Cố Tích Hoài ngó qua, có chút tò mò hỏi: “Đó là tổng biên tập của [Nhật báo Quần Chúng] của mọi người à?”
Thậm chí Cố Nguyệt Hoài còn không thèm nhìn cậu ấy lấy một cái, xoay người trở về phòng Cố Tích Hoài bĩu môi: “Anh lên núi cắt cỏ, em ở nhà một mình đi!”
*
Buổi tối, mọi người đều đã trở về Trên bàn cơm, Bạch Mai nghe tin Cố Nguyệt Hoài sắp lên bệnh viện huyện học tập thì vui vẻ không thôi, liên tục nói muốn giới thiệu người thầy của mình - bác sĩ ngoại khoa Lý Tự Ngôn của bệnh viện huyện với cô, để sau này cô có thể đi theo Lý Tự Ngôn học tập Cố Chí Phượng nghe xong cũng rất vui, cảm thán: “Vậy thì không thể tốt hơn, Tiểu Bạch, cha cảm ơn con.”
Nghe thấy lời cảm ơn của ông, Bạch Mai lại có chút không vui: “Cha, cha khách sáo với con làm gì Đều là người một nhà, Nguyệt Hoài chính là em gái ruột của con, giúp đỡ em gái ruột không phải là việc nên làm sao?”
Đối với cô ấy, cả nhà họ Cố và Cố Nguyệt Hoài chính là người đã cứu vớt cô ấy hết lần này đến lần khác, ân tình lớn hơn trời xanh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hơn nữa cô ấy thật sự rất thích Nguyệt Hoài, cũng tin tưởng cô, giống như chỉ cần cô ở đây thì trong gia đình này sẽ vĩnh viễn không phân tán, sẽ luôn luôn hạnh phúc, cô ấy thật sự không thể hiểu được loại cảm giác này cô ấy tin vào nó, cũng rất vui mừng Cố Nguyệt Hoài cong môi, nói: “Chị dâu cả, vậy ngày mai chúng ta cùng đến bệnh viện nhé.”
“Được!” Bạch Mai cười tươi, vui sướng đến mức lúc ăn tối cô ấy còn ăn thêm nửa bát cơm Cơm nước xong xuôi, Cố Đình Hoài trực tiếp tìm đến chỗ Cố Nguyệt Hoài, đi đến góc sân cùng cô, nghiêm túc nói: “Bé con, nếu như anh đến thành phố Phong, chẳng phải sẽ mang đến phiền toái cho em sao?”
Cố Nguyệt Hoài cười khẽ: “Sao lại gây phiền toái được chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Em còn cần anh trông chừng Tống Kim An giúp em nữa mà.”
“Tống Kim An cũng ở thành phố Phong sao?” Cố Đình Hoài thực sự ngạc nhiên, tuy rằng gia đình họ biết Cố Nguyệt Hoài là bà chủ đứng đằng sau phố lương thực nhưng hoạt động chủ yếu trong đó như thế nào thì hoàn toàn không biết gì, dù sao nơi đó cũng cách bọn họ rất xa Cố Nguyệt Hoài giải thích ngắn gọn tình huống ở thành phố Phong một lượt: “Em cần anh cả quan sát nhà họ Tống giúp em.”
Quan hệ lợi hại trong đó cô đã giải thích rõ ràng một cách vắn tắt cho Cố Đình Hoài, sắc mặt của anh ấy cũng trở nên nghiêm túc: “Được rồi, chỉ cần có thể giúp được em, anh sẵn lòng đi, bé con, em yên tâm đi, anh cả nhất định sẽ giúp em trông lo cho phố lương thực thật tốt.”
Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ, nói: “Anh cả, từ trước đến giờ trong lòng em, người quan trọng nhất luôn là mọi người, thành phố Phong hỗn loạn, có một số việc nếu có thể không can thiệp thì anh đừng can thiệp, cứ báo tin về cho em là được.”
Cố Đình Hoài biết nỗi băn khoăn của cô, gật đầu: “Anh biết rồi, yên tâm.”
“Nếu như vậy thì sau khi anh nói chuyện rõ ràng với chị dâu liền nhanh chóng xuất phát đi, đến lúc đó em sẽ đi cùng anh.” Cố Nguyệt Hoài cười, nhìn gương mặt nôn nóng của anh ấy, biết rằng hiện tại anh ấy chỉ thiếu điều muốn mọc thêm cánh bay đến thành phố Phong Cô chưa đến thành phố Phong cũng đã hai tháng rồi, đúng lúc nhân cơ hội này đưa Cố Đình Hoài đến đó “Được!” Cố Đình Hoài gật đầu thật mạnh, nhưng ngay sau đó nghĩ đến Bạch Mai thì lại có chút buồn rầu Anh ấy đưa mắt nhìn vào trong phòng, nhìn thấy Bạch Mai đang thu dọn chén đũa Con ngươi Cố Nguyệt Hoài lay động, cười nói: “Đúng rồi, còn chuyện quan trọng này chưa nói.”
Suy nghĩ của Cố Đình Hoài lập tức trở về, trở nên nghiêm túc: “Chuyện gì Em nói đi.”
“Đây, xem như cho anh mượn, nhớ phải làm một hôn lễ thật hoành tráng cho chị dâu cả, sính lễ, bốn món đồ lớn*, đừng để bỏ sót, dẫn chị ấy đến cung tiêu xã mua thêm vải làm mấy bộ quần áo mới.” Cố Nguyệt Hoài đưa cho Cố Đình Hoài một xấp nhân dân tệ thật dày *Bốn món đồ lớn là một thuật ngữ ban đầu được áp dụng cho bốn món đồ biểu tượng cho sự đầy đủ ở Trung Quốc từ những năm 1950 cho đến những năm 1970, bao gồm máy may, xe đạp, đồng hồ và radio Sắc mặt cô bình tĩnh, lại không biết số tiền này là một con số khổng lồ như thế nào đối với Cố Đình Hoài [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Đình Hoài lắc đầu, từ chối nói: “Bé con, thế này thì quá nhiều rồi.”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Sau này anh đến thành phố Phong sẽ tiếp xúc với số tiền lớn hơn, đến lúc đó anh cũng ngại nhiều sao Em đã quyết định cho anh vay, cầm đi, từ nhỏ Bạch Mai chưa từng trải qua ngày lành nào, gả đến nhà chúng ta cũng lo liệu suốt ngày, rất vất vả.”
Doanh thu của phố lương thực mấy tháng qua là thứ người ngoài không dám tưởng tượng, chút tiền ấy chỉ là một cọng lông trâu Đời trước không có điều kiện, đời này đã có điều kiện, vậy đương nhiên cô sẽ muốn dành những điều tốt nhất cho gia đình mình Bạch Mai là một cô gái tốt, xứng đáng sở hữu những gì tốt nhất, người khác có, đương nhiên cô ấy cũng không thể thiếu Cố Đình Hoài nhìn số tiền được nhét vào trong tay, mắt đỏ lên: “Bé con, anh cả…”
Không biết Cố Tích Hoài đã chạy tới từ khi nào, một phát ôm lấy cổ Cố Đình Hoài: “Ơ kìa, bộ dạng này là thế nào đây Cho anh tiền anh còn khóc sao anh cả Nếu như bé con cho em tiền, em có thể vui đến nở hoa Anh không cần thì đưa nó cho em!”
Cảm xúc kích động của Cố Đình Hoài lập tức bị Cố Tích Hoài đánh bay, có chút dở khóc dở cười: “Được rồi, đừng làm loạn!”
“Bé con cho anh thì anh cứ lấy đi, đều là người một nhà, sau này cố gắng hết sức trả lại là được, bé con nói đúng, anh nên tổ chức cho chị Bạch Mai một hôn lễ cực kỳ náo nhiệt khí phách!” Cố Tích Hoài vỗ vai Cố Đình Hoài, nói với vẻ trịnh trọng lạ thường Cố Đình Hoài nghẹn ngào gật đầu với hai người Cố Nguyệt Hoài chỉ giả vờ như không nhìn thấy biểu cảm của anh ấy, trầm ngâm một lát, nói: “Ngày mai anh cả không cần đi làm công, để anh ba đi dạo quanh huyện với anh, mua hết đồ dùng cần để kết hôn về, thuận tiện liên hệ với thợ mộc một chút, đánh giá dụng cụ gia đình, có thứ gì cần thêm thì thêm vào, chọn ngày lành dọn đến nhà mới sau đó tổ chức hôn lễ ở nhà mới.”
“Em về ngủ trước, còn chi tiết các anh tự thương lượng đi.” Cố Nguyệt Hoài nói xong thì phủi mông rời đi Cố Tích Hoài khoanh tay trước ngực nhìn Cố Nguyệt Hoài, nói với giọng điệu phức tạp: “Không biết bắt đầu từ khi nào, rõ ràng trước kia là một đứa em gái khiến người ta chán ghét, hôm nay lại biến thành một cây đại thụ như này, che mưa chắn gió cho chúng ta.”
Cố Đình Hoài mím môi, nhẹ giọng nói: “Bé con đã chịu đựng quá nhiều rồi, trong một năm nay, bé con đã chịu khổ rất nhiều.”
Một cô gái mười tám mười chín tuổi, mỗi lần đều chạy ngàn dặm xa xôi để giải quyết phiền toái trong nhà, bà chủ của phố lương thực, nói ra thì dễ, có thể tưởng tượng được muốn thu phục một người gai góc như Hình Kiện, lại còn giao lưu với phía chính phủ, có thể là chuyện dễ dàng được sao Hơn nữa anh ấy cũng không quên lời nói lúc trước, Cố Nguyệt Hoài quen biết Hình Kiện là bởi vì bị bọn buôn người bắt cóc Suốt chặng đường này, cô đã phải chịu quá nhiều đau khổ, chỉ là cô chưa bao giờ nói với họ thôi, nhưng họ có thể coi như không biết thật sao Hiện giờ họ có thể ăn no mặc ấm, thậm chí sống trong căn nhà mới và cưới được vợ đều không thể thiếu công lao của cô Nghĩ như vậy, Cố Đình Hoài chỉ cảm thấy đau lòng, thân là anh cả trong nhà lại để em gái gánh vác gánh nặng lẽ ra anh ấy phải gánh Ánh mắt Cố Tích Hoài cũng lập lòe, sau một lúc lâu mới lau đi màn sương mù dâng lên trong mắt Cậu ấy tức giận đấm một cái vào ngực Cố Đình Hoài: “Đêm hôm khuya khoắt mà cứ sướt mướt, chúng ta chỉ cần nhớ rõ cái tốt của bé con rồi nỗ lực hết sức, tương lai cũng có thể trở thành người mà bé con có thể dựa dẫm, bây giờ nghĩ nhiều như vậy không phải là tự chuốc lấy rắc rối à?”
Cố Đình Hoài gật đầu thật mạnh: “Ừ, đúng lúc ngày mai cần đi mua đồ dùng kết hôn, chi bằng đi mua hai phần luôn, đến lúc đó Thiếu Ngu trở về cũng có thể tiết kiệm chút sức lực, bé con bận quá, người làm anh như chúng ta phải chuẩn bị tốt cho hôn sự của bé con.”
Cố Tích Hoài liếc mắt nhìn một xấp tiền giấy dày cộm trong tay anh ấy, sảng khoái nói: “Được rồi Sáng sớm ngày mai em sẽ đi!”