Hôm sau Cố Nguyệt Hoài và Bạch Mai ăn bữa sáng xong thì đạp xe đạp đến bệnh viện huyện [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trong khoảng thời gian này Bạch Mai đã học đi xe đạp, đi làm đều là tự đi, lúc này chở theo Cố Nguyệt Hoài cũng không cảm thấy mệt Bệnh viện huyện Cố Nguyệt Hoài đứng ở cửa nhìn quanh, trước kia đã đến đây nhiều lần, không ngờ lần này lại đến với tư cách học trò Bạch Mai kéo cô đi vào bệnh viện, cẩn thận dặn dò nói: “Nguyệt Hoài, lúc đó Lý Nhĩ Tân bị Hoàng Thịnh giết chết, việc em cứu anh ta đã gây ồn ào huyên náo, tuy rằng hiện tại không còn ai thảo luận nữa nhưng bản lĩnh của em đã rõ như ban ngày, đợi lát nữa em cứ trực tiếp nói với thầy, hẳn ông ấy sẽ giữ lại em ở bên cạnh học thêm một chút kĩ năng, sẽ không để em học lại từ cơ bản cùng với những người khác.”
Cố Nguyệt Hoài hơi kinh ngạc, Bạch Mai đang biến tướng dạy cô nên đi cửa sau như thế nào sao Cô vẫn luôn cho rằng Bạch Mai và Cố Đình Hoài giống nhau, đều là những người lương thiện thật thà, hiện giờ xem ra cô đã hiểu lầm Người ta có đầu óc, còn rất thông minh, biết nên nói những gì ở nơi nào, nhưng nếu cô nói ra bản thân mình là “thần y” trên báo chí, chỉ sợ bác sĩ toàn bệnh viện đều sẽ tới khiêm tốn xin cô chỉ giáo, nói chi đến việc dạy cô Chỉ có bản thân cô mới biết, tình trạng của Lý Nhĩ Tân lúc đó nghiêm trọng đến mức nào, nếu không có năng lực chữa lành, cho dù có người nhìn ra được anh ta đang lâm vào trạng thái chết lâm sàng thật cũng không cứu sống được, đương nhiên, cô chỉ cần căng da đầu nói là trùng hợp, cũng không có gì Dù sao khi Lý Nhĩ Tân được đưa tới đây cũng không nhìn ra được gì, là lừa hay ngựa cũng không thể nói gì cô phải không “Yên tâm, em hiểu rồi.” Cố Nguyệt Hoài gật đầu, Bạch Mai mới yên lòng Cô ấy cực kỳ quen thuộc với bệnh viện, không để cô chờ ở bên ngoài, trực tiếp dẫn vào văn phòng điều phối nhân viên Tính Bạch Mai hiền lành, mối quan hệ trong bệnh viện cũng không tệ lắm, hơn nữa còn là học sinh của bác sĩ ngoại khoa Lý Tự Ngôn, từ trên xuống dưới không ai dám trở mặt với cô ấy, nếu không trước kia Bạch Sơn và Từ Đông Mai thường xuyên tới làm ầm ĩ, cô ấy đã bị cách chức từ lâu Người đang làm việc trong văn phòng là một người phụ nữ trung niên, Bạch Mai gõ cửa, sau khi bước vào liền nói: “Chị Vương, chị đang bận à?”
Chị Vương ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Bạch Mai một lúc: “Đồng chí Tiểu Bạch [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Sao hôm nay em lại rảnh đến đây thế?”
Cùng lúc đó, trong lòng chị ta như hẫng một nhịp, hẳn sẽ không chuẩn bị dẫn theo người thân họ hàng gì đó của mình vào đây chứ Chị ta vẫn chưa quên lúc ấy em gái của cô ấy tới bệnh viện đã gây ồn ào đến mức nào, nếu lần này lại thêm một người nữa, e rằng còn liên lụy đến chính chị ta, sợ cái gì cái đó tới, vừa quay đầu lại chị ta đã nhìn thấy một cô gái mảnh khảnh khác đi theo phía sau Bạch Mai Sắc mặt chị Vương có chút khó coi, cô gái lần này Bạch Mai mang đến xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng liệu có năng lực để làm y tá không Tâm trạng của Bạch Mai rất tốt, dẫn Cố Nguyệt Hoài lại gần: “Chị Vương, em dẫn người tới báo danh.”
Chị Vương khẽ nhếch miệng, có chút khó xử nói: “Đồng chí Tiểu Bạch, bác sĩ Lý có biết chuyện này không?”
Dù sao chị ta cũng không thể gánh vác trách nhiệm khi đưa người ngoài vào bừa bãi, chuyện này cần phải có người lo liệu, nếu Lý Tự Ngôn đã lên tiếng phê duyệt, đồng ý, vậy Bạch Mai cứ thoải mái, dù sao cuối cùng cũng không có liên quan gì đến chị ta Bạch Mai ngẩn ra, Cố Nguyệt Hoài bên cạnh lại lấy tờ thông báo lớp huấn luyện bác sĩ chân đất ra, nhìn thấy nét gì đó trên gương mặt chị Vương, cô nói: “Đây là đơn thông báo huấn luyện của tôi, tôi đến bệnh viện chúng ta để học tập.”
Vừa nghe thấy có đơn thông báo, đầu tiên chị Vương rất kinh ngạc, sau đó liền thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng nở nụ cười tươi Chị ta nhận lấy tờ đơn thông báo trong tay Cố Nguyệt Hoài, cả giận nói một câu: “Thì ra là như vậy, thế mà đồng chí Tiểu Bạch cũng không nói rõ ràng.”
Chị Vương lưu loát xử lý việc lớp huấn luyện cho Cố Nguyệt Hoài, còn thuận tay đưa cho cô một tấm thẻ, trên đó không viết tên, nhưng chị ta nói: “Trong khoảng thời gian này khi ra vào bệnh viện, cô chỉ việc đem theo thẻ công tác tạm thời này là được.”
Những người học tập trong các lớp huấn luyện cũng không chắc sẽ ở lại bệnh viện làm việc, cho nên chỉ có thể xem như nhân viên thực tập tạm thời Cố Nguyệt Hoài gật đầu, thuận tay đeo tấm thẻ lên, ngoan ngoãn nói: “Được, cảm ơn chị Vương.”
Chị Vương cong mắt cười: “Cô gái nhỏ xinh đẹp lại dẻo miệng, học tập cho tốt, tranh thủ ở lại bệnh viện.”
Cố Nguyệt Hoài cười không trả lời, rời khỏi văn phòng cùng Bạch Mai Suốt cả đường đi Bạch Mai đều im lặng không nói một lời, trên mặt nở nụ cười khổ, từ sắc mặt của chị Vương, cô ấy cũng nhận thấy được mình của trước đây ngu xuẩn biết bao nhiêu, cũng may hiện tại đã không còn gông cùm xiềng xích nào, cô ấy có thể an ổn làm bất cứ chuyện gì mình muốn làm Không chờ Cố Nguyệt Hoài mở miệng, Bạch Mai đã đưa cô đến văn phòng của bác sĩ khoa ngoại Cô ấy gõ cửa, bên trong truyền ra một giọng nói dịu dàng trầm ổn: “Mời vào.”
“Thầy!” Bạch Mai dẫn Cố Nguyệt Hoài đi vào văn phòng, gọi một tiếng với người ngồi đằng sau bàn làm việc Cố Nguyệt Hoài cũng ngước mắt đánh giá Lý Tự Ngôn, nhìn thấy ông ấy thì hơi nheo mắt lại, hình như cô đã gặp người này rồi Người đàn ông trung niên đeo một cặp kính, hai bên mép tóc của ông ấy hơi trắng, trên người có loại khí chất khiến người ta muốn dỡ bỏ sự phòng bị, vừa nhìn đã biết là người có trí thức thuộc phần tử trí thức, sau khi quan sát cẩn thận, Cố Nguyệt Hoài có chút kinh ngạc, cô nhớ bản thân đã gặp ông ấy ở đâu rồi Trên tàu hỏa Lần đầu tiên cô đến thành phố Hoài Hải, khi ngồi tàu hỏa từ huyện Thanh An đến thành phố Phong, cô gặp được một cô gái béo bị tên móc túi trên tàu hỏa, khi đó người ngồi ở vị trí phía trước cô là một người toát ra khí chất của một học giả già như vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thế giới thật sự nhỏ bé, không ngờ Lý Tự Ngôn chính là người mà mình đã gặp trên tàu hỏa khi đó Khi Lý Tự Ngôn ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài đứng sau Bạch Mai, ông ấy cũng hơi sửng sốt, sau một lúc lâu, dường như cũng nhớ ra việc hai người từng gặp nhau “Thầy Thầy đang nghĩ gì vậy?” Bạch Mai có chút khó hiểu, quay đầu lại nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, biểu cảm trên mặt cũng rất kinh ngạc: “Nguyệt Hoài, em đã từng gặp thầy sao?”
Cố Nguyệt Hoài còn chưa kịp mở miệng, Lý Tự Ngôn đã mỉm cười nói trước: “Từng gặp một lần.”
Trên mặt Bạch Mai hiện lên nụ cười: “Không ngờ thầy và Nguyệt Hoài lại có mối liên hệ sâu xa như vậy, hơn nữa thật sự rất có duyên Thầy, thầy biết gần đây bệnh viện chúng ta tuyển nhận một nhóm học viên đến lớp huấn luyện phải không Nguyệt Hoài chính là người nhận được thông báo của đại đội, đặc biệt tới bệnh viện học tập, thầy xem, có thể dạy em ấy được không?”
Lý Tự Ngôn im lặng một lúc, không trả lời ngay mà chỉ nói: “Các lớp huấn luyện đều là khóa tập thể, không giống nhau.”
Dù Bạch Mai ngốc đến đâu cũng có thể nghe ra ý từ chối trong lời nói, vẻ mặt cô ấy suy sụp, nhưng ngay sau đó nghĩ đến cái gì lại lên tinh thần, vội nói: “Thầy ơi, không phải khoảng thời gian trước thầy luôn tò mò về vị ‘thần y’ trên báo kia sao, đó chính là Nguyệt Hoài!”
Lý Tự Ngôn nhếch khóe miệng lên, tháo kính mắt xuống, tức giận trừng mắt liếc Bạch Mai một cái: “Em cho rằng thầy già cả rồi nên mắt mờ sao?”
Dù cho ông ấy có ngốc đến đâu cũng không đến mức tin một cô gái nhỏ mười tám mười chín tuổi có thể có y thuật xuất thần nhập hóa như vậy Bạch Mai có chút sốt ruột, liên tục nói: “Không phải, em nói thật đấy Thầy, em thật sự không lừa thầy, lúc đó em có ở đó, tận mắt chứng kiến Nguyệt Hoài cứu sống Lý Nhĩ Tân đã chết!”
Lý Tự Ngôn liếc nhìn cô ấy, trong ánh mắt lộ rõ vẻ không tin Cố Nguyệt Hoài thấy Bạch Mai ra sức nói tốt cho mình như vậy, thở dài nói: “Bác sĩ Lý, chị Bạch Mai không hề nói dối, ngay lúc đó Lý Nhĩ Tân lâm vào trạng thái chết lâm sàng, là do em cứu về, mục đích em đến bệnh viện là muốn học một vài tri thức về việc giải phẫu ngoại khoa, sau này đến quân khu cũng có thể phục vụ các đồng chí quân nhân nơi tiền tuyến thật tốt.”
Nghe những gì cô nói, sắc mặt Lý Tự Ngôn hơi thay đổi: “Cô muốn làm quân y sao?”