Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 472: Tiên nữ Cố Nguyệt Hoài





Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn Mạnh Hổ đang lẩm bẩm một cái: “Mở mắt ra.”
Mạnh Hổ sững người, đừng nói chứ, sao giọng của Hoàng tiên cô này trong trẻo vậy, hệt như thanh âm của con suối họ nghe được trong núi, còn khá hay nữa, anh ấy dè dặt mở một con mắt ra, trong mắt hiện lên ánh lửa
Hóa ra đống lửa lụi tàn đã bùng cháy trở lại giúp mọi thứ xung quanh hiện lên trong mắt, có thể thoáng thấy được một bóng hình mảnh mai đang khẩy củi khô bên cạnh đống lửa, Mạnh Hổ mở hai mắt ra trong sự bàng hoàng
Xung quanh lặng ngắt như tờ, thỉnh thoảng vang lên một hai tiếng kêu của côn trùng, còn hai tiểu đội giặc tây nước M đã biệt vô âm tín, tựa như bỗng dưng biến mất trong hư không, Mạnh Hổ nuốt nước bọt cái ực, rụt cổ lại
Anh ấy khẽ đứng thẳng người, khi đôi mắt thích nghi với ánh sáng mới nhìn thấy rõ được hình dáng của cái bóng mảnh mai bên đống lửa
“Hoàng tiên cô” có một gương mặt cực kỳ xinh đẹp, khác hẳn với mặt xanh răng nhọn trong truyền thuyết, ngũ quan của cô như họa, da trắng như tuyết môi đỏ như son, cũng có nét rất giống với yêu ma được chuyển hóa sau khi đã giác ngộ, bỗng chốc làm anh ấy không dám nói chuyện
Nhưng nhìn một hồi, Mạnh Hổ lại thấy “Hoàng tiên cô” này có hơi quen quen
Cố Nguyệt Hoài cũng không quan tâm ánh nhìn đánh giá của Mạnh Hổ, suy cho cùng cũng vừa thoát chết, nhất thời không hoàn hồn kịp cũng là chuyện thường tình, cô cũng không vội, chờ anh ấy điều chỉnh cảm xúc ổn lại hơn chút mới lên tiếng hỏi: “Đồng chí Mạnh Hổ, Yến Thiếu Ngu đang ở đâu?’
“Thiếu Ngu
Trung đội trưởng?” Mạnh Hổ trợn tròn mắt, cảm xúc biến chuyển, chợt hoảng hốt la lên: “Đồng chí Cố?!”
Lúc nãy anh ấy ngầm coi người này là yêu quái nên mãi không nhớ ra, giờ nhắc đến Yến Thiếu Ngu, anh ấy nhìn kỹ lại mới nhận ra đây nào phải yêu quái núi hoang trong lời đồn
Đây rõ ràng là vợ của Trung đội trưởng Yến Thiếu Ngu họ mà
Mạnh Hổ lập tức thả lỏng toàn thân vốn đang căng cứng, cả người như miếng thịt mềm, nước mắt nóng hổi ứa ra
Anh ấy tròn mắt nhìn Cố Nguyệt Hoài, cố nén xúc động muốn bật khóc: “Đồng chí Cố, sao đột nhiên cô lại đến Lăng Xuyên Nham thế?”
Cố Nguyệt Hoài khẽ nhíu mày, không trả lời câu hỏi của Mạnh Hổ mà nói: “Trung đội trưởng
Trung đội trưởng của trung đội 168?”
Mạnh Hổ lại sững sờ, trưng ra biểu cảm “sao cô biết”
Cố Nguyệt Hoài khẽ thở hắt ra một hơi, tiến lên cởi trói cho Mạnh Hổ và Vương Hâm vẫn đang hôn mê: “Ăn cái gì đó trước đã.”
“Ăn… Gì đó?” Mạnh Hổ nghe vậy, miệng vô thức tiết ra nước bọt thèm thuồng
Kể từ khi đến Lăng Xuyên Nham này, trung đội 168 họ chưa từng được ăn no, ngày thường toàn bắt được gì thì ăn thứ đó, sợ bị giặc phát hiện hành tung nên củi lửa chất đống cũng chẳng dám đốt, toàn lột da ăn sống, giờ mới nhớ lại vị thịt sống kia anh ấy đã thấy da đầu tê rần rồi
Mạnh Hổ nhìn Vương Hâm nằm dưới đất một cái, rục rịch đứng dậy đi qua ngồi xuống bên cạnh thịt dăm bông
Cố Nguyệt Hoài đã đưa đồ hộp nóng hổi sang, còn tiện tay lấy thuốc kháng sinh đưa cho anh ấy: “Cậu bị thương rồi, uống vài viên thuốc ngừa cảm, cậu ăn xong thì tôi xử lý vết thương cho cậu.”
Khóe mắt Mạnh Hổ đong đầy nước mắt, mặt đầy cảm động, chỉ thấy Cố Nguyệt Hoài đứng bên cạnh đống lửa tựa như tiên nữ
Trong hoàn cảnh gian khổ thế này, cô lại cho anh ấy đồ ăn, cho anh ấy thuốc thang, dù còn ở quân đội anh ấy cũng chưa từng có đãi ngộ thế này, bụng đói cồn cào tựa như dạ dày và ruột trộn lại với nhau, anh ấy đau đến nỗi cứ run mãi
“Đây không phải là thịt bò đóng hộp của bọn giặc sao?” Mạnh Hổ hít hà mùi hương trong hộp phả vào mũi, chun mũi lại, nước bọt trong miệng tiết ra ngày càng nhiều, anh ấy nhìn sang đống vũ khí và ba lô tiếp tế của bọn giặc nằm nghiêng ngả bên cạnh đống lửa
Thậm chí Mạnh Hổ còn chưa kịp ăn đã bỏ đồ hộp trong tay xuống, nhào qua hai mươi cái ba lô tiếp tế phình to kia, mắt sáng quắc như bóng đèn, lúc nói chuyện giọng cũng cao chót vót: “Mấy cái này, có thể mang mấy cái này về hết sao?!”
Anh ấy gần như mừng muốn khóc, khoảng thời gian này bị giặc chặn đánh, điều kiện sinh tồn và nguồn nhiệt giảm xuống cấp tốc, hai mươi cái ba lô tiếp tế này đối với người của trung đội 168 họ mà nói quả thật như nắng hạn gặp mưa rào, có thể lật ngược thế cờ chết đúng lúc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đồng chí Cố
Cô thật sự là quý nhân của chúng tôi
Vừa đến đã có chuyện tốt như thế này rồi!”
Mạnh Hổ thấy cơ thể vốn héo rũ của mình phấn chấn trở lại, cảm giác này thật khó diễn tả, chỉ thấy kinh ngạc, mừng rỡ, thậm chí anh ấy còn tưởng tượng đến lúc đám tân binh gà mờ trung đội 168 họ lập được đại công
Nhưng vui mừng xong, Mạnh Hổ nhanh chóng nhìn ngó xung quanh, biểu cảm trên mặt từ mừng rỡ chuyển sang kinh ngạc, rồi lại từ kinh ngạc chuyển sang sợ hãi
“Không, không đúng nhỉ, đồng chí Cố, đám giặc tây kia đâu rồi
Lúc nãy đống lửa đột nhiên tắt, tôi chẳng thấy được gì, chỉ nghe được âm thanh kỳ lạ, vừa mở mắt ra thì bọn giặc đã biến mất hết rồi
Chỉ có cô ở đây!” Mạnh Hổ thấy ớn lạnh
Anh ấy nhìn chằm chằm vào Cố Nguyệt Hoài, cơ môi khẽ co giật, có phải anh ấy vui mừng quá sớm rồi không
Người này thật sự là vợ mới cưới không lâu của Trung đội trưởng họ sao
Cô có bản lĩnh xử gọn cả hai tiểu đội lính nước M một cách thần không biết quỷ không hay như vậy ư
Trong lòng Mạnh Hổ rất phức tạp, không biết nên chấp nhận thiết lập này hay là nên nghi ngờ cô
“Tôi cũng mới đến, nghe tiếng động nên qua đây, vốn dĩ nơi này có giặc tây sao?” Cố Nguyệt Hoài trưng ra biểu cảm ngạc nhiên đúng lúc, cô không thể tiết lộ năng lực chữa lành của mình cho người khác, huống chi dùng dây leo siết cổ giết người, nói khả năng này ra cũng thấy phi lý, nói không chừng chiến tranh còn chưa kết thúc, cô đã bị áp giải về viện nghiên cứu Thủ đô trước rồi
Cô không quan tâm mình có lập công hay không, cô chỉ mong Yến Thiếu Ngu có thể bình an hoàn thành nhiệm vụ
Mạnh Hổ thấy biểu cảm của Cố Nguyệt Hoài không giống giả vờ thì khẽ thở phào, nhưng lại bắt đầu âm thầm cảnh giác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ấy nói nhỏ: “Lúc nãy ở đây có hai tiểu đội giặc, ít nhất là hai mươi tên, rồi đột nhiên biến mất
Không được, chúng ta vẫn nên rời khỏi đây nhanh nhất có thể, tôi cứ thấy không an toàn, sợ gọi thứ gì đó đáng sợ đến!”
Lúc nói chuyện, Mạnh Hổ nhìn trái nhìn phải, dáng vẻ dè dặt cẩn thận
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, cô cũng không muốn ở lại đây, cô chỉ muốn gặp Yến Thiếu Ngu, một Yến Thiếu Ngu bình an vô sự mà thôi
Cô quay đầu lại nhìn Vương Hâm đang nằm dưới đất, đi qua lấy thuốc trong sọt ra, cạy miệng đút anh ấy uống, rồi lại cho anh ấy hai hớp nước suối không gian, còn chẳng dùng năng lực chữa lành, người đã mơ màng tỉnh lại
“Vương Hâm
Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!” Mạnh Hổ rưng rưng nước mắt, vội nhào qua đỡ anh ấy dậy
“Chuyện, chuyện gì vậy?” Giọng của Vương Hâm khô khốc, nét mặt cực kỳ hoang mang
Mạnh Hổ lau nước mắt bằng ống tay áo, chỉ vào Cố Nguyệt Hoài bên cạnh nói: “Đây là vợ mới cưới của Trung đội trưởng chúng ta, nghìn dặm bôn ba chạy đến tiền tuyến tìm cậu ta, nay trùng hợp cứu được chúng ta, đúng rồi, còn đống đồ đó nữa, toàn là ba lô tiếp tế của giặc
Bên trong có đồ hộp có thuốc men, trung đội 168 chúng ta thật sự trở về từ cõi chết rồi!”
Tinh thần của Vương Hâm dần tỉnh táo lại, nhưng nghe Mạnh Hổ nói xong lại trở nên ngơ ngác
Mỗi câu anh ấy nói Vương Hâm đều hiểu cả, nhưng xâu lại với nhau thì chẳng hiểu mô tê gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vợ mới cưới của Trung đội trưởng
Trung đội trưởng của họ trẻ thế mà đã kết hôn rồi sao
Cô còn một mình một ngựa chạy đến Lăng Xuyên Nham tìm chồng
Vấn đề lớn nhất là còn cứu anh ấy và Mạnh Hổ khỏi tay bọn giặc tây
Có phải tai của anh ấy bị hỏng rồi không vậy? 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.