Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 471: Cứu người





Cố Nguyệt Hoài hạ thấp người, bàn tay siết chặt lấy dây leo trong bụi cỏ, thận trọng chờ đợi thời cơ
Ở nơi núi sâu rừng già này, cô có năng lực chữa lành thì là kẻ thống trị, có thể lợi dụng tất cả cây cối đưa thông tin cho cô, thúc giục, ký sinh, điều khiển, dù là cọng cỏ hay cây to đều có thể trở thành trợ lực giúp cô treo cổ người nước M
Đang là nửa đêm, tiểu đội nước M này vô cùng mỏi mệt, ai cũng đeo súng trường lười nhác tựa vào thân cây, không hề cảnh giác gì, sĩ quan ngồi chính giữa ăn hết đồ hộp cũng bắt đầu thiu thiu ngủ
Cố Nguyệt Hoài khẽ híp mắt, chuẩn bị hành động, ánh sáng xanh lục trong lòng bàn tay cô lấp lánh, bỗng dưng mi tâm Cố Nguyệt Hoài chau lại, hạ thấp sống lưng xuống, mượn cỏ dại bên cạnh để ẩn thân
Cô được cỏ phản hồi rằng cách mười mấy mét, lại có một bầy động vật khác
Rất nhanh, cô đã nghe thấy tiếng bước chân đạp lên bụi cỏ, hiển nhiên vẫn là người, hơn nữa nghe tiếng bước chân từ tốn thậm chí còn thoăn thoắt của họ, cô đã biết vẫn là giặc tây nước M
Hai nhóm giặc tây chạm mặt nhau cũng mang đến thông tin mới cho Cố Nguyệt Hoài
Một tiếng hô ngạc nhiên vang lên: “Trời đất ơi, vậy mà mấy người bắt được hai tên nước Z
Chúng là người của trung đội 168 à?”
“Hahaha, may mắn thôi, quân nước Z của trung đội 168 bị chúng tôi ép chặt quá, đói không chịu nổi, cuối cùng cử người ra ngoài đi săn, vừa hay bị tiểu đội 38 chúng tôi tóm được, haha, chắc chắn hai tên này có tác dụng lớn rồi đây!”
“Chúng ta có thể lợi dụng hai tên lính nước Z này, ép hơn hai mươi tên còn lại trong trung đội 168 ra ngoài!”
“Hì, lần này chiến công đã thuộc về chúng tôi, nhất định phải cho Trung đội Tinh nhuệ 168 đáng chết kia có đi không về!”
“...”
Một đám lính nước M đắc ý cười ha hả, tiếng cười làm kinh động chim chóc trong rừng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một lát sau, một giọng nói hơi yếu ớt đậm chất người nước Z vang lên
“Phụt, một đám giặc tây, muốn dùng tao để bắt đồng đội tao, nằm mơ!” Dù giọng của người này yếu ớt nhưng lời lẽ thốt ra lại rất can trường, còn pha lẫn nỗi căm hờn cứ như anh ấy sắp vùng lên phản kháng ngay lập tức
Cố Nguyệt Hoài hơi nín thở, ngước lên nhìn ra phía trước nhờ ánh lửa
Chủ nhân của giọng nói đó là người quen, Mạnh Hổ
Xem ra nhiệm vụ tiền tuyến lần này thật sự xảy ra biến cố, mới phải cho toàn bộ tân binh lên chiến trường
Đời trước, kết cục của Mạnh Hổ là bị bom nổ banh xác, vùi thân ở tiền tuyến, tiếc là cô không biết cụ thể nên không biết cái chết của Mạnh Hổ có phải là lần này hay không, nhưng nghĩ rằng lần này đã có cô ở đây, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện đó
Bên cạnh Mạnh Hổ còn có một người nước Z đang bị trói chặt, tiếc là đã hôn mê, gương mặt và cơ thể anh ấy toàn là vết máu, xem ra là bị lính nước M hành hạ đánh đập một trận, thể lực không chịu nổi
Cố Nguyệt Hoài siết chặt dây leo, ánh mắt hơi lạnh đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mạnh Hổ lẩm bẩm xong thì bị sĩ quan nước M tát cho một bạt tay, khóe miệng anh ấy chợt phun máu tươi, nhưng anh ấy chẳng sợ hãi mỉm cười, dù gương mặt gầy gò vàng vọt nhưng lúc nhoẻn miệng cười to, trong mắt vẫn như chứa ánh sao trời, cực kỳ sáng chói
Anh ấy chống đỡ cơ thể, hất cao cằm và ưỡn thẳng lưng, gằn từ câu từ chữ nói: “Chúng mày, nằm mơ!”
Cố Nguyệt Hoài thấy cảnh này, không biết diễn tả cảm giác trong lòng là gì, cô vừa thấy xót xa vừa thấy hăng máu, vừa có một cảm giác tự hào vì mình là người nước Z, đây chính là sức mạnh giữ vững tinh thần và tín ngưỡng dân tộc, dù phía trước đầy chông gai cũng phải bám rễ vững chắc ở tuyến đầu của tổ quốc, quyết không sợ chết, liều đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ đất nước, đây chính là tác phong chiến đấu của quân dân nước Z
Trong đám giặc tây có một tên hiểu tiếng nước Z nghe lời kêu gào của Mãnh Hổ bèn nói ngay: “Người nước Z đáng chết
Giết nó đi
Vứt xác nó về
Để đám lính nước Z không biết tốt xấu kia biết được sự lợi hại của chúng ta!”
Mạnh Hổ nhoẻn miệng cười, cảm nhận được sát ý của lính nước M cũng không hề sợ hãi
Anh ấy cúi đầu nhìn người chiến hữu đang ngất xỉu bên cạnh mình, nói nhỏ: “Đồng chí Vương Hâm, hôm nay Mạnh Hổ tôi không về được nữa rồi, nhưng anh nhất định phải sống sót trở về, anh là nhân tài có thể hiểu tiếng Anh, anh phải sống!”
Nói xong, Mạnh Hổ nhắm mắt, chờ đợi khoảnh khắc cái chết ập đến
Thế nhưng anh ấy thấy mình chờ lâu lắm rồi nhưng cảm giác đạn xuyên qua thái dương trong tưởng tượng lại chẳng hề xuất hiện, trái lại xung quanh vang lên tiếng “hức hức hức” kỳ lạ, cực kỳ cổ quái làm người ta sởn gai ốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mạnh Hổ chợt mở mắt ra, nhưng chỉ thấy một mảnh đen sì, không biết đống lửa đã lụi tắt từ khi nào, xung quanh đen kịt, giơ tay không thấy năm ngón nhưng anh ấy có thể cảm nhận được đám giặc tây nước M đang động đậy
Hơn nữa, tư thế động đậy của bọn họ rất đáng sợ, giống như bị thú hoang nào đó cắn cổ, tứ chi run rẩy
Mặt Mạnh Hổ tái mét, nếu bị lính nước M giết, anh dũng hy sinh thì anh ấy không sợ, nhưng nếu bị hùm beo hay Hoàng tiên cô trong thâm sơn cùng cốc này giết chết thì anh ấy tìm ai đòi công bằng đây
Nhưng nghĩ lại, một mình anh ấy có thể kéo hai tiểu đội giặc xuống địa ngục, hình như cũng đáng
Nghĩ vậy, Mạnh Hổ nén lại nỗi sợ, nhắm mắt không dám nhìn tiếp, chỉ chờ đến khi mình trở thành con mồi của “thú hoang”, không biết đã chờ bao lâu, chờ đến mức sắp ngủ gục thì bỗng dưng tiếng động xung quanh tắt ngúm
Mấy tiếng “hức hức hức” quái dị kia dừng lại đột ngột, như bầy gà bị một con dao cắt cổ
Nỗi sợ vốn đã được đè nén của Mạnh Hổ lần nữa dâng lên, anh ấy di chuyển cơ thể muốn đến gần Vương Hâm hơn, ít ra hai người là chiến hữu nên cũng có thể bầu bạn trên đường xuống suối vàng, nói thật thì sự im lặng như cái chết này cực kỳ đáng sợ
Anh ấy run cầm cập đến mức răng va vào nhau, phát ra tiếng “cạch cạch cạch”, may mà anh ấy đã chạm vào được cơ thể của Vương Hâm ngay sau đó
Mạnh Hổ có thể nghe thấy tiếng hít thở khá yếu của Vương Hâm bèn vô thức thở phào, xem ra Vương Hâm không trở thành dinh dưỡng cho thú hoang như đám giặc kia, anh ấy vẫn còn sống, vậy thì tốt rồi, nếu thật sự chỉ còn lại mình anh ấy thì cũng kinh khủng quá rồi
“Vương Hâm, Vương Hâm...” Mãnh Hổ cẩn thận dùng chân chạm vào cơ thể Vương Hâm, muốn gọi anh ấy tỉnh lại, cũng may là có người đồng hành
Đúng ngay lúc này, anh ấy chợt nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ, như cọng cỏ lướt qua, cực kỳ nhẹ
Bóng tối làm giác quan của con người nhạy hơn, bỗng chốc lưng của Mạnh Hổ đổ mồ hôi dựng lông tơ, anh ấy hét to: “Hoàng tiên cô tha mạng
Hoàng tiên cô tha mạng
Chúng tôi là người nước Z đầu đội trời chân đạp đất, cả đời chưa từng làm chuyện xấu!”
Anh ấy hơi muốn khóc, đã nói là Lăng Xuyên Nham này không được bình thường, mấy thôn quê kia lan truyền tin đồn kỳ dị về Lăng Xuyên Nham khắp nơi, giờ thì hay rồi, vậy mà để anh ấy gặp được thật
Đừng nói là Hoàng tiên cô thành tinh ở vùng núi hoang sơ này định bắt anh ấy về làm chồng đấy nhé
Mạnh Hổ hoảng sợ, chắc chắn là vậy rồi, người ta nói Hoàng tiên cô thành tinh xong quen đi hút tinh khí, chắc chắn bọn giặc tây kia quá thối nên Hoàng tiên cô không vừa ý, giờ mới giữ anh ấy và Vương Hâm lại, muốn kéo về ổ làm “lương thực dự trữ”
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.