[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tài xế chạy thêm hơn hai mươi phút nữa mới đến chân núi Lăng Xuyên Nham
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ấy xuống xe giúp Cố Nguyệt Hoài dọn sọt trúc nặng trịch trong cốp xe xuống, hơi cạn lời nói: “Cô gái à, cái sọt này của cô nặng thật đó, cô có thể vác lên núi nổi không
Tôi nói với cô nhé, sâu trong Lăng Xuyên Nham toàn là rừng già, có thú hoang, cô đi lòng vòng dưới chân núi thôi, tôi chờ cô ở đây, lát nữa đưa cô về huyện thành nhé?”
Một mặt là tài xế lo cho một cô gái xinh đẹp như Cố Nguyệt Hoài đây sẽ vùi thân trong bụng thú hoang thật, một mặt cũng thấy lần làm ăn này ngon nghẻ, đi một chuyến mà bằng tiền kiếm trong mấy ngày trời, chạy thêm chuyến về nữa, không phải là kiếm được gấp đôi sao
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, nói: “Không cần đâu, bác tài cứ về trước đi ạ.”
Tài xế thở dài, cũng không tiếp tục miễn cưỡng, để đồ bên đường rồi quay người lên xe, lúc gần đi còn không quên dặn thêm hai câu: “Cô gái à, phải chú ý an toàn, nhớ kỹ, tuyệt đối đừng đến bên kia núi, chỗ đó có người đánh giặc, đâu đâu cũng là tiếng pháo súng, cẩn thận mất mạng vì bị tưởng là gián điệp, trên núi..
Ôi, dù sao thì cô tự cân nhắc nhé.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, đưa mắt tiễn tài xế lái xe đi xa, tay xách ba lô lên, rồi lên núi men theo con đường nhỏ gập ghềnh
Lăng Xuyên Nham có địa hình hiểm trở, khắp nơi toàn là cỏ cây cao lớn, đang mùa hè nên có nhiều côn trùng rắn rết
Cố Nguyệt Hoài vừa đi được mười phút đã gặp một con rắn lục to cỡ cổ tay đang lè lưỡi khè, cô vứt bừa một cục đá ra đó làm con rắn lục sợ hãi bò đi, trong đoạn đường sau đó cô cầm cây khua qua khua lại để đề phòng giẫm phải rắn rết
Đến trưa, Cố Nguyệt Hoài leo lên đến giữa sườn núi, xung quanh toàn là cây cổ thụ cao lớn và dây leo, có cảm giác như trở về sau núi đại đội sản xuất Đại Lao Tử, gặp phải bầy sói trong khe núi với Yến Thiếu Ngu, mà hiển nhiên nơi này âm u hơn
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, ngóng nhìn rừng núi sâu hun hút không thấy điểm cuối, muộn phiền thở dài
Cô càng đi qua bên kia thì càng gần nước M, bên còn lại gần với vách núi, mà dưới vách núi chính là biển rộng, nếu đã tránh người của nước M, nhất định trung đội 168 sẽ nấp ở chỗ rất kín kẽ
Nếu là cô, có lẽ sẽ đến nơi gần vách núi, suy cho cùng thì môi trường trong núi ẩm thấp khắc nghiệt, có rất nhiều rắn độc
Nhưng cô chỉ có bản đồ phỏng theo, không biết địa hình chính xác nên đây chỉ là suy đoán của cô thôi
Suy tư một lát, Cố Nguyệt Hoài cởi sọt trúc ra, ngồi xổm xuống, khẽ khép mắt, chạm vào cỏ cây trong núi, nơi tiếp xúc giữa ngón tay và cỏ cây lóe lên ánh sáng xanh lục, đốm sáng lấp lánh tựa sao trời vụt qua phiến lá, cỏ cây khẽ lay động dù chẳng có gió, chúng lắc lư cành lá, như nắng hạn gặp mưa rào, dang rộng gân lá
Một giây sau, Cố Nguyệt Hoài mở mắt ra, có ánh sáng màu xanh lục thoáng hiện qua đáy mắt tựa ngọc lưu ly
Cô lại đeo sọt lên, đứng thẳng dậy, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng
Quả nhiên như cô liệu trước, năng lực chữa lành có thể thúc đẩy thực vật sinh trưởng, đồng thời có thể nhận được thông tin thực vật truyền tải, cảm giác đó rất kỳ diệu, tựa như có thể hiểu được thực vật đang nói gì, môi trường vốn xa lạ bao quanh cũng trở nên cực kỳ thân quen
Tựa như cô là một cọng cỏ bé nhỏ, cây hoa, dây leo, đại thụ sinh trưởng trong Lăng Xuyên Nham này
Cô có thể tránh được rắn và nhện độc nấp trong bụi cỏ một cách chính xác nhờ có thông tin mà thực vật truyền tải, một đường suôn sẻ
Cô tăng tốc đi về trước, lúc trời gần chiều, Cố Nguyệt Hoài mới dừng chân lại
Cô trông ra rừng cây to giấu trời che đất trong dãy núi, trời đã tối lắm rồi, nếu không phải cô uống nước suối không gian lâu ngày nên ngũ quan vượt xa người thường, e là bây giờ trước mắt đã đen thui như kẻ mù
Cố Nguyệt Hoài mím môi, ngồi lên dây leo thô to dưới gốc cây, lấy bánh bao nóng hổi trong không gian ra từ từ ăn, ăn liên tiếp hai cái bánh nhân thịt lớn, uống nửa chai nước, lấp no bụng rồi lại tiếp tục lên đường
Với cô thì ban đêm và ban ngày không có khác biệt, điều cấp bách ngay lúc này là tìm thấy Yến Thiếu Ngu
Chỉ có thật sự dấn thân vào đây mới biết môi trường nơi này tệ cỡ nào, dù chướng ngại ở đây có cũng như không với cô nhưng thỉnh thoảng sương trên phiến lá và trong không khí vẫn rơi lên người làm quần áo cô dính sát vào da, cực kỳ ẩm ướt
Nửa đêm, trong rừng đã tối mịt thò tay không thấy năm ngón, Cố Nguyệt Hoài vẫn cẩn thận tiến về trước
Con đường này, dựa vào năng lực siêu phàm, không biết cô đã tránh được bao nhiêu thú dữ và loài có độc, không hổ là vùng biên giới chẳng bên nào chịu quản lý, vậy mà trong rừng có cả hùm beo, thời buổi bây giờ, sản nghiệp rừng vẫn chưa ra đời và phát triển, rất nhiều khu vực chưa được khai phá, như Lăng Xuyên Nham này, hiểm nguy muôn trùng, cũng chẳng trách trung đội 168 trốn vào lâu vậy rồi mà vẫn chưa bị nước M tìm thấy
Bọn lính nước M cũng sẽ gặp nguy hiểm trong lúc đi tìm người, ở nơi như thế này, bị rắn độc cắn bừa một cái là có thể bỏ mạng, cứ như vậy sẽ cản trở khả năng tìm kiếm của họ
Cũng không biết đã qua bao lâu, Cố Nguyệt Hoài dừng chân uống nước, khi cô tưởng sẽ không có thu hoạch gì thì đột nhiên nghiêm mặt, theo thông tin cỏ cây trong rừng truyền cho thì phía trước có động vật cỡ lớn sống theo bầy đang hoạt động
Cô cúi nửa người xuống, cẩn thận đến gần, một khi tình hình bất ổn là cô sẽ trốn vào không gian Sumeru ngay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nói cô sở hữu năng lực chữa lành, có thể thao túng thực vật, sẽ có sẵn lực sát thương rất mạnh ở một nơi như thế này, nhưng chưa đến lúc bất đắc dĩ không cần xảy ra xung đột với thổ dân trong rừng nên có lẽ cô vẫn phải đi đường vòng
Vốn Cố Nguyệt Hoài tưởng thú hoang sống theo bầy hoạt động phía trước là bầy sói, nhưng nhìn thấy đốm lửa, cảm nhận được tiếng bước chân của con người, hô hấp của cô trở nên căng thẳng, lập tức cúi thấp người hơn
Lúc này cần phải xác định rốt cuộc đó là người nước Z hay là người nước M
Cô hít sâu một hơi, ngước mắt nhìn qua, lúc thấy được mái tóc vàng ánh lên dưới đống củi cháy bập bùng thì hơi thất vọng nhíu mày, quả nhiên không may mắn đến thế, cô đã gặp giặc tây nước M rồi
Bọn chúng nướng thịt khô và thịt bò đóng hộp được tiếp tế trên lửa, tỏa hương thơm ngào ngạt
“Quân nước Z đáng chết, y như chuột nhắt!”
“Tìm kỹ mấy ngày liên tục rồi, quân nước Z không có lương thực, chắc chắn không trụ được lâu.”
“Hahaha, khi đó nhất định có thể bắt được trung đội 168 này, lập được đại công!”
“...”
Một đám giặc tây vừa húp canh nóng vừa phát ngôn xằng bậy, tưởng tượng mình giành được thắng lợi trong trận chiến ở tiền tuyến này
Cố Nguyệt Hoài có thể hiểu được tiếng Anh, đáy mắt cô tối sầm, nhìn lướt qua binh lính nước M, nhân số của bọn chúng không tính là nhiều, chỉ có mười tên, chắc là binh lính của một tiểu đội, dẫn đầu là sĩ quan
Cố Nguyệt Hoài khẽ híp mắt lại, quyết định chờ tiếp, chờ chúng ăn uống no say rồi ra tay lúc chúng đã mệt nhoài
Không sai, cô không định tha cho bọn giặc tây nước M này, trên chiến trường đầy biến động, không biết đã bao nhiêu người nước Z chết trong tay bọn chúng rồi, huống chi lần này vốn là nước M âm mưu gây mâu thuẫn, ta không nên nhân nhượng
Cô là quân y của quân khu tám, tuy không thuộc phòng tác chiến nhưng cũng có chức trách, không thể nương tay với quân thù.