài một tiếng Nếu như có thể thì cô cũng không muốn Nguỵ Lạc rời đi, suy cho cùng thì hai người cũng coi như là bạn thân lệch tuổi, tuổi tác của bà ấy cũng không còn nhỏ nữa, lặn lội đường xa đi qua Hồng Kông cũng không biết có xảy ra chuyện gì hay không.
Còn nữa, người giáo viên dạy lớp học đêm tên Chung Linh nghi là bạn gái của Lý Hướng Tiền kia trông chẳng phải người hiền lành gì.
Từ trước giờ vẫn luôn có mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu, cô không nghĩ rằng Chung Linh là người sẽ kính trọng bà ấy.
“Hướng Tiền và Chung Linh đi chung, lớp học đêm sẽ bù người ngoài vào, chuyện này thì không cần lo lắng nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thực ra quyết định này cũng là của Hướng Tiền, nói nếu như chị từ bỏ chức vụ lâu năm này thì hãy tránh nó một cách triệt để, tới Hồng Kông định cư luôn.”
Dứt lời, Ngụy Lạc lại trầm mặc, sắc mặt hơi ảm đạm: “Mặc dù nói chị đã rời khỏi [Nhật báo Quần Chúng] nhưng Lý Nguyên vẫn cứ luôn kì kèo mãi, nếu như chị tiếp tục ở lại nơi này thì mãi mãi cũng sẽ không thoát khỏi ông ta, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến chị đưa ra quyết định.”
Thấy bà ấy như vậy, Cố Nguyệt Hoài cũng không nói ra được lời khuyên nhủ gì.
Lý Nguyên là một tên xấu xa, bị ông ta bám lấy nhiều năm, rời đi được chính là quyết định tốt nhất đối với Ngụy Lạc.
Cố Nguyệt Hoài chống cằm, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, thở dài: “Đáng tiếc, chị Nguỵ không ăn kẹo cưới được rồi.”
Ban đầu Nguỵ Lạc thoáng kinh ngạc, chợt lại cảm thán: “Rõ ràng chưa lớn tuổi mà mới đây đã sắp kết hôn rồi à.”
Cố Nguyệt Hoài chỉ cười không đáp, hai người trò chuyện thêm một chút thì Ngụy Lạc mới lên tiếng tạm biệt cô Thấy người kia lái xe đạp dần khuất bóng, trên mặt Cố Nguyệt Hoài hiện ra đôi chút mất mát [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lần tạm biệt này, có lẽ cả đời cũng sẽ không gặp lại.